Chương 13: Nhốt trong nhà vệ sinh

Cuối tuần trời mưa rả rích.

Dự báo thời tiết trong điện thoại Lâm Khê Tây nói hôm nay trời nắng đúng là lừa người.

Cô bước vào trường, cả người ướt đẫm, may mà còn có bộ đồ thể dục mang theo phòng bị bằng không mặc bộ đồng phục sũng nước này e rằng chỉ vài ngày đã ngã bệnh.

Tiết Nghị đi bên cạnh cô cũng chẳng khá khẩm hơn, cậu ta vốn định ghé nhà chở cô đi học, nào ngờ vừa ra cửa đã gặp mưa, hai người cùng nhau dính ướt mà Tiết Nghị thảm hơn vì ngồi phía trước, áo quần gần như không còn chỗ khô.

Thấy cậu ta lúng túng loay hoay, Lâm Khê Tây rút vài tờ khăn giấy khô trong cặp, đưa qua cho Tiết Nghị.

“Lau giúp tớ đi.” Tiết Nghị một bên vừa cúi đầu tìm cách lau cặp sách, một bên nói với Lâm Khê Tây

Lâm Khê Tây vốn không để bụng liền đưa tay lau những giọt nước mưa còn vương trên mặt Tiết Nghị, động tác tự nhiên, không chút nghĩ ngợi.

Đúng khoảnh khắc ấy, phía đối diện có ba bóng người đi tới.

Ánh mắt Tạ Kiêu dừng lại, khóa chặt lấy cảnh tượng trước mắt.

Lâm Khê Tây hoàn toàn không nhận ra, toàn bộ sự chú ý đều đặt nơi Tiết Nghị, chú tâm lau nước mưa trên mặt Tiết Nghị.

Ngụy Nhất và Tu Nghiêu thoáng liếc qua rồi nhanh chóng dời mắt đi. Cả hai đều biết rõ Lâm Khê Tây không ưa Tạ Kiêu cho nên cũng xem như không nhìn thấy.

Nhưng Tạ Kiêu lại dừng chân khiến Nguỵ Nhất lẫn Tu Nghiêu đều khó hiểu.

“Kiêu?”

Tạ Kiêu vốn dĩ rất nổi tiếng ở trường Trung Dân, mọi hành động đều được chú ý, là một học sinh giỏi ngoan điển hình.

Vì thế có rất nhiều chuyện Tạ Kiêu không thể bộc lộ ra chỉ có thể kìm nén.

Giả tạo, đó là những gì anh tự miêu tả về chính mình.

Lâm Khê Tây lau xong cho Tiết Nghị không ngoảnh lại chỉ cùng cậu ta đi về lớp. Nụ cười tươi của cô như tia nắng ấm nhưng lại chưa từng rọi về phía anh.

Sau đó, Lâm Khê Tây mang đồ thể dục vào phòng vệ sinh nữ để thay.

Cửa vừa khép lại, phía sau đã có bóng người đứng yên.

Ánh mắt đen sâu lặng lẽ ngước nhìn ký hiệu nữ sinh trên tấm bảng gắn trên cửa.

Trong lòng Lâm Khê Tây phiền muộn đến cực điểm vừa thay đồ, cô vừa lầm bầm mắng cái dự báo thời tiết chết tiệt.

Cạch cạch.

Cô vừa cởi bỏ đồng phục treo bộ đồ thể dục lên cửa, khi ngẩng đầu nhìn lại, đô thể dục ấy đã biến mất không thấy.

“Này, Từ Nhan, đừng có giở trò trẻ con như vậy.” cô cau mày gọi vọng ra

Lâm Khê Tây cho rằng là trò đùa của Từ Nhan.

Không ai đáp.

“Từ Nhan, mau trả đồ cho tớ.”

Vẫn im lặng.

Sắc mặt Lâm Khê Tây trở nên khó coi, một cơn bất an dần dâng lên.

Không lẽ không phải Từ Nhan?

Lâm Khê Tây đành mặc lại bộ đồng phục ướt sũng kia, định mở cửa ra ngoài.

Kết quả…

Không mở được.

Lâm Khê Tây: “?”

“Là ai thế? Mau mở cửa ra nếu không tôi sẽ nói với thầy giám thị.”

Vừa rồi cô còn cố giữ bình tĩnh nhưng đến lúc này thì không còn nổi nữa, cánh tay gắng sức vặn chốt cửa, song rõ ràng bên ngoài đã bị chặn.

Mặt cô từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, trong mắt thoáng lộ vẻ hoảng hốt.

“Này, bạn ngoài kia, có nghe không?”

Tạ Kiêu ung dung dựa bên bệ rửa tay, ngón tay kẹp điếu thuốc, khói trắng vờn quanh, ánh mắt anh lặng lẽ phản chiếu dưới ánh đèn huỳnh quang, vừa sáng vừa thâm trầm.

Dung nhan anh tuấn, trông qua vẫn đoan chính, hiền lành. Nhưng giữa làn khói thuốc tản mạn kia, hành động của anh lại hoàn toàn ngược lại.

Trước mặt anh, một chiếc xe đẩy thùng vệ sinh chặn ngay cửa phòng vệ sinh Lâm Khê Tây đang ở bên trong.

Bên tai anh là tiếng kêu tức giận, xen lẫn run rẩy từ trong phòng vệ sinh vọng ra, tất cả thuộc về Lâm Khê Tây.

Đúng rồi, kêu trong tuyệt vọng bất lực.

Cửa nhà vệ sinh cao quá tầm với, cho dù muốn trèo ra ngoài cũng chẳng dễ dàng gì.

Lâm Khê Tây cắn môi, tức đến muốn bật khóc, thầm nguyền rủa kẻ nào dám giở trò với mình nhất định ra đường sẽ té lăn xuống vũng bùn.

Bỗng dưng, bên mũi cô thoáng qua một mùi khói thuốc nồng nàn, đặc quánh trong không khí.

Đôi mày thanh tú của Lâm Khê Tây lập tức nhíu chặt, trong đầu cô chỉ có thể hiện lên duy nhất một cái tên.

“Tạ Kiêu?”