Điệu múa của Nhu Trinh công chúa nổi tiếng khắp thiên hạ.
Quả nhiên như Vi Hoàng hậu đã đoán trước, Vệ Hầu vừa gặp đã phải lòng nàng, bày tỏ ý định không phải nàng thì không cưới.
Vệ Hầu nói nếu có thể cưới được Nhu Trinh công chúa làm thê, sẽ xây một đài vàng cao và cho thêm ngàn vạn minh châu trên thiên hạ làm sính lễ.
Thiên tử kiêng dè Vệ Hầu nên đành phải chấp thuận.
Ngày thành hôn được định vào giữa tháng chín.
Mà Thiên tử lại đắm chìm trong sắc dục, tiêu xài hoang phí, phi tần trong hậu cung tuy không đến ba nghìn nhưng cũng có ba trăm, quốc khố từ lâu đã trống rỗng, thu không đủ chi. Vì vậy giá y của Khương Ngâm Ngọc không được làm mới, mà chỉ dùng giá y đã chuẩn bị cho An Dương công chúa trong Thượng Y Cục, sau đó chỉnh sửa một chút cho phù hợp với vóc dáng của Khương Ngâm Ngọc.
Vi Hoàng hậu nhìn những hoa văn phức tạp trên giá y, lạnh lùng nói: “Con có biết vì sao ta lại bảo con mặc giá y đến đây không?”
Khương Ngâm Ngọc dịu dàng nói: “Biết.”
Bảo nàng mặc một bộ giá y quỳ trong đại điện lạnh lẽo suốt một buổi chiều, không được triệu kiến, không được lót đệm, chính là để răn đe nàng, để nàng hiểu rõ rằng. Dù nàng có gả cho nam tử quyền thế bậc nhất triều đại này, nàng cũng phải nghe lời bà ta."
Vi Hoàng hậu liếc nhìn nàng: “Biết là tốt. Hậu viện của Vệ Hầu không thiếu mỹ nhân. Tuy con dung mạo xuất chúng, nhưng gả qua đó chưa chắc đã được hắn sủng ái. Đến lúc đó, vẫn phải dựa vào ta và phụ vương con làm chỗ dựa, hiểu không?”
Vệ Hầu tàn bạo, vui buồn thất thường. Trong số các con gái của Thiên tử, hắn chỉ thể hiện chút hứng thú với Khương Ngâm Ngọc, điều này đã khiến Vi Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm.
Còn việc Khương Ngâm Ngọc có muốn gả hay không, gả qua đó sẽ bị hành hạ ra sao, điều đó hoàn toàn không quan trọng, dù sao nàng cũng không phải con ruột của Vi Hoàng hậu.
Vi Hoàng hậu buông tay khỏi giá y, giọng điệu lạnh nhạt: “Vệ Yến đã được phong Quân Hầu, con gả qua đó chính là Quân Hầu phu nhân, sau này vinh quang vô số, đây thật sự là may mắn của con.”
Khương Ngâm Ngọc chậm rãi nâng hàng mi lên, dịu dàng nói: “Mẫu hậu thật sự nghĩ đây là may mắn ư? Vậy tại sao lại để con gả thay?”
Vi Hoàng hậu sững sờ, không ngờ người tính tình vốn ôn hòa như Khương Ngâm Ngọc lại dám phản bác mình. Bà ta cười lạnh một tiếng, nói: “Chẳng lẽ con không muốn gả thay? Cuộc hôn nhân này bên ngoài có biết bao người ngưỡng mộ, đừng có mà không biết đủ.”
Vi Hoàng hậu phất tay, vô cùng thiếu kiên nhẫn bảo Khương Ngâm Ngọc lui xuống.
“Được rồi, ngày mai là hôn lễ, nhất định không được để xảy ra sai sót trong buổi lễ.”
Khương Ngâm Ngọc hành lễ cáo lui, khi bước ra khỏi cửa điện, nàng vẫn có thể nghe thấy tiếng Vi Hoàng hậu và thị nữ đang trò chuyện phía sau.
“Bệnh phong hàn của Thái tử đã đỡ hơn chút nào chưa? Ngày mai là hôn lễ của Vệ Hầu và Nhu Trinh công chúa, ngươi sai người đi báo cho Thái tử một tiếng, bảo hắn ra xem lễ.”
“Thái tử vẫn đang dưỡng bệnh.”
“Cứ đi mời lại đi, dù sao cũng phải nể mặt Vệ Hầu...”
Khương Ngâm Ngọc bước nhanh ra khỏi đại điện, hoàng hôn đã dần biến mất, vương cung chìm vào bóng tối, những ngọn đèn lẻ loi bắt đầu thắp sáng.
Trở về cung điện, cung nữ đỡ Khương Ngâm Ngọc đến bên giường ngồi xuống, cúi người cuộn vạt váy của nàng lên.
Đợi khi vải vóc từng chút một được cuộn lên, để lộ đôi đầu gối đã quỳ đến đỏ bừng.