Thế giới 1 - Chương 2

Nghe vậy, mắt Úc Li lập tức ánh lên màu máu, khóe môi cong lên đầy tà khí: “Túc Trì không còn nữa, tại sao người khác vẫn được sống?”

Nàng nhẹ nhàng nâng tay.

Tấm áo sa đen tung bay, nước Vong Xuyên bắn thẳng lên tận trời, muôn vạn quỷ hồn trong địa phủ ùn ùn kéo về phía nàng, từng kẻ một bị nàng nuốt chửng không chừa một ai.

Chấn động ở Địa phủ lập tức truyền tới Thiên giới.

Trên Thần Điện tại Cửu Trùng Thiên, Thiên Đế đang cùng các chư thần bàn việc lớn.

Một binh sĩ khoác giáp vàng vội vàng chạy vào, giọng hớt hải: “Thiên Đế, Địa phủ dậy sóng, Thiên giới e là...”

Chưa kịp nói hết câu, Úc Li đã xuất hiện ngay giữa điện. Giọng binh sĩ lập tức nghẹn lại, các vị tiên nhân đều chết sững, tim như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.

Thần Hỗn Độn Úc Li!

Sao nàng ta lại đột ngột tỉnh dậy?

Trong lòng Thiên Đế dâng lên dự cảm chẳng lành, lập tức ra hiệu cho chư tiên đi mời vị thần Hỗn Độn còn lại là Úc Hi.

Úc Li chẳng mảy may quan tâm đến nỗi hoảng loạn quanh mình, từng bước nhẹ nhàng tiến về phía Thiên Đế, đôi mắt đen như mực thấm đẫm sự lạnh lẽo.

Mỗi bước chân nàng đặt xuống, cả Thần Điện lại rung lên nhè nhẹ, như thể cả Thiên giới đang rúng động dưới chân nàng, khiến ai nấy đều có cảm giác cái chết đang cận kề.

“Kẻ nào dám bất kính với Thiên Đế? Đây là Thiên giới, không phải nơi ngươi lộng hành!”

Binh sĩ giáp vàng không nhận ra Úc Li, dù đang run rẩy dưới áp lực khủng khϊếp nhưng vẫn rút đao xông tới, định gϊếŧ kẻ phản nghịch.

Úc Li không nhúc nhích, ánh mắt nàng hiện rõ sự khinh bỉ.

Nhưng ngay khi lưỡi đao sắp chạm vào nàng, nó bỗng quay ngoắt lại, chém thẳng vào chủ nhân, chớp mắt đã chém hắn thành từng mảnh.

Khung cảnh đẫm máu khiến các vị tiên nhân như thấy trước cái chết của chính mình, ai nấy đều mặt mày trắng bệch, tim đập loạn nhịp.

Người ta nói một đôi tay khó địch muôn tay, nhưng dù có trăm tay, vạn tay thì cũng chẳng thể chống nổi một vị thần từ thời hỗn độn.

Thiên Đế nhìn cảnh tượng ấy, buộc phải cất tiếng hỏi: “Thần quân muốn làm gì?”

“Các ngươi lợi dụng lòng thiện lương của chàng, ép chàng lên Tru Tiên Đài. Thế mà vẫn còn mặt mũi sống tiếp sao?”

Nàng khẽ đưa tay, từ hư không ngưng tụ một thanh trường kiếm, mũi kiếm chạm đất, phát ra âm thanh ong ong nặng nề như xé lòng.

Tất cả đều cảm thấy bị một sức mạnh vô hình siết lấy, đến cả hơi thở cũng không thông.