Thế giới 1 - Chương 12

“Không... không biết.” Con chó già run rẩy trả lời, sợ Úc Li ghét bỏ nó vô dụng lại nhổ hết lông.Úc Li cụp mắt suy nghĩ, ánh nhìn rơi lên gương mặt đang say ngủ của Trì Dụ, khóe môi bất giác cong lên.

Thôi vậy.

Coi như chơi cùng Túc Trì một chuyến. Đợi đến khi Trì Dụ chết đi một cách tự nhiên trong tiểu thế giới, tiên hồn sẽ tự trở về.

Trời bên ngoài đã sáng rõ.

Nắng sớm xuyên qua cửa sổ, rải đều khắp căn phòng.

Trì Dụ bất ngờ mở mắt, cúi xuống nhìn người đang nằm trong lòng mình.

Đôi mắt trong trẻo như trẻ con kia, đang chăm chú nhìn cổ cô, ánh nhìn ấy đầy khát khao ham muốn.

Hai bàn tay nhỏ của cậu nắm chặt thành nắm đấm, nhưng cuối cùng vẫn không hành động gì.

Úc li giơ tay khẽ nhéo má cậu: “Bảo bối ngoan.”

“Gừ...” Trì Dụ há miệng làm bộ dọa cô.

Ánh mắt Úc Li ánh lên ý cười, dịu giọng hỏi: “Muốn cắn à?”

“Đói.”

Úc Li đưa tay chạm vào đầu răng nanh sắc nhọn của cậu, trêu ghẹo: “Bảo bối cắn nổi không đấy?”

Trì Dụ nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác hoang mang:

“Cắn.”

Úc Li nhẹ nhàng vạch cổ mình, rạch một vết nhỏ, vài giọt máu rịn ra, mùi máu nhanh chóng lan trong không khí.

Cô kiên nhẫn dỗ dành: “Bảo bối, nói thêm mấy chữ nữa mới được uống.”

Dù sao đã hấp thu thần lực của cô, nói chuyện chắc là trôi chảy hơn rồi?

Trì Dụ chớp mắt, im lặng một lúc rồi ngoan ngoãn nói: “Chị.”

Úc Li mỉm cười khích lệ, ra hiệu cậu tiếp tục.

“Chị, bảo bối đói.”

Cuối cùng Trì Dụ cũng ghép câu hoàn chỉnh, giọng nói mềm mại dễ thương, như đang làm nũng. Ánh mắt chuyên chú nhìn cô, như trong mắt chỉ có mỗi mình cô.

Úc Li từng chìm trong giấc ngủ sâu nơi Hoàng Tuyền của địa phủ, xa cách Túc Trì đã bao lâu không rõ. Giờ đây ôm lấy người ngọc ngà thơm ngát trong lòng, toàn thân cô đều căng thẳng.

Khát vọng không được giải tỏa chỉ càng thêm bứt rứt.

Tiểu zombie ngây ngô chẳng hiểu gì, ra tay có hơi quá thì...

Nhưng mà sao lại không chứ?

Dù sao đây cũng là... zombie của cô.

Úc Li trở người, áp Trì Dụ nằm dưới thân. Vết thương nơi cổ cô đã khép lại, không để lại dấu tích.

Cô cúi đầu sát vào tai cậu, hơi thở nóng hổi cùng giọng nói khàn khàn vang lên: “Bảo bối, chị cũng đói rồi.”

“Ăn.”

Trì Dụ mơ hồ cảm thấy nguy hiểm đang đến gần, đôi mắt đen láy ánh lên sự sợ hãi. Ngón tay cậu cào nắm lấy ga giường, muốn vùng ra khỏi sự giam cầm của Úc Li.