Hôm nay là ngày có một nhóm học sinh mới chuyển trường đến. Khá đông, tổng là 15 người, lớp Ninh Sơ tiếp nhận 7 người, gồm bốn nam và ba nữ.
Lúc đến đây, bọn họ cứ hỏi Ninh Sơ về Hoắc Viễn. Hỏi cậu về lần cuối cùng gặp Hoắc Viễn.
"Ninh Sơ à, cậu có thấy chuyện gì bất thường vào lần cuối gặp Hoắc Viễn không?"
Nghe câu hỏi của Lý Ngụy mới chuyển trường đến, Ninh Sơ bắt đầu nhớ lại. Tuy nhiên ký ức nổi lên khá mơ hồ, tại sao cậu lại không nhớ được nhỉ?
"NPC này trông dễ thương vậy. Gọi là Ninh Sơ à", là A Tú một học sinh nữ mới đến.
Nữ sinh khác thận trọng hơn liền bịt miệng cô gái kia lại: "Đừng nói linh tinh".
"Ây dô, Tiểu Miên cẩn trọng thật, chị nghe theo em hết".
Cô gái được gọi là Tiểu Miên tỏ ra bất lực. Nhưng rồi nhanh chóng, mọi người lại dồn ánh mắt vào Ninh Sơ.
Bị bọn họ nhìn, Ninh Sơ cảm thấy không thoải mái lắm: "Tớ không biết nữa, nó mơ hồ lắm, tớ không nhớ", cậu vò vò gốc áo, căng thẳng trả lời.
"Thấy chưa, tôi đã bảo tìm NPC mấu chốt mà hỏi", An Thịnh đứng một bên, tỏ ra như biết trước.
Bọn họ cố hỏi thêm Ninh Sơ cái gì đó, nhưng thật sự ký ức Ninh Sơ trống rỗng, khi họ hỏi Ninh Sơ mới phát hiện ra, tại sao mình có thể quên lần cuối gặp Hoắc Viễn nhỉ?
Bọn người quay quanh Ninh Sơ một hồi, cuối cùng cũng chán nản bỏ đi. Bọn họ chạy qua chỗ học sinh mới nhập học lớp kế bên.
Hôm nay có tiết tự học buổi trưa, tại phòng H44, nên mọi người đều phải đến dãy H. Tư Đồ Giác đã hẹn Ninh Sơ gặp nhau trước sảnh tòa H.
Sau khi tan giờ học, chuẩn bị cặp sách xong. Ninh Sơ liền chạy đến dãy H trước.
Lúc này xung quanh cũng có nhiều bạn học đến lớp. Ninh Sơ thấy Tư Đồ Giác đứng ở cầu thang, liền chạy đến. Cả hai cùng đi đến phòng học.
"Cậu hôm nay có chỗ nào khó hiểu không", Tư Đồ Giác ân cần hỏi.
"Có, chỗ đếm bước sóng, tớ chưa rõ lắm".
"Vậy để tớ hướng dẫn cho, nhưng mà điều kiện là tối nay, cậu phải cho tớ chung giường".
"Vậy thì không cần"
"Thôi, đi mà, dạo này trời lạnh lắm, tớ muốn Ninh Ninh sưởi sưởi"
"Haizzz, sợ cậu luôn".
Cả hai ríu rít đi lên lớp học. Lớp học bắt đầu được một lúc, Ninh Sơ ngủ thϊếp đi. Đến khi tỉnh lại, cậu phát giác ra bất thường.
Các bạn học từ bao giờ ngồi nghiêm chỉnh, đồng dạng một tư thế học bài vậy. Tiểu Giác đâu rồi, sao cậu ấy đi đâu mà không gọi cậu.
Ninh Sơ khiều nhẹ một bạn học ngồi phía trên, mà sao cậu ấy tên gì nhỉ? Ninh Sơ cố nhớ, nhưng nhớ không ra: "Cậu ơi, cậu thấy người ở đây đi đâu rồi không?".
Ninh Sơ đưa tay lên khiều vai bạn học phía trên, nhưng do bất cẩn, làm rơi cây bút trên bàn xuống. Thấy vậy cậu không nghĩ nhiều, liền khom lưng xuống nhặt.
Khi nhặt bút, Ninh Sơ dường như không tin vào mắt mình.
Tất cả các bàn chân bên dưới đều hướng về phía sau, như các bạn học đang ngồi quay lưng lại với bảng. Nhưng khi Ninh Sơ ngước lên thì thấy các bạn học đang hướng về phía bảng.
Thứ hướng về phía sau như chỉ có mỗi bàn chân của họ. Bàn chân mọc ngược, sao lại mọc ngược?
Ninh Sơ nhất thời cứng khớp, bạn học phía trên cũng từ từ quay đầu lại. Nhưng chỉ quay mỗi đầu, thân hình vẫn bất động.
Bạn học mỉm cười, nụ cười tận mang tai, giọng nói âm dương quái khí: "Không có người chỗ đó, lớp này chỉ có quỷ thôi, hihihi".
Lúc này, cả lớp cũng quay lại nhìn cậu, bắt đầu cười hihi haha.
Ninh Sơ hốt hoảng, dốc hết sức bình sinh chạy ra khỏi lớp học, một đường chạy hy vọng thoát khỏi dãy H. Lúc chạy, Ninh Sơ vẫn còn nghe tiếng cười của bọn chúng bên tai, "hihi haha", Ninh Sơ liền xanh mặt lao đầu về phía trước.
Ninh Sơ lao vào một lớp học trống, rồi trốn vào chiếc tủ cuối lớp.
Tiếng hihi, haha không còn nữa. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ khiến cho Ninh Sơ như nhớ ra gì đó.
"Xác của Hoắc Viễn ở trong tủ, nội tạng đã bị moi ra hết.....". Từng câu, từng từ của các bạn cùng lớp hiện ra.