Nam học bá mặt người dạ thú, couple học bá không những giỏi học còn giỏi móc họng đối phương.
~
Thành phố Z, trường cấp ba Trung Dân, lúc này đầu giờ học đặc biệt ồn ào sau khi công bố kết quả thi thử lần thứ nhất của khối mười hai.
Lâm Khê Tây tay cầm ly nước, ánh mắt chăm chú nhìn bảng xếp hạng thành tích, xung quanh không ít học sinh bắt đầu xôn xao tranh luận về kết quả.
“Tạ Kiêu lại đứng hạng nhất đó.”
“Oa, cậu ấy giỏi quá.”
“Xì…”
Một tiếng khinh miệt bật ra từ môi Lâm Khê Tây, ngón tay mảnh mai siết chặt ly nước như muốn nghiền vỡ, ống hút mềm bị cắn đến méo mó.
Vì kỳ thi thử lần này, cô gần như liều mạng học hành, đêm nào cũng thức trắng, thậm chí có lúc chảy máu cam vẫn không dám nghỉ ngơi.
Thế nhưng kết quả công bố, cô vẫn chỉ đứng hạng hai mà người ngồi vững vàng ở hạng nhất lại chẳng ai khác ngoài Tạ Kiêu, đối thủ truyền kiếp của cô.
“Khê Tây, sao cậu cứ mãi cạnh tranh với Tạ Kiêu thế?”
Từ Nhan đi bên cạnh Lâm Khê Tây ánh mắt vừa tò mò vừa bất lực.
Câu hỏi này, cô ấy đã lặp đi lặp lại suốt ba năm cấp ba nhưng đối phương chưa từng cho cô một đáp án thật sự rõ ràng.
Lâm Khê Tây ném ly nước rỗng vào thùng rác, tiếng “cộp” vang giòn như trút giận.
Cô hừ lạnh, cắn răng đáp: “Đơn giản là tớ ghét cậu ta.”
Trong đáy mắt cô, sự phẫn nộ cuồn cuộn đến mức Từ Nhan vô thức lùi lại vài bước, cứ cảm giác như trên đầu Khê Tây bốc khói.
Lúc Lâm Khê Tây cùng Từ Nhan bước vào lớp liền nhìn thấy một đám đông nam sinh nữ sinh tụ tập náo nhiệt ở chiếc bàn cạnh cửa sổ cuối lớp.
Tạ Kiêu ngồi giữa vòng vây, lười nhác dựa ghế, một tay xoay cây bút, khóe môi nhàn nhạt nhếch lên.
Ánh nắng len qua khung cửa, phủ lên hàng mi rủ xuống, khắc họa gương mặt anh tuấn đến mức chói mắt.
Tiếng cười nói vây quanh anh không dứt, từng ánh nhìn ngưỡng mộ cùng lời khen liên tục được buông ra.
Lâm Khê Tây nhíu mày, bước thẳng vào lớp.
Tiếng cười nói rộn ràng khiến cô càng thêm chướng tai gai mắt, đặc biệt là khi Tạ Kiêu bất chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt đen sâu thẳm khẽ dừng lại trên người cô, vừa hờ hững vừa mang theo một tia tà ý như có như không.
Khóe môi anh cong lên, nụ cười càng sâu mang theo ý trêu chọc mơ hồ.
Không ngoài dự đoán, khi ánh mắt Lâm Khê Tây vừa chạm phải, Tạ Kiêu liền nhướng mày, cong môi cười lười biếng.
Đồ khốn lưu manh này đang khıêυ khí©h cô.
Lửa giận bùng lên, Lâm Khê Tây xắn tay áo lao tới, may mà Từ Nhan hốt hoảng giữ chặt tay cô khuyên ngăn.
“Khê Tây, bình tĩnh, bình tĩnh.”
Lâm Khê Tây không nuốt được cơn giận, khí thế bừng bừng: “Cậu không thấy cậu ta mới khıêυ khí©h tớ sao? Tớ mà nhịn thì tên tớ viết ngược thành Tây Khê Lâm.”
Vừa lúc ấy tiếng chuông vào tiết vang lên, Lâm Khê Tây nhịn xuống cơn giận, trừng mắt nhìn Tạ Kiêu một cái rồi ngồi vào chỗ của mình, phía trên Tạ Kiêu.
Đám đông xung quanh Tạ Kiêu lúc này mới chịu tản ra, lớp học dần yên tĩnh chỉ còn tiếng phấn viết trên bảng.
Lâm Khê Tây mở sách, cố gắng tập trung vào bài giảng nhưng ánh mắt cô cứ vô thức liếc về ra sau.
Tạ Kiêu vẫn cái dáng lười nhác quen thuộc, một tay chống má, một tay nghịch bút, cứ như thể mọi con chữ trên bảng đều chẳng liên quan đến anh.
Thầy giáo vừa xoay người, Tạ Kiêu đã đưa thước kẻ dài gõ gõ vào lưng ghế trước.
Lâm Khê Tây quay lại, ánh mắt bốc lửa: “Làm gì?”
Tạ Kiêu nghiêng đầu, giọng thấp đủ để chỉ mình cô nghe thấy: “Hạng nhì, cậu che bảng của tôi rồi.”
“Vậy thì xin lỗi nha, hạng nhất chịu khó mở to mắt mà nhìn đi.” Lâm Khê Tây hừ lạnh, xoay người về phía trước
Chưa đầy ba phút sau, một mẩu giấy nhỏ ném trúng tay cô.
Cô mở ra chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng bút máy thanh thoát.
[Kỳ thi thật, tôi chờ cậu vượt qua.]
Lâm Khê Tây tức đến nỗi vò nát mẩu giấy, nhét mạnh vào ngăn bàn sau đó quay ra sau giơ tay lên.
Cộp.
Một tiếng giòn vang lên, cây thước gỗ của thầy giáo đã gõ xuống mu bàn tay cô.
Lâm Khê Tây đau đến kêu lên một tiếng, cảnh tượng quá rõ ràng khi bàn tay nhỏ nhắn của cô đang dựng thẳng ngón giữa về phía Tạ Kiêu.
Cả lớp im phăng phắc.
Lâm Khê Tây ngẩn người, tay còn cứng đờ giữa không trung, trùng hợp ngón giữa của cô hướng thẳng ngay mặt thầy giáo.
Lúc này cô mới nhận ra Tạ Kiêu cố tình gài bẫy mình.
Thầy giáo nghiêm giọng: “Lâm Khê Tây, em đang làm gì vậy? Trong giờ học mà còn dám giơ tay kiểu đó à?”
Trong nháy mắt, tất cả ánh mắt trong lớp đều dồn về phía cô.
Lâm Khê Tây đỏ mặt đến mức muốn bốc khói, cô lắp bắp: “Em… em chỉ đang chúc mừng bạn Tạ Kiêu được hạng nhất toàn trường trong kỳ thi thử thôi.”
Đương nhiên lý do đó không giải thích được ngón tay thân thiện kia của Lâm Khê Tây dành cho Tạ Kiêu.
Thầy giáo gõ mạnh thước xuống bàn, nghiêm mặt hơn: “Lâm Khê Tây, em ra ngoài hành lang đứng mười phút, tự kiểm điểm lại thái độ của mình.”
Lâm Khê Tây cắn chặt môi, tức đến mức mắt ong ong nhưng cuối cùng vẫn phải cúi đầu bước ra khỏi lớp.
Ngay lúc đi ngang qua bàn Tạ Kiêu, một bàn tay thon dài nhanh chóng vươn ra khẽ chạm vào cổ tay cô.
Cô giật mình quay lại chỉ thấy anh cong môi thì thầm đủ để mình cô nghe: “Đi nhanh đi, hạng nhì. Tôi ở trong này đợi cậu.”
Lâm Khê Tây cứng họng, tức đến run cả người, sau đó két một tiếng, cô đá mạnh chân vào ghế Tạ Kiêu.
Chiếc ghế lập tức lắc lư, Tạ Kiêu theo quán tính nghiêng người về phía trước, cây bút trong tay cũng rơi xuống đất.
Cả lớp lại một phen nhốn nháo.
“Lâm Khê Tây!” Giọng thầy giáo cao vυ"t, tức đến mức gõ thước lên bàn: “Ra ngoài ngay, đứng thêm mười phút nữa.”
Lâm Khê Tây: “…”
Phía sau, Tạ Kiêu chậm rãi cúi người nhặt bút, khóe môi nhếch lên, ánh mắt chứa đầy ý cười trêu ngươi.
~
Truyện: Kiêu Tây Triền Miên - Tác giả: Du Huyễn
Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.