Chương 1.1

Hoàng hôn vừa buông, ánh chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào đại điện phủ lên một tầng sắc vàng tịch mịch. Khương Ngâm Ngọc mặc bộ giá y màu đỏ rực, lặng lẽ quỳ giữa đại điện.

Đuôi váy sau lưng nàng trải dài trên nền đất, những lá vàng lấp lánh trong bóng tối mờ ảo.

Từ buổi chiều đến tận chạng vạng, Khương Ngâm Ngọc đã quỳ suốt ba canh giờ, thế nhưng cánh cửa điện vẫn khép chặt, không hề có dấu hiệu mở ra vì nàng.

Bên cạnh truyền đến tiếng cung nữ thì thầm: “Ngày mai là hôn lễ của công chúa, Hoàng hậu lệnh người mặc giá y đến tẩm điện yết kiến, nhưng người lại chần chừ không lộ diện. Làm như vậy là vì cớ gì?”

Lời vừa dứt, chỉ thấy bóng dáng mảnh mai của Khương Ngâm Ngọc vô lực đổ về phía trước.

“Công chúa!”

Cung nữ vội vàng đỡ nàng.

Năm ngón tay thon dài của Khương Ngâm Ngọc chống xuống đất, miễn cưỡng giữ vững tư thế.

Thân thể nàng vẫn còn đau nhức, trong lúc ấy bỗng có tiếng bước chân trầm ổn vang lên, một thị nữ từ sau bức màn vòng ra.

“Nhu Trinh công chúa, Hoàng hậu đã tỉnh, truyền người vào điện nói chuyện.”

Khương Ngâm Ngọc đè nén sự khó chịu ở đầu gối, chầm chậm đứng dậy.

Nàng theo thị nữ xuyên qua hành lang dài của cung điện, bước vào tẩm cung của Hoàng hậu.

Vòng qua một bức bình phong lớn, đập vào mắt là một phụ nhân trung niên đang ngồi trên bảo tọa, khí độ trang nhã, ung dung.

Vi Hoàng hậu ngồi trong bóng tối mờ ảo, ngón tay dài tựa lên thái dương, lơ đãng nói: “Cứ đến mùa thu, căn bệnh cũ của ta lại dễ tái phát. Vốn dĩ muốn nghỉ ngơi một lát vào buổi chiều ai ngờ đến tận bây giờ mới tỉnh, để Nhu Trinh công chúa đợi lâu rồi.”

Khương Ngâm Ngọc nghe ra sự qua loa trong lời nói, nhưng không vạch trần.

Vi Hoàng hậu giơ một tay ra, ra hiệu Khương Ngâm Ngọc bước tới: “Lại đây, để mẫu hậu nhìn kỹ giá y của con.”

Thiếu nữ bước đi nhẹ nhàng, kim trâm trên trán tỏa sáng lấp lánh.

Nàng dừng trước mặt Vi Hoàng hậu, nhẹ nhàng hành lễ. Từ vai đến cổ, từ gót chân đến vạt váy, từ nếp gấp của y phục cho đến đường cong của thân thể, không hề có một chút sai sót nào.

Dáng vẻ này làm sao giống một người đã quỳ suốt cả buổi chiều?

Ánh mắt Vi Hoàng hậu tối đi vài phần, rồi chuyển sang nhìn bộ giá y trên người nàng, nhàn nhạt nói: “Chỉ riêng những hạt châu điểm xuyết trên trên bộ giá y này đã rất đắt đỏ. Vạt váy do hàng trăm thợ thêu ngày đêm miệt mài ròng rã suốt một tháng mới hoàn thành. Vốn dĩ là chuẩn bị cho con gái ta, không ngờ lại rơi vào tay con.”

Vi Hoàng hậu cười lạnh, nhìn về phía Khương Ngâm Ngọc.

“Nhu Trinh công chúa đoan trang tuyệt mỹ, là đệ nhất mỹ nhân của Đại Chiêu. Chẳng trách Vệ Hầu vừa gặp con một lần đã khắc cốt ghi tâm, không muốn cưới An Dương công chúa của ta nữa, ngược lại còn cầu xin được cưới con làm thê.”

Vệ Hầu.

Hai chữ này thốt ra nhẹ tênh, nhưng lại nặng nề giáng xuống trái tim Khương Ngâm Ngọc.

Người đời đều biết, Vệ Hầu vốn là một bách phu trưởng* ở phương Bắc, chức quan lại thấp kém. Sau này Đại Chiêu quốc loạn, Vệ Hầu dẫn đầu một đội quân khác thường nổi lên, lập công bình loạn, ổn định xã tắc, Đại Chiêu mới không vong quốc.

(Bách phu trưởng: là người đứng đầu một đội khoảng một trăm binh lính, thường để chỉ võ tướng cấp thấp, có thực quyền chỉ huy binh sĩ nhưng vẫn thuộc hàng tướng tá nhỏ bé trong quân doanh.)

Sau đó hắn được phong hầu tiến tước, thao túng triều chính, ra vào cung đình như chỗ không người.

Chỉ trong một năm ngắn ngủi thế lực của Vệ Hầu đã lan khắp triều chính.

Thiên tử đối với Vệ Hầu chỉ dám giận mà không dám nói, dần dần bị tước quyền, trở thành bù nhìn.

Nhan sắc Vi Hoàng hậu đã tàn, sủng ái cũng theo đó mà tiêu tan, để duy trì địa vị của mình, định để con gái - An Dương công chúa gả cho Vệ Hầu. Vốn dĩ ngày thành hôn đã định, ai ngờ sau này lại có tin đồn Vệ Hầu bạo ngược vui thú, hành hạ thϊếp thất đến chết.

Vi Hoàng hậu lo lắng con gái gả đi sẽ chịu khổ, liền chuyển ánh mắt sang Khương Ngâm Ngọc, đề nghị Khương Ngâm Ngọc gả thay.

Thiên tử yêu thương Khương Ngâm Ngọc nhất, nghe vậy liền giận dữ, quát mắng Hoàng hậu, bảo bà ta từ bỏ ý định này.

Ai ngờ tối đó Vi Hoàng hậu lại tổ chức yến tiệc trong cung, mời Vệ Hầu tham dự và lệnh Khương Ngâm Ngọc múa trước mặt mọi người.