Không khí ám muội lúc trước thì bay biến sạch. Úc Li bị nước lạnh dội đến tỉnh táo hoàn toàn, cả người nguội ngắt.
Tắm xong, Úc Li lấy nội y trong không gian ra mặc vào.
Trong không gian chỉ có đồ cổ trang. Đồ của Úc Li toàn màu đen, còn của Túc Trì thì trắng tinh.
Thần hồn của Úc Li rất mạnh, khi rơi vào thân thể của Tô Lạc, hình dáng chiều cao sẽ nghiêng về phía nàng nhiều hơn.
Ngược lại, Túc Trì chỉ là một mảnh hồn yếu ớt, không thể thay đổi thân thể nhỏ yếu của Trì Dụ.
Úc Li chỉ mặc cho Trì Dụ một chiếc áo, vạt áo vừa đủ che mông, mà khi nằm lên giường thì chẳng che nổi gì cả.
Trì Dụ có khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt tròn màu xám trong vắt như nước. Dưới đuôi mắt mỗi bên có một nốt lệ châu đỏ như máu, tròn trĩnh và rõ nét.
Cậu mềm mại gọi: “Chị... Chị.”
Úc Li cảm thấy mình tiêu rồi. Nàng đưa tay bóp mũi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Nàng nằm xuống bên cạnh Trì Dụ, kéo cậu vào lòng, đắp chăn lên cả hai rồi hỏi: “Sao lại gọi ta là chị?”
Trì Dụ nhìn nàng, bật ra một chữ: “Dạy.”
Úc Li: “…”
Một chữ một câu rời rạc thế này, đúng là nói gì cũng không rõ ràng.
Lúc bọn họ gặp nhau lần đầu, Túc Trì cũng gọi nàng là tỷ tỷ.
Quả nhiên, bảo bối của nàng rất thích nàng.
Dù hồn phách đã tan vỡ, vừa gặp lại vẫn bám dính lấy nàng, vô thức mách bảo gọi nàng là chị.
“Bảo bối ngoan, ngủ thôi.” Úc Li khẽ chạm ngón tay lên môi cậu.
Trì Dụ hé miệng ngậm lấy đầu ngón tay nàng, lần này chẳng còn khách khí. Răng nhỏ cắn muốn chảy máu, nhưng cố mãi cũng chỉ để lại vết răng.
Không hút được máu, cậu nhìn Úc Li đầy tủi thân: “Đói.”
Úc Li nhìn vết cắn trên tay, cười dịu dàng, mắng yêu: “Đồ ngốc!”
Trì Dụ không hiểu nàng nói gì, vẫn lập lại một chữ: “Đói.”
Úc Li dùng tay rạch một đường nhỏ trên ngón tay, rồi đưa cho Trì Dụ.
Cậu lập tức ngậm lấy, mυ"ŧ máu ngon lành.
Tiểu zombie vốn là loài thích uống máu.
Mất máu không nhiều, Úc Li vẫn còn tâm trạng trêu đùa. Ngón tay nàng nghịch ngợm khuấy đảo trong miệng cậu.
Không thể yên ổn mà hút máu, Trì Dụ phát cáu. Cậu nhả ngón tay nàng ra, đôi mắt xám trắng trừng nàng: “Phiền.”
Úc Li nhếch môi cười, tay nâng cằm cậu lên, buộc cậu hé miệng, cúi xuống hôn lên môi cậu.
“Ưm…”
Nụ hôn sau ngày đoàn tụ, mang theo hết thảy nhớ nhung và khát vọng, mãnh liệt như cuồng phong bão tố, như muốn đắm chìm rồi cùng chết đi trong đó.