Buổi sáng mới bắt đầu, nắng sớm nghiêng qua cửa sổ, không khí như nhẹ nhàng hơn mọi ngày.
Lâm Khê Tây hớn hở vào lớp, tâm trạng phơi phới.
Nghĩ đến cảnh tượng giữa đêm hôm qua, cô không kìm được cảm giác thỏa mãn, khóe môi khẽ cong lên.
Hôm trước anh làm cô mất ngủ vậy thì hôm qua cô trả lại cho anh.
Tối qua Lâm Khê Tây ngủ một giấc ngon lành, trong khi Tạ Kiêu lại phải thức trắng đến gần sáng, thậm chí anh phải tự xử lý đống phiền phức Lâm Khê Tây để lại cho mình tận ba lần.
Trong lớp, Tạ Kiêu ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ lười nhác nhưng quanh người tản ra khí tức âm u.
Chỉ vừa thấy Lâm Khê Tây xuất hiện, môi Tạ Kiêu đã nhếch lên, ý cười lạnh băng như lưỡi dao quét qua.
Lâm Khê Tây ngược lại vô cùng thoải mái, lần đầu tiên trong suốt gần ba năm học, cô chủ động lên tiếng chào Tạ Kiêu: “Chào buổi sáng, hạng nhất.”
Giọng cô trong trẻo mang theo sự đắc ý khó che giấu.
Tạ Kiêu nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu hun hút, khóe môi kéo thành một đường cong đầy nguy hiểm: “Chào, hạng nhì.”
Hận đến mức không thể túm Lâm Khê Tây đi dạy dỗ một trận.
Cảnh tượng hai kẻ vốn như nước với lửa bỗng dưng thân thiện chào hỏi khiến không ít học sinh trong lớp hãi hùng ngơ ngác, không ai dám tin vào mắt mình.
Lâm Khê Tây ngồi xuống chỗ của mình, miệng vẫn cong cao nụ cười rạng rỡ, sáng chói đến mức Tạ Kiêu chỉ hận không thể đưa tay bóp nát ngay tại chỗ.
Lâm Khê Tây chống cằm, giả vờ chăm chú lấy sách ra nhưng khóe môi vẫn cong cong ý cười.
Anh ném cho cô một ánh nhìn lạnh nhạt: “Hạng nhì, đừng quá tự mãn, nếu không hối hận không kịp.”
Lâm Khê Tây khẽ nhíu mày, giả vờ rùng mình: “Hèn gì tôi cứ thấy lạnh sống lưng khi nhìn cậu.”
Vừa dứt lời, cô liền cười phá lên, tiếng cười trong trẻo vang khắp lớp như ánh nắng xuyên qua sương sớm.
Tạ Kiêu nhìn nụ cười của Lâm Khê Tây bị thu hút, khóe môi nhếch nhẹ khó nhìn thấy, đã mới như thế đã thỏa mãn rồi.
Lâm Khê Tây giả vờ ho một tiếng để nén cơn cười, cô giả vờ vô ý hỏi: “Này hạng nhất, chắc là gu bạn gái của cậu không phải là tôi đâu chứ?”
Lâm Khê Tây liếc anh một cái, đôi mắt long lanh chứa đầy tinh nghịch: “Hay cậu không thích con gái?”
Tạ Kiêu im lặng, hơi nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên, anh thừa nhận rằng anh bị cuốn hút bởi sự ngang tàng, nghịch ngợm của cô.
Tạ Kiêu ngoắc tay ý bảo Lâm Khê Tây đến gần, anh sẽ nói nhỏ cho cô biết đáp án.
Lâm Khê Tây trong trạng thái vui vẻ, không chút do dự nhoài người xuống, cẩn thận đưa đầu đến gần Tạ Kiêu.
Ánh mắt cô vẫn long lanh tròn xoe, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười như đang ẩn chứa bí mật.
Tạ Kiêu nghiêng người, giọng trầm thấp chỉ đủ để cô nghe thấy: “Không tính là gu nhưng mà… đủ để tôi bắn, ba, lần.”
Tạ Kiêu còn cố tình nhấn nhá vào ba chữ cuối như muốn Lâm Khê Tây nghe rõ.
Lâm Khê Tây: “?”
Tạ Kiêu nhoẻn môi cười, ý vị sâu xa: “Ảnh của cậu.”
Lâm Khê Tây: “…”
Nói xong, Tạ Kiêu còn cố tình thổi nhẹ vào tai Lâm Khê Tây, một luồng cảm giác khiến cô rùng mình, cả người như bị lửa đốt từ trong ra ngoài.
Lâm Khê Tây trợn mắt, không kìm được hét lên một tiếng chói tai, kèm theo tiếng bốp giòn giã vang lên giữa lớp học vốn ồn ào.
“Đồ lưu manh.”
Mọi người: “…”
Cả lớp im bặt, không ai dám động đậy chỉ lặng lẽ nhìn hai người họ với vẻ vừa ngạc nhiên vừa tò mò.
Chỉ thấy Tạ Kiêu hơi nghiêng người, bả vai bị tác động bởi đánh của Lâm Khê Tây nhưng khóe môi anh vẫn nhếch lên một đường cong tinh quái khó nhận ra.
Lâm Khê Tây mặt đỏ như quả táo chín, tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài l*иg ngực.
Cái tên bại hoại giả đứng đắn này.
Cô phải khiếu nại nhà trường tịch thu hết giấy khen của Tạ Kiêu, anh một chút cũng không xứng.
Tạ Kiêu thích thú nhìn Lâm Khê Tây đỏ mặt tía tai thì càng muốn trêu chọc cô hơn.
Thật đáng mong đợi ngày tháng sau này.