Thế giới 1: Chương 7

Sắc mặt Lục Thanh Duy dịu lại phần nào, zombie không biết nói, cũng không có khả năng tư duy. Tiến sĩ Tô có thể giao tiếp bình thường, chứng tỏ chưa bị nhiễm virus zombie.

Bất ngờ, góc tường vang lên một tiếng “Bịch”.

Lục Thanh Duy lập tức cảnh giác giơ súng nhắm vào đó.

Một thùng rác bị đổ lăn ra đất, từ trong lăn ra một cậu thiếu niên, người lấm lem, ánh mắt to tròn nhưng lại mang màu xám tro.

Cậu bé nửa ngồi dậy, vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt còn vương chút mũm mĩm của trẻ con, trông chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, trong lòng ôm chặt một hộp kẹo.

Ánh mắt Úc Li lập tức dừng lại trên người cậu bé, ánh nhìn âm trầm, sắc nhọn như đang nhắm trúng con mồi.

Cái nhìn quá đỗi dữ dội khiến Trì Dụ co rúm lại.

Cậu rụt rè ngẩng đầu, vô tình đối mặt với đôi mắt sâu thẳm như mực của nàng.

Trì Dụ khẽ nghiêng đầu, rồi mắt bỗng sáng lên, lập tức vứt hộp kẹo trong tay, chống tay chống chân bò về phía Úc Li.

Lục Thanh Duy lập tức nhắm súng về phía Trì Dụ.

Úc Li thoắt cái đã áp sát Lục Thanh Duy, nhanh gọn đoạt lấy khẩu súng từ tay anh ta, xoay người bắn thẳng một phát, giải quyết gọn gàng.

Trì Dụ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, bò tới bên Úc Li, nhào vào ôm chặt lấy chân nàng.

Giọng cậu mềm mại nói: “Ôm.”

Úc Li: “…” Dơ chết đi được, ôm cái con khỉ!

Trì Dụ vẫn cố chấp: “Ôm.”

Úc Li ném súng lên người Lục Thanh Duy, cúi xuống bế bổng Trì Dụ lên.

Mùi rác rưởi xộc thẳng vào mũi, áo blouse trắng của nàng cũng bị lấm lem đen ngòm.

Mặt nàng tràn đầy vẻ chán ghét, nhưng tay lại ôm rất chặt.

“Thơm…”

Trì Dụ vòng tay ôm chặt lấy Úc Li, há miệng cắn nhẹ lên cổ nàng, ánh mắt không che giấu nổi vẻ tham lam, chiếc răng nanh nhỏ nhọn ló ra, như đang rục rịch muốn xuyên thủng lớp da.

Úc Li cảm nhận được động tác của cậu, bóp nhẹ phần thịt mềm sau gáy, giọng bình thản nhưng đầy uy hϊếp: “Dám cắn ta, trói ngươi lại luôn bây giờ.”

“Đau.”

Trì Dụ vội vàng buông ra. Dù khuôn mặt nhỏ nhắn không hề đổi sắc, nhưng vẻ uất ức thì viết hết lên mặt.

Úc Li: “…”

Nàng còn chưa dùng sức kia mà, vậy mà đã biết làm nũng kiểu này rồi à.

Trong không gian, Thương Cẩu trố mắt lộ vẻ ngỡ ngàng, dè dặt hỏi: “Chủ nhân, đây là tiểu chủ nhân sao?”

“Không biết.”

“Không biết? Vậy chẳng phải chủ nhân định thay lòng đổi dạ rồi sao…”

“Ngươi dám quản chuyện của ta à?”

Thương Cẩu run rẩy: “Thương Cẩu không dám.”