Chương 12: Miệng Lâm Khê Tây ngọt ngào nhưng lúc nào cũng lừa thầy, dối bạn

Tiết học đầu tiên là của cô giáo chủ nhiệm, chủ yếu thông báo những điều cần lưu ý để chuẩn bị cho kỳ thi đại học sắp tới.

Sau đó, cô giáo nhấn mạnh về buổi liên hoan lớp cuối cấp, bảo rằng dù bận rộn, mọi người cũng nên tham gia đầy đủ để có kỷ niệm, đặc biệt là bắt buộc phải có mặt.

Thông báo xong, lớp bắt đầu vào tiết học kéo dài hai tiết, đến giờ giải lao.

Tiết Nghị là người bạn thân từ nhỏ của Lâm Khê Tây, quan hệ đặc biệt gắn bó với cô nên luôn được ba mẹ Lâm giao nhiệm vụ trông chừng cô giúp hai người.

Cậu ta quăng cho Lâm Khê Tây một hộp sữa cùng một đống bánh, vừa đưa vừa nói không ngừng: “Đây là ba mẹ cậu bảo tớ mua, không phải tớ muốn đâu.”

Lâm Khê Tây xì một tiếng cười khúc khích, xé một bịch bánh ra ăn rồi đâm ống hút uống sữa.

Từ Nhan thấy bánh cũng không nhịn được, chen vào xin ăn cùng khiến chỗ ngồi quanh Lâm Khê Tây trở nên đông đúc hẳn, không ít bạn học đi ngang qua cũng ghé lại xin vài miếng.

Tiết Nghị hơi bực bội, miệng nhăn nhó: “Này, cậu có tôn trọng sự quan tâm của tớ chút không?”

Lâm Khê Tây nhai bánh, hồn nhiên đáp: “Tớ tôn trọng rồi, đang ăn đây mà.”

Tiết Nghị: “….”

Trong lúc Lâm Khê Tây cười ngất ngưỡng, cô bỗng nhận ra Tạ Kiêu đang ngồi phía sau, ánh mắt chăm chú nhìn mình rất lâu.

Hình như anh cũng muốn xin một miếng bánh.

Lâm Khê Tây chớp mắt, xét cho cùng cô cũng không phải loại ác độc có bánh không chia cho bạn bè.

“Muốn ăn thì xin đi.”

Tạ Kiêu: “?”

Mơ tốt thật.

Tạ Kiêu nhếch môi cười, vẫn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt hờ hững chẳng buồn nhấc mi để ý.

Lâm Khê Tây hừ một tiếng, tưởng anh chê bai thì thôi, cô ăn một mình.

Chưa đầy hai phút sau, khi cô còn đang nhai bánh ngon lành, bỗng một giọng nghiêm khắc vang lên: “Lâm Khê Tây.”

Thầy giám thị đứng ngay cửa, tay cầm cây thước dài ba mươi centimet, ánh mắt vừa nghiêm vừa sắc bén: “Đem đồ ăn lên lớp còn ngang nhiên ăn trong lớp, lập tức xuống phòng giáo vụ viết kiểm điểm.”

“Đem đồ ăn lên lớp còn ngang nhiên ăn trong lớp, lập tức xuống phòng giáo vụ viết kiểm điểm cho tôi.”

Lâm Khê Tây… sao xui dữ vậy? Bình thường thầy giám thị đều bỏ qua lớp cô mà.

Cô đứng lên, trước khi đi còn khẽ bóc một miếng bánh ăn: “Là bạn Tiết Nghị mua, em chỉ ăn ké, những bạn khác cũng ăn mà.”

Mọi người: “?”

Lâm Khê Tây liếʍ môi, ai cũng ăn, sao phải bắt mình cô lãnh hậu quả.

“Thầy phạt phải phạt đều, nếu không em không phục.”

Mọi người: “?”

Sau đó cảnh tượng hy hữu xảy ra, hơn mười một học sinh bao gồm cả Lâm Khê Tây bị đưa xuống phòng giáo vụ viết kiểm điểm.

Mọi người oán giận cô nhưng Lâm Khê Tây chỉ cười hì hì: “Chúng ta là học sinh ngoan nên phải chịu trách nhiệm với những gì mình làm.”

Kết quả trách nhiệm đó là cả mười một học sinh phải làm vệ sinh sân trường trong một tuần.

Tiết Nghị rống giận: “Lâm Khê Tây, sau này tớ không mua bánh cho cậu nữa.”

Lâm Khê Tây cười ha hả, cầm chổi dưới sân trường bỏ chạy khi Tiết Nghị đuổi theo: “Tớ sai rồi, cậu đừng giận, tớ hứa sẽ bao che cậu lần sau.”

“Tớ mới không tin.”

Miệng Lâm Khê Tây ngọt ngào nhưng lúc nào cũng lừa thầy, dối bạn, ai mà tin nổi cô nữa.

Trên dãy hành lang tầng ba, Tạ Kiêu đứng nhìn xuống, thu gọn hình ảnh nữ sinh và nam sinh cười đùa bên dưới vào tầm mắt, nhàn nhạt hạ mắt.

Người báo thầy giám thị chính là anh, ai bảo những thứ đó quá chướng mắt anh.

Tu Nghiêu dựa lưng vào lan can, ánh mắt dõi xuống sân trường, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong mang theo chút tò mò và châm chọc.

“Sao thế, Kiêu? Gần đây thấy cậu với Lâm Khê Tây thân thiết hẳn.”

Tạ Kiêu nhún vai, vẻ mặt thản nhiên, anh chậm rãi rút điếu thuốc ra, ánh lửa lóe lên trong buổi chiều tà, khói bay vờn quanh, càng làm nổi bật sự lười nhác nhưng đầy khí chất của anh.

Gần đây, dường như anh càng nghiện thuốc hơn như thể mỗi lần hút thuốc đều là cách anh giải tỏa cảm xúc vừa phức tạp vừa khó nén trong lòng.

Tạ Kiêu chậm rãi hít một hơi khói, thả ra từ từ, giọng trầm thấp nói: “Không phải gần đây cậu bận đi tham gia tập huấn trong quân đội sao? Hình như rất nhàn?”

Tu Nghiêu cười một tiếng, nhún vai đáp: “Ờ, đúng là đợt tập huấn không quá căng thẳng.”

Dù sao, ba Tu Nghiêu cũng là cảnh sát, những bài tập huấn với hắn chẳng khác gì trò chơi.

Tất cả đều trong tầm kiểm soát, dễ dàng đến mức khiến người ngoài khó mà tưởng tượng. Thành tích trải nghiệm của hắn được đánh giá rất cao, hắn sẽ thi vào viện cảnh sát, nối tiếp con đường mà ba hắn đã đi, gánh trên vai kỳ vọng và truyền thống của gia đình.

“Ngụy lại đến chỗ làm thêm rồi à?” Tạ Kiêu lảng sang chuyện khác hỏi

“Ừ, không biết khi nào Ngụy mới thoát khỏi người chú Minh Thông kia, nếu cứ như vậy, cuộc đời của cậu ấy chắc chắn bị ông ta hủy hoại.”

Tính ra, trong ba người, cuộc sống của Tu Nghiêu có lẽ là bình yên nhất.

Gia đình yêu thương đầy đủ, ba là cảnh sát, tương lai cũng đã định hướng rõ ràng còn Ngụy Nhất và Tạ Kiêu, ngay từ đầu đã thiếu vắng một mái ấm trọn vẹn, nỗi trống trải ấy theo họ suốt những năm tháng thanh xuân.

Tạ Kiêu im lặng, rít một hơi thuốc, khói bay vờn quanh, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống sân trường nơi Lâm Khê Tây đang cười đùa cùng Từ Nhan và Tiết Nghị.

Bất chợt, Lâm Khê Tây ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm phải Tạ Kiêu trên hành lang.

Cô trừng anh một cái, mặt đỏ bừng, lập tức chỉ tay về phía anh như muốn tố cáo việc anh hút thuốc.

Tạ Kiêu cười nhạt, buông điếu thuốc rơi tự do xuống sân, ánh mắt thách thức, nhún vai như thể đang trêu đùa cô.

Lâm Khê Tây ở dưới sân giận đến mức giậm chân hậm hực.

Không chịu thua, cô giơ thẳng ngón giữa hướng về Tạ Kiêu, ánh mắt long lanh như muốn nói: Tôi nhất định vạch trần bộ mặt thật của cậu.

Tạ Kiêu bật cười khi thấy hành động đó của Lâm Khê Tây, chỉ có Lâm Khê Tây mới “hỗn” như thế còn nói anh học sinh ngoan giả làm người tốt trong khi cô lại là học sinh ngoan nhưng hành động cùng lời nói của cô chẳng ngoan chút nào.

Ánh hoàng hôn chiều tà hắt lên, nhuộm vàng cả sân trường, Tạ Kiêu cúi mắt nhìn Lâm Khê Tây đứng dưới sân cùng với ngón giữa thân thiện kia.