Thuở khai thiên lập địa, vạn vật còn hỗn độn mù mịt.
Trải qua năm tháng dài đằng đẵng, từ trong hỗn độn sinh ra linh trí. Trải qua vô vàn kỷ nguyên, cuối cùng hai vị thần được sinh ra.
Họ là hóa thân của hỗn độn, tuy là song sinh cùng gốc, nhưng sức mạnh lại một trời một vực.
Một vị đại diện cho hy vọng và sự sống, một vị là hiện thân của bóng tối và tuyệt vọng.
Hàng tỉ năm sau.
Tại Địa phủ.
Trên phiến đá đen to lớn ở cổng vào khắc ba chữ đỏ rực như máu, Quỷ Môn Quan.
Bên cạnh tảng đá ấy là một con sư tử đá khổng lồ nằm phục, trông vô cùng dữ tợn.
Người chết, hồn về Địa phủ.
Qua Quỷ Môn Quan, bước lên Hoàng Tuyền, vượt qua cầu Nại Hà.
Mỗi khi có một linh hồn bước qua Quỷ Môn Quan, mắt sư tử đá sẽ chuyển động một lần.
Tương truyền, ai bị sư tử đá nhìn trúng, sẽ bị nó hút vào bụng, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể luân hồi.
Đám quỷ hồn đi qua đều run sợ, chỉ mong đừng bị chọn trúng.
Bất chợt, nước Vong Xuyên trong dòng Hoàng Tuyền dâng cao cuồn cuộn, sư tử đá lập tức hóa thành một con sư tử đen toàn thân phủ lông dài, oai phong lẫm liệt, lao thẳng về phía dòng nước.
Nó phấn khích nhìn dòng Vong Xuyên, hô lớn: “Chủ nhân, người tỉnh rồi sao?”
Một bóng người từ trong nước bay vọt lên, mắt vẫn nhắm, lơ lửng giữa không trung.
Đó là một thiếu nữ vận áo sa đen cổ xưa, toàn thân tỏa ra khí tức u tối đầy thần bí.
Tóc đen xõa dài lặng lẽ tung bay dù không có gió, vài sợi nhẹ nhàng rủ xuống gò má.
Ngũ quan nàng xinh đẹp đến từng chi tiết, tựa như được khắc họa tinh xảo.
Làn da trắng nhợt, như thể bao năm chưa từng thấy ánh nắng, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm đi vẻ đẹp của nàng.
Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, không thể rời mắt.
Úc Li dò xét ấn ký thần hồn trên người Túc Trì, nhưng thần lực của nàng như đá chìm đáy biển, không hề gây nên chút phản ứng nào.
Đột nhiên nàng mở mắt. Trong đôi mắt đen thẳm như vực sâu kia ẩn chứa xoáy nước cuốn người ta vào, không sao thoát ra được.
Một luồng khí tức cường đại và kỳ dị lan tỏa khắp không gian.
“Thương Cẩu.”
Giọng nàng như chuỗi ngọc rơi trên đĩa ngọc, vang vọng giữa trời đất trên Hoàng Tuyền Độ.
Thương Cẩu lập tức đáp: “Chủ nhân, Thương Cẩu có mặt!”
Úc Li hỏi: “Túc Trì đâu rồi?”
Thương Cẩu cúi đầu, giọng run run: “Tiểu chủ nhân... đã lên Tru Tiên Đài rồi.”