Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp. Long Hành Dã nán lại với Thời Nhạc Hoài một lúc, cảm giác bực bội khó hiểu trong lòng cũng tự động tan biến. Hắn đang định cùng Thời Nhạc Hoài đi xem phim thì nhận được điện thoại từ thư ký công ty.
“…”
Phiền thật.
Hắn đã nhiều tiền đến thế này rồi, chẳng lẽ không được nghỉ ngơi hai ngày sao?
Đúng là số tổng tài khổ sai mà. Thời Nhạc Hoài đã xem được hai phần ba bộ phim hoạt hình mà mình chọn trước đó, vừa gặm món kho vừa xem, thoải mái ghê!
Hậu quả của việc ăn quá nhiều món kho vào buổi chiều là tối đến ăn cơm chẳng thấy ngon.
Long Hành Dã có ý định “giáo dục” cậu: “Chỉ ăn vặt mà không ăn cơm là không tốt đâu. Nghe tôi này, lần sau mà còn thế nữa là tôi cấm hết đồ ăn vặt của cậu đấy.”
“Ồ.” Thời Nhạc Hoài lắc lắc chân: “Thế thì em ra ngoài ăn.”
“Tôi khóa thẻ cậu lại!”
“Sợ anh chắc?” Thời Nhạc Hoài thản nhiên: “Bố em sẽ chẳng nghe anh đâu.”
“Muốn bố cậu đồng ý làm cái…” Câu đe dọa đầy uy lực chợt nghẹn lại trong cổ họng. Hắn sực nhớ ra, tấm thẻ phụ chuẩn bị cho Thời Nhạc Hoài vẫn chưa đưa.
Long Hành Dã mất mặt, Long Hành Dã im lặng.
…
Ba phút sau, một tấm thẻ nằm gọn trong tay Thời Nhạc Hoài.
Long Hành Dã làu bàu: “Tiền tiêu vặt của cậu đấy.” Nói xong, hắn im bặt không nhắc gì đến chuyện khóa thẻ hay cấm ăn vặt nữa, cứ thế đi thẳng đến bàn ăn.
Ơ? Thời Nhạc Hoài ngạc nhiên cầm tấm thẻ lên nhìn, rồi xoay người nằm sấp lên thành ghế sofa, cố tình gọi về phía phòng ăn: “Chồng ơi, anh còn khóa thẻ của em không? Nếu khóa rồi thì cứ lấy lại đi nhé, em có tiền rồi mà.”
Bên trong không có tiếng đáp lại.
Thời Nhạc Hoài bật cười thành tiếng, tiện tay ném tấm thẻ lên bàn trà.
Xem xong tập phim cuối cùng, Thời Nhạc Hoài ngáp dài thườn thượt, uể oải vươn vai rồi đi thang máy về phòng ngủ.
Long Hành Dã vẫn chưa về. Cậu xả nước, thả một viên xà phòng tắm bồn vào, sau khi tắm rửa xong, thoải mái dễ chịu nằm vào bồn tắm, tận hưởng một lúc.
Có vẻ hôm nay công việc của người đàn ông đặc biệt nhiều. Thời Nhạc Hoài tắm xong đi ra cũng không thấy hắn về. Cậu suy nghĩ một chút, nằm sấp trên giường gọi điện cho Long Hành Dã.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng, đầu dây bên kia bắt máy: “Có chuyện gì?”
Thời Nhạc Hoài lắc lắc chân, lười biếng nói: “Chồng ơi, anh còn chưa định ngủ sao? Muộn quá rồi.”
Long Hành Dã nhìn đồng hồ, mới hơn 8 giờ một chút.
Giọng nói bên kia đã rất nhỏ, mềm mại như bông, nghe có vẻ buồn ngủ lắm. Long Hành Dã vô thức hạ giọng: “Cậu ngủ đi, lát nữa tôi lên ngay.”
“Dạ.” Thời Nhạc Hoài đổi tư thế nằm sấp: “Em chờ anh.”
“Ừm.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Long Hành Dã nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một lúc lâu, rồi mới tĩnh tâm đọc tài liệu. Đến khi hắn xử lý xong công việc và hoàn hồn lại thì đã hơn bốn mươi phút trôi qua.
Không biết tiểu yêu tinh kia ngủ chưa. Long Hành Dã suy nghĩ, đi ngang qua thang máy thì hơi chần chừ, rồi cất bước đi vào.
Tiểu yêu tinh này rất hay mè nheo, lại bắt cậu ta đợi nữa, sợ là lại đòi lì xì, phiền phức.
Cửa phòng ngủ từ bên ngoài được mở ra.
Ánh đèn hành lang chiếu vào trong phòng, bên trong chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo. Long Hành Dã không bật đèn, lập tức đi thẳng vào, vòng qua vách ngăn bước vào phòng ngủ.
Trên giường nhô lên một cục bông mềm mại, cậu thiếu niên đang nằm sấp trên gối, một tay cầm điện thoại đang phát video ngắn, người đã ngủ say rồi.
Gò má mềm mại bị ép thành một khối nhỏ, nhìn rất muốn véo. Đôi môi khẽ hé mở, đầu lưỡi mềm mại lộ ra một chút, hòa quyện với hàm răng trắng tinh.
Long Hành Dã nhìn chằm chằm một lúc lâu, ngón tay khẽ nhúc nhích, hắn cúi người lại gần hơn một chút, ngón tay chạm vào gò má mềm mại, chọc ra một cái hõm nhỏ.
“Ưm…” Thời Nhạc Hoài mơ màng mở mắt, nhẹ nhàng giữ lấy thứ đang trêu chọc trên mặt mình.
Long Hành Dã không ngờ sẽ đánh thức cậu, vội vàng rụt tay lại, nói: “Ngủ đi, buồn ngủ đến mức này còn xem điện thoại, đúng là không biết quý trọng đôi mắt gì cả.”
Thời Nhạc Hoài buồn ngủ dụi dụi mắt, ngồi dậy nhưng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, nói: “Em muốn đợi anh ngủ cùng mà.”
“Nũng nịu.”
Long Hành Dã nói cậu một câu, rồi xoay người đi vào phòng tắm.
Thời Nhạc Hoài buồn ngủ rũ rượi, lười cãi nhau với hắn, thân thể mềm nhũn như không xương dựa vào bên cạnh, nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Cậu không ngủ được lâu, bị động tác của ai đó làm tỉnh giấc. Mở mắt ra thấy là Long Hành Dã, cậu liền tự nhiên rúc vào lòng hắn, tay luồn vào trong chiếc áo ngủ rộng thùng thình, vòng quanh người đối phương khẽ rêи ɾỉ: “Chồng ơi, anh lâu quá.”
“…”
Long Hành Dã tức giận nhéo mũi cậu: “Ghét bỏ tôi lâu thì rút tay ra đi, sờ lung tung cái gì?”
“Không chịu đâu.” Lần này, Thời Nhạc Hoài đầy khí thế nói: “Em thích cơ bụng mà. Anh là chồng của em, cho em sờ một chút thì làm sao? Không được à?”
“Đúng vậy, không được.” Ánh mắt Long Hành Dã trở nên thâm trầm: “Sờ nữa thì đừng hòng ngủ được.”
Đầu óc Thời Nhạc Hoài mơ màng vì buồn ngủ, không nghe ra ý tứ trong lời nói của Long Hành Dã. Cậu úp mặt vào ngực hắn, dụi dụi mạnh hơn: “Chồng hư.”
Giọng nói uể oải mang theo lời hờn dỗi của thiếu niên vừa thốt ra, toàn bộ lông tơ sau lưng Long Hành Dã đều dựng đứng, một luồng tê dại từ xương cụt bò lên.
Tai Long Hành Dã bắt đầu nóng bừng, muốn nói gì đó nhưng nhất thời không biết nên nói gì.
Sao lại là “chồng hư?”
Chẳng phải cậu ta cứ quấn quýt trêu chọc mình trước sao?
Long Hành Dã càng nghĩ càng thấy đúng lý. Hắn đang định tranh luận với cậu ta thì cúi đầu đã thấy đối phương ngủ say, rõ ràng là chẳng để tâm chuyện vừa rồi.
Hắn tức mình vỗ vỗ cái mông cong vểnh của Thời Nhạc Hoài: “Dậy đi, nói xem tôi hư chỗ nào?”
Thời Nhạc Hoài dụi mắt, chậm rãi mở ra, u oán nhìn Long Hành Dã: “Anh không cho em ngủ.”
“Tôi…”
Không đợi Long Hành Dã biện minh, Thời Nhạc Hoài tiếp tục: “Anh còn định đuổi em ra ngoài nữa.”
“Tôi không có!”
Long Hành Dã lập tức phản bác. Hắn cùng lắm chỉ nhận cái tội đầu tiên thôi!
Thời Nhạc Hoài nhẹ nhàng nhíu mày, miễn cưỡng nói: “Anh đã nhất quyết nói thế thì cứ coi như anh không có đi.”
“Cậu vu oan cho người ta mà còn tỏ vẻ oan ức à?”
Long Hành Dã tức đến mức véo má Thời Nhạc Hoài.
“Anh đừng nói bậy, em không vu oan cho ai hết.” Bàn tay đang đặt trên mặt cậu chẳng hề dùng sức.
Thời Nhạc Hoài ngáp một cái, bàn tay đang áp lên cơ bụng người kia cọ cọ: “Anh xem, anh thân là chồng mà đến sờ cơ bụng cũng không cho em. Hư, keo kiệt!”
Long Hành Dã đứng hình: “…”
Hắn tức đến bật cười: “Được, tôi hư, tôi keo kiệt. Ngày mai cậu dậy tập luyện đi, tự mình sờ chính mình!”
“Được ạ.”
Chuyện ngày mai để mai nói.
Ngón tay người đàn ông véo trên mặt cậu buông lỏng, Thời Nhạc Hoài liền một lần nữa vùi vào ngực hắn, phát ra một tiếng thở dài thoải mái, tìm được tư thế dễ chịu rồi ngủ thϊếp đi.
Long Hành Dã ôm cậu, nhìn trần nhà một lúc lâu, chờ cơn xúc động lắng xuống mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Cũng chỉ là vì thấy cơ thể cậu ta còn chưa hồi phục, nếu không hắn nhất định sẽ cho cậu ta nếm mùi tự làm tự chịu!
…
“Một ngày phải tính từ sáng sớm chứ, không tập luyện thì làm sao có cơ bụng?”
“Em sờ anh là đủ rồi, anh cứ cố gắng, còn em thì ngủ.”
“Cậu là heo à, ngủ những mười tiếng rồi đấy!”
“À đúng đúng đúng…”
Thời Nhạc Hoài kéo chăn lên che kín mít, không thò chân ra ngoài, thoải mái nhắm mắt lại. Nhìn cái kén khổng lồ trước mặt, Long Hành Dã giận sôi máu. Tối qua chính là cậu ta nói muốn tập luyện để có múi bụng, vậy mà giờ lại nằm lì trên giường ăn vạ, đúng là muốn gì được nấy.
Gọi mãi không dậy, Long Hành Dã nhìn đồng hồ rồi quay người xuống phòng gym dưới nhà.
Thời Nhạc Hoài trốn một lúc, rồi kéo chăn xuống, để lộ đôi mắt. Không thấy Long Hành Dã trong phòng, cậu mới chịu rời giường vươn vai. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, ngủ mười tiếng đồng hồ đúng là khiến cậu không ngủ thêm được nữa.
Nhưng tập thể hình thì… không thể tập. Thời Nhạc Hoài chỉ làm vài động tác yoga đơn giản trên thảm, giãn cơ một chút rồi đi vệ sinh cá nhân.
Bữa sáng là món mì Dương Xuân thanh đạm.
Ăn xong.
Long Hành Dã chỉnh lại cổ tay áo, hỏi Thời Nhạc Hoài: “Trưa nay có đến công ty không?”
“Có ạ.”
Thời Nhạc Hoài đáp lời.
Khóe môi Long Hành Dã hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Hắn chuẩn bị ra cửa.
“Chồng ơi.” Thời Nhạc Hoài gọi hắn lại, chạy đến bên cạnh Long Hành Dã, chớp chớp mắt: “Anh quên một chuyện rồi. ”
“Chuyện gì…”
Lời Long Hành Dã còn chưa dứt, một nụ hôn mềm mại đã đặt lên má hắn. Người nhón chân vừa rồi giờ đã đứng thẳng, cười tủm tỉm nói: “Hôn chào buổi sáng đó! Tạm biệt, chồng đi làm thuận lợi nha.”
Rõ như ban ngày, giữa thanh thiên bạch nhật.
Hắn - Long Hành Dã - vậy mà lại bị cưỡng hôn!
Yết hầu người đàn ông khẽ lên xuống một chút, hắn không tự nhiên quay mặt đi, ậm ừ nói: “Ừ ừ… thuận lợi.”
Lời còn chưa nói hết, hắn đã dứt khoát lên xe.
Thời Nhạc Hoài chớp chớp mắt, nhìn bóng dáng hốt hoảng của người đàn ông, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
…
Buổi trưa trôi qua.
Long Hành Dã bất ngờ thông báo: “Bố mẹ tôi hôm nay về, muốn gặp cậu.”
Thời Nhạc Hoài đang lau bàn thì khựng lại, ném miếng khăn giấy dính dầu mỡ sang một bên, nhìn Long Hành Dã: “Bác trai bác gái bao giờ đến ạ? Sao anh không nói trước với em một tiếng?”
“Nói trước với cậu làm gì?”
Long Hành Dã chẳng thèm ngẩng đầu, đưa ly trà cho Thời Nhạc Hoài.
Thời Nhạc Hoài chẳng buồn để ý đến hắn: “Anh đúng là ngốc thật đấy, bác trai bác gái muốn gặp em, đương nhiên em phải chuẩn bị trước, rồi qua đón họ chứ!”
Thấy cậu lại giận, Long Hành Dã nói: “Sao tính tình lại khó chịu thế, gặp mặt thôi mà, có gì to tát đâu, họ còn có thể không thích cậu chắc?”
Thời Nhạc Hoài: “…”
Đồ đàn ông khô khan!
Tai Long Hành Dã bỗng nhiên nhói lên, hắn theo bản năng nghiêng người sang bên đó, không thể tin được: “Thời Nhạc Hoài, cậu làm gì đấy?”
“Đồ chồng ngốc!” Thời Nhạc Hoài nghiến răng: “Anh không coi trọng lần đầu gặp mặt, chứ em thì rất coi trọng đó nha!”
“Ai nói tôi không coi trọng.”
Long Hành Dã phản bác, đối diện với đôi mắt ngấn nước của Thời Nhạc Hoài, hắn lập tức nuốt hết những lời còn lại vào bụng, sờ sờ mũi nói: “Giờ chuẩn bị vẫn kịp mà, máy bay của họ hai giờ hơn mới đến.”
Nghe hắn nói vậy, Thời Nhạc Hoài liếc nhanh nhìn điện thoại, đã gần một giờ kém rồi.
“Em không nói với anh nữa, em về chọn quần áo đây.”
Thời Nhạc Hoài vội vàng đứng dậy định đi, nhưng chưa kịp bước ra đã bị Long Hành Dã kéo lại: “Gấp gì mà gấp, tôi cho người đưa quần áo đến, giờ cậu về thì lãng phí hơn phân nửa thời gian trên đường mất.”
“Anh còn dám nói nữa à.” Thời Nhạc Hoài hậm hực trừng mắt nhìn hắn.
Chậc, xù lông rồi.
Long Hành Dã miễn cưỡng hạ giọng: “Là lỗi của tôi được chưa.”
“!”
Chồng hư, chồng ngốc, chồng khô khan, chồng đần độn.
Thời Nhạc Hoài thầm lẩm bẩm chửi rủa trong lòng một lúc lâu, rồi dậm chân thình thịch lên lầu. Một lát sau, tiếng cậu lại vọng xuống từ trên lầu: “Chồng ơi, bảo người mang cho em bộ mỹ phẩm dưỡng da nữa nhé.”
“Biết rồi.”
Long Hành Dã bất lực.
Thật đúng như đang nuôi một tiểu tổ tông vậy.
Người mang quần áo và mỹ phẩm dưỡng da đến rất nhanh, Thời Nhạc Hoài đang giận thấy thời gian vẫn còn kịp, sắc mặt lại dịu xuống, dính lấy Long Hành Dã vui vẻ gọi mấy tiếng “chồng ơi”, giọng nói mềm mại như muốn câu mất hồn người ta.
Long Hành Dã bị cậu dỗ đến mơ màng, cũng chẳng còn để ý đến cái tính tiểu thư của cậu vừa nãy nữa, giả vờ ghét bỏ thúc giục cậu mau đi thử quần áo.
Thời Nhạc Hoài chọn hai bộ quần áo trông khá năng động, đắp mặt nạ và sửa lại kiểu tóc đã mấy hôm không làm.
Cảm thấy mình đã tươm tất một chút, cậu mới mặc một bộ trong số đó xuống lầu: “Chồng ơi, anh xem em mặc bộ này thế nào?”
Long Hành Dã đang nói chuyện công việc ngẩng đầu lên, khi nhìn rõ Thời Nhạc Hoài đã trang điểm, hắn chợt sửng sốt kinh ngạc.
Thời Nhạc Hoài khi trang điểm lại càng đẹp hơn.
Đúng là ứng với hai chữ đó: “Yêu tinh.”