Chương 10: Tất lưới đen, nhìn điện thoại tự giải quyết

Buổi tối, ba mẹ Lâm Khê Tây đã nghe cô giáo chủ nhiệm gọi điện nói việc Lâm Khê Tây chảy máu cam trong lớp.

Ông bà lập tức dọn quán sớm để về nhà còn mua rất nhiều món ăn bổ máu cho cô.

Lâm Khê Tây lại bị giáo huấn một trận.

Việc con cái chăm học là điều ba mẹ nào cũng vui lòng nhưng Lâm Khê Tây đích thị học đến phát cuồng, ngay cả ông bà còn sợ con gái mình học quá hoá khùng.

Lâm Khê Tây không học không được, lúc nhỏ cô nhìn thấy ba mẹ mỗi ngày ba giờ sáng phải dậy, trời rất lạnh, ông bà mặc hai lớp áo dày vẫn run rẩy tay chân, khi đó Lâm Khê Tây đã muốn sau này phải học thật giỏi, kiếm nhiều tiền để ông bà không cần vất vả nữa.

“Tiểu Khê Tây, thời gian tới thi đại học cố gắng cũng phải chú ý sức khoẻ, con đừng để ông bà già này nom nớp lo sợ được không?”

Mẹ Lâm nói xong gắp cho Lâm Khê Tây một miếng thịt bò, Lâm Khê Tây xua tay đáp.

“Con biết mà mẹ.”

Nói vài câu vẫn là bảo Lâm Khê Tây học có chừng mực, sức khoẻ quan trọng hơn, Lâm Khê Tây vâng dạ rồi ăn vội để trốn về phòng.

Đèn bàn bật sáng, cô nghiêm túc làm đề, chỉnh đồng hồ bấm giờ như mọi khi đến khi xong xuôi, ngẩng lên thì kim đồng hồ đã chỉ hơn mười giờ, cô uể oải xoa cổ cầm điện thoại lướt xem.

Sau đó nhớ đến sáng nay, Lâm Khê Tây đột ngột phát hiện từ khi nào quan hệ giữa cô và Tạ Kiêu có chút gần gũi hơn?

Nhưng Lâm Khê Tây não chỉ dùng học, tình cảm nam nữ với cô cảm thấy rất vô dụng, chủ yếu là vui vẻ và thoải mái.

Vì thế Lâm Khê Tây nổi hứng muốn chọc Tạ Kiêu.

Cô lục tủ lấy ra bộ tất lưới đen mà Từ Nhan từng nhét cho mình, vốn nghĩ thô tục nên cô chưa bao giờ mặc, không ngờ bây giờ lại trở thành đạo cụ hoàn hảo.

Đôi chân trắng mịn vừa khoác lên lớp tất ấy lập tức hiện ra cảm giác đối lập, vừa trong sáng vừa mơ hồ gợi cảm, trông rất gợϊ ɖụ©.

Lâm Khê Tây ngồi trên giường, nghiêng nghiêng chụp vài bức ảnh, không nhiều nhưng góc nào cũng đủ khiến người ta phải liếc nhìn lần hai.

Váy ngắn, tất lưới, đàn ông nào nhìn thấy mà không nuốt nước bọt thèm khát.

Huống chi đối với nữ sinh mới lớn càng khiến bọn họ thèm thuồng sinh ra dục niệm mãnh liệt.

Tựa như chú cừu trắng sẵn sàng tự giăng mình sa lưới cho sói xám ăn thịt.

Lâm Khê Tây ngắm lại thành quả bản thân chụp thì khoé môi cong cao, cô không vội gửi chỉ thay đồ ra sau đó lên giường nằm ngủ.

~

Giữa khuya, điện thoại Tạ Kiêu vang lên rất nhiều tin nhắn đến mức anh cũng bị làm ồn buộc phải tỉnh.

Anh rất khó chịu, đồng hồ điểm ba giờ sáng, là giờ mọi người đều phải ngủ.

Tạ Kiêu muốn biết là ai cố tình gây sự với anh.

Lúc Tạ Kiêu mở điện thoại lại thấy thông báo tin nhắn thuộc về Lâm Khê Tây, mày anh khẽ nhếch lên, rõ ràng cũng hiểu rõ với tính cách của Lâm Khê Tây sẽ không có chuyện gì tốt lành.

Quả nhiên lúc Tạ Kiêu ấn vào tin nhắn xem, nhất thời hô hấp anh đình trệ, tỉnh luôn cả ngủ.

Lâm Khê Tây: [Xin lỗi nha, trượt tay.]

Tạ Kiêu… !!!

Lâm Khê Tây: [Không thu hồi được rồi, chịu thiệt để cậu nhìn vậy.]

Tạ Kiêu… !???

Lâm Khê Tây nhất định phải ăn miếng trả miếng, hơn thua với Tạ Kiêu.

Lâm Khê Tây, giỏi lắm.

Tạ Kiêu nghiến răng, tay siết lấy điện thoại.

Ba bức ảnh.

Váy ngắn, tất lưới trong đôi chân trắng mịn tinh tế như thể chỉ cần vươn tay là chạm tới trong chiếc váy ngắn củn cỡ cùng đôi tất lưới màu đen gợϊ ȶìиᏂ.

Đùi thon nhìn thôi đã thấy vừa trắng vừa mịn nhìn thôi đã khiến Tạ Kiêu ham muốn muốn nếm thử cắn một miếng ăn.

Tạ Kiêu mất một lúc mới bình tĩnh được, vốn muốn nhắn cho Lâm Khê Tây một tin thì mới phát hiện.

Cô chặn anh.

“Lâm, Khê, Tây, cậu chờ đó.”

Tạ Kiêu day trán, tức đến gân xanh nổi đầy, anh nhìn xuống đũng quần đã sưng cứng càng thêm u ám.

Sau đó Tạ Kiêu không tài nào ngủ lại được, hình ảnh trong đầu cứ quẩn quanh về đôi chân mang tất lưới đen đầy tính gợϊ ɖụ© kia.

Tạ Kiêu chỉ hận không thể ngay lúc này kéo Lâm Khê Tây ra làm một trận, để cô khóc mà không dám chọc anh nữa.

Tạ Kiêu châm thuốc hút, điếu này đến điếu khác nhưng vẫn không hạ xuống nổi.

Cuối cùng Tạ Kiêu cầm theo điện thoại đi vào nhà vệ sinh tự giải quyết.

Tiếp theo đó từ trong phòng tắm truyền ra tiếng nước lẫn tiếng thở trầm đυ.c.

Tạ Kiêu nhắm mắt đứng dưới vòi sen, nước lạnh xả liên tục, bên dưới tay không ngừng tuốt.

Hơi thở anh nặng nề, có cảm giác sắp nổ tung, trên giá đỡ, điện thoại để bức ảnh chân mặc tất lưới đen của Lâm Khê Tây.

Trong đầu Tạ Kiêu chỉ toàn quẩn quanh hình ảnh Lâm Khê Tây khóc lóc dưới thân mình.

Tốc độ tay Tạ Kiêu càng nhanh hơn, hô hấp Tạ Kiêu cũng gấp gáp hổn hển theo.

Nước xả vào người cũng không ngăn được cơn nóng trong cơ thể, Tạ Kiêu nhắm mắt nghiến răng, nhẫn nhịn cơn hỏa dục trong người.

Sau một lúc lâu, phụt một tiếng, tung tóe lên mặt tường.

Lâm Khê Tây, đợi đó.