Chương 5

Cửa phòng tắm mở ra từ bên trong, sương mù tản mát bay ra.

Thời Nhạc Hoài đứng trên tấm thảm, chà xát chân, rồi xỏ đôi dép mềm mại sạch sẽ, lê bước về phía Long Hành Dã đang ngồi trên ghế sofa nói: “Buồn ngủ quá à, chồng ơi anh mau đi tắm đi.”

Long Hành Dã nghe vậy, ngẩng đầu nhìn lên. Gương mặt thiếu niên còn ửng hồng vì hơi nước ấm, trông mềm mại vô cùng. Hắn nhíu mày nói: “Cậu buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi.”

“Hả?”

Thời Nhạc Hoài đang lau tóc thì khựng lại, sửng sốt trách móc: “Anh sẽ không định động phòng hoa chúc mà đã muốn ngủ riêng chứ?”

Nghe câu này bất ngờ, Long Hành Dã sững sờ, rồi suy tư nói: “Ngủ riêng cũng không tồi.”

Vốn dĩ cuộc hôn nhân này là do trời xui đất khiến, hắn đã khiến người ta hồ đồ mà kết hôn với mình, đó là lỗi của hắn. Nếu lại nằm chung một giường, thì sẽ quá mức mập mờ, không tốt cho Thời Nhạc Hoài.

Thấy Long Hành Dã đứng dậy định đi, Thời Nhạc Hoài một tay kéo hắn trở lại sofa, rồi trèo qua ngồi hẳn lên đùi hắn.

Tư thế này quá thân mật khiến Long Hành Dã bối rối: “Cậu mau xuống đi, làm gì thế?”

Thời Nhạc Hoài đánh giá hắn, rồi đột nhiên hỏi: “Anh ghét đàn ông à?”

“Làm sao có thể.” Long Hành Dã phủ nhận.

Nghe hắn phủ nhận, Thời Nhạc Hoài khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Cậu dùng hai tay ôm lấy mặt Long Hành Dã, ghé sát lại và hôn lên.

Đôi mắt Long Hành Dã kinh ngạc mở to, không thể tin được, hắn giữ chặt vai Thời Nhạc Hoài, kéo cậu ra, tức giận mắng: “Cậu có biết mình đang làm gì không?”

“Biết chứ,” Thời Nhạc Hoài nhích mông, cọ vào “tài sản” hùng hậu của người đàn ông, nói một cách đầy lý lẽ: “Em đang thực hiện nghĩa vụ vợ chồng!”

“Ư!”

Nơi nhạy cảm bị bờ mông mềm mại cọ qua, Long Hành Dã vốn dĩ đã uống chút rượu, đang lúc dễ bị kích động, bị người kia trêu chọc như vậy, phản ứng tức thì liền dâng lên.

Ánh mắt hắn nhìn Thời Nhạc Hoài dần trở nên nguy hiểm, gân xanh trên cổ vì cố kìm nén mà giật giật.Thời Nhạc Hoài nhìn yết hầu hắn khẽ động.

Cậu đưa tay lướt qua cơ ngực rắn chắc của Long Hành Dã, dễ dàng thoát khỏi bàn tay đang buông lỏng của hắn, rồi ghé vào tai Long Hành Dã mυ"ŧ nhẹ, giọng vừa mềm vừa nũng nịu: “Chồng ơi, anh không muốn dẫn em trải nghiệm một chút sao?”

Hô hấp của Long Hành Dã nặng nề hẳn lên. Bàn tay to của hắn đặt lên vòng eo thon thả, một tay ấn cậu vào lòng, giọng khàn khàn: “Cậu đang đùa với lửa đấy.”

“…”

Thời Nhạc Hoài cong ngón chân, tựa vào lòng Long Hành Dã, hậm hực hừ một tiếng: “Anh nói đi, muốn hay không?”

Muốn, sao có thể không muốn chứ.

Long Hành Dã đâu có cái đức hạnh như Liễu Hạ Huệ, ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.

Một nụ hôn mạnh mẽ và cuồng nhiệt đặt xuống. Thời Nhạc Hoài khẽ mở to mắt, trong ánh sáng mờ ảo tràn ngập sự tò mò.

Cậu muốn lên giường ngay!

Thời Nhạc Hoài chủ động vòng tay ôm lấy vai Long Hành Dã. Khi hắn cởϊ qυầи áo cho cậu, tay cậu lần xuống theo cơ lưng rắn chắc, rồi dừng lại ở cơ bụng. Lớp áo ngủ mỏng manh không che được hơi ấm nóng bỏng truyền đến, rõ ràng là một thân hình đẹp.

Bàn tay linh hoạt chạm đến nơi có thể khiến hắn hưng phấn, người đàn ông khẽ rên lên một tiếng trầm thấp, gợi cảm đến mức như có thể làm tai người mang thai.

Sau đó, tầm mắt đột nhiên nâng cao, dừng lại trên chiếc giường mềm mại.



Dưới ánh nắng mặt trời, tiếng chim hót ríu rít.

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm mỏng, trải dài trên chiếc giường rộng lớn còn vương lại vẻ hỗn độn.

Làn da trắng nõn, mịn màng lộ ra một góc, chi chít những dấu hôn lấm tấm. Đặc biệt ở vùng eo, những vết hằn xanh tím của bàn tay khiến người ta phải đỏ mặt.

Người đàn ông cao lớn, tuấn tú bước vào với một bó hoa trên tay. Thấy người bên gối vẫn còn ngủ say, hắn đặt bó hoa bên cạnh, rồi viết một tấm thiệp nhỏ cắm vào giữa những bông hoa. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má Thời Nhạc Hoài, rồi vui vẻ ra cửa đi làm.

Những giọt nước từ bó hoa đọng lại.

Trời đã quá trưa.

Thời Nhạc Hoài mệt mỏi trở mình, nâng cánh tay đau nhức xoa xoa đôi mắt hơi sưng đỏ, tủi thân vùi mặt vào gối. Thế giới ảo đúng là lừa người!

Đau quá, cả người đều đau huhu.

Mãi một lúc sau, Thời Nhạc Hoài mới lấy đủ sức để rời giường. Cậu ngồi dậy, nhìn thấy bó hoa trên tủ đầu giường. Cậu vươn tay lấy tấm thiệp ra: “Trưa nay ăn cơm cùng nhau nhé, tối tôi đưa cậu đi xem phim.”

Không cần nghĩ cũng biết là ai viết.

Thời Nhạc Hoài tức giận ném tấm thiệp vào thùng rác, xỏ dép lê, chống eo, bước ba bước lại khựng một lần đi về phía phòng tắm.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, đi ngang qua thùng rác, Thời Nhạc Hoài không nhịn được nhìn một lát. Cậu chậm rãi cúi xuống nhặt tấm thiệp ra, tiện tay nhét vào tủ đầu giường, rồi đi lấy điện thoại đặt bên cạnh.

Điện thoại ngoài mấy tin nhắn trò chuyện của người nhà thì toàn là tin nhắn dài như pháo oanh tạc từ nhóm bạn thân.

Thời Nhạc Hoài trả lời: “Chào buổi sáng” trong nhóm chat gia đình, rồi nhấp vào nhóm bạn bè. Bỏ qua những chuyện phiếm đang diễn ra, cậu nhanh chóng lướt đến tin nhắn cuối cùng mình chưa đọc.

Từ tối qua trước khi đi hộp đêm đến giờ, đã có hơn bảy trăm tin nhắn. Thời Nhạc Hoài vừa nhìn vừa nằm vật ra giường, tìm một tư thế thoải mái nhất để đọc hết. Đọc xong xuôi, cậu mới ló đầu lên trong nhóm chat.

Vừa thấy cậu xuất hiện, hội bạn thân lập tức chú ý nhiệt liệt:

Kukukukucô: [Mày gặp chồng chưa? Có đẹp trai đến thế không? Có cơ bụng không?]

Hôm nay nhất định học hành nghiêm túc: [Xong việc có kí©h thí©ɧ thật không thế?]

Thoát khỏi mơ mộng: [Dậy muộn thế này, chắc chắn là kí©h thí©ɧ lắm rồi, hắc hắc.]

Nhạc Hoài thân yêu: [Mèo thở dài.jpg]

Nhạc Hoài thân yêu: [Nói sao đây, đúng là một lời khó nói hết.]

Nhạc Hoài thân yêu: [Chuyện đó căn bản không có sướиɠ như tiểu thuyết với phim ảnh nói đâu, giờ tao đau ê ẩm cả người đây này.]

Nhạc Hoài thân yêu: [Mặt mèo chảy nước mắt.jpg]

Kukukukucô: [Xem ra là đau thật rồi.]

Kukukukucô: [Thương thương.]

Hôm nay nhất định học hành nghiêm túc: [Thương thương.]

Thoát khỏi mơ mộng: [Thương thương.]

Thoát khỏi mơ mộng: [Mà nói lại thì, có thể là do chồng mày kỹ thuật không tốt đó. Tao nghe người ta nói, mấy người kỹ thuật kém chỉ biết tự mình sướиɠ thôi. Hay mày bảo ổng xem nhiều phim vào, nghiêm túc học hỏi thêm tí đi?]

Hôm nay nhất định học hành nghiêm túc: [Có lý đó!]

Hôm nay nhất định học hành nghiêm túc: [Hoài cưng có thể thử xem. Kỹ thuật kém thì khó nói lắm, có khi là do thiếu kinh nghiệm đó. Kiếm được người sạch sẽ như vậy không dễ đâu nha.]

Nhạc Hoài thân yêu: [Thôi để sau đi, tao hiện tại đã hết ham muốn trần tục rồi.]

Sau khi tán gẫu, đùa giỡn với bạn bè một hồi lâu, Thời Nhạc Hoài bị tiếng bụng réo ầm ĩ thúc giục phải bò dậy khỏi giường. Cậu chậm chạp như ốc sên thay bộ quần áo tươm tất rồi đi vào thang máy, xuống lầu.

Quản gia vừa kiểm tra xong những người hầu khác, đang cầm máy tính tính sổ sách thì thấy Thời Nhạc Hoài ủ rũ đi xuống. Ông liền bước tới đỡ một tay: “Phu nhân có khỏe không ạ?”

“Vẫn ổn,” Thời Nhạc Hoài cố gắng vực dậy tinh thần: “Làm gì đó cho tôi ăn đi.”

“Chuyện này phu nhân cứ yên tâm, tiên sinh đã dặn dò từ sớm rồi. Phu nhân ngồi nghỉ một lát ạ.” Quản gia nói, đỡ cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, sau đó mới cho người đi báo phòng bếp.

Ăn xong bữa cơm, Thời Nhạc Hoài lại thấy mệt mỏi.

Cậu nhìn đồng hồ, mới hơn 10 giờ, liền ngả người xuống sofa, úp mặt vào khe ghế, hơi thở lập tức trở nên đều đặn.

Thấy vậy, người quản gia phẩy tay ra hiệu cho những người giúp việc đang dọn dẹp phòng khách đi xuống. Ông đích thân lấy một tấm chăn mỏng đắp lên người Thời Nhạc Hoài rồi nhẹ nhàng rời khỏi sảnh chính.



Hôm nay, tâm trạng của Long Hành Dã suốt cả buổi sáng cực kỳ tốt.

Các thư ký thay nhau mang những tài liệu dễ bị la mắng tới, liên tục gõ cửa phòng làm việc của Long Hành Dã, tranh thủ lúc ông chủ đang vui vẻ để giao phó những công việc khó nhằn này.

Long Hành Dã: “…”

Hắn nhìn về phía thư ký riêng, vừa khó hiểu vừa kinh ngạc: “Sao hôm nay toàn là mấy chuyện cấp bách vậy? Mấy người phía dưới ăn không ngồi rồi à? Cái gì mà tài liệu vớ vẩn thế này cũng nộp lên?”

Lâm Nhã: “…”

Cô tự hỏi sao mình lại phải đứng đây?

Lâm Nhã cố gắng mỉm cười: “Có thể là do cuối tháng thời gian gấp gáp nên họ làm hơi qua loa ạ.”

Nghe vậy, sắc mặt Long Hành Dã trầm xuống, nhưng lời nói ra lại là: “Thôi, bỏ qua lần này.”

Lâm Nhã ngạc nhiên liếc mắt.

Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc bận rộn một lát, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, rồi lại cúi xuống không xử lý tài liệu nữa mà cầm điện thoại lên xem. Càng gần trưa, hắn càng trở nên bồn chồn, rõ ràng là đang đợi ai đó.

Trong đầu Lâm Nhã chợt hiện lên bóng dáng người hôm qua, cô lập tức hiểu ra tình hình hiện tại của Long Hành Dã.

Là đang nhớ vợ đó mà.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Long Hành Dã nhíu mày. Không điện thoại, không tin nhắn. Hắn khó chịu đặt bút xuống, gọi thẳng cho quản gia.

Quản gia nhấc máy rất nhanh: “Tiên sinh.”

“Thời Nhạc Hoài đang làm gì?” Giọng Long Hành Dã lạnh băng. Giờ này rồi mà vẫn không thấy bóng dáng đâu, rõ ràng đã nói sẽ đến ăn trưa cùng hắn mà?

Quản gia hơi giật mình vì sự bất mãn trong giọng điệu của hắn, liền đáp: “Phu nhân đang nghỉ ngơi ạ, sau khi ăn sáng xong thì lại ngủ tiếp.”

“Sao lại ngủ nữa rồi.” Long Hành Dã buông lời chê bai nhưng giọng nói lại dịu đi chút: “Đánh thức cậu ấy dậy đi, tôi muốn ăn trưa cùng cậu ấy.”

Quản gia kinh ngạc: “Ngài định về ạ? Tôi sẽ cho người sắp xếp lại bữa trưa ngay bây giờ.”

Nói rồi, quản gia vội vã bước nhanh vào trong biệt thự. Thế nhưng ngay sau đó, lời nói của đối phương đã cắt ngang hành động của ông: “Ai nói tôi phải về?”

Long Hành Dã nói một cách hợp tình hợp lý: “Bảo cậu ấy mang bữa trưa tới đây.”

Quản gia: “…”

Làm việc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên ông có cái cảm giác muốn mắng “đồ ngốc” đến vậy.



Cuối cùng thì Thời Nhạc Hoài bị đánh thức cũng có cảm giác bùng nổ tương tự. Hơn nữa, cậu không chỉ nghĩ trong đầu, cậu còn trực tiếp mắng luôn: “Long Hành Dã, anh có bị điên không? Không biết tôi mệt lắm à, đang khó chịu chết đi được đây này! Còn bắt tôi chạy xa thế! Anh rõ ràng là ức hϊếp tôi, tôi về nhà đây!”

Nói xong, cậu dập điện thoại cái rụp, ánh mắt lướt qua quản gia, cố gắng giữ lễ phép: “Sắp xếp cho tôi về nhà!”

Trong giọng nói vẫn còn vương sự tức giận chưa tan. Quản gia nghe cậu mắng sảng khoái, mỉm cười như hoa: “Phu nhân chờ một lát ạ, xe sẽ tới ngay.”

Bên kia điện thoại, Long Hành Dã bị mắng đến ngây người.

Chờ đến khi đại não xử lý xong những lời đó, hắn giận dữ đập bàn: “Phản rồi, còn dám mắng tôi. Long Hành Dã này từ bé đến lớn chưa từng chịu ủy khuất này!”

Xui xẻo thay, Lâm Nhã lại cúi đầu định đặt cà phê xuống rồi chuồn mất.

“Lâm Nhã!” Long Hành Dã gọi giật cô lại: “Cô nói xem, có phải nên cho cậu ta một bài học không?”

Lâm Nhã bên trong nghĩ thầm: “Ai mà cãi lại được ngài chứ, tổ tông.” Ngoài mặt thì nói: “Ngài và phu nhân đã kết hôn rồi, nhiều chuyện có thể từ từ tìm hiểu ạ. Giờ chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ thôi, tin rằng với năng lực của ngài, ngài sẽ xử lý ổn thỏa nhanh thôi ạ.”

“Cô nói có lý.” Long Hành Dã khen ngợi.

Long Hành Dã gọi điện thoại: “Cho cậu ta đi. Có bản lĩnh thì đừng về nữa!”

Cái quái gì vậy?



*Liễu Hạ Huệ (柳下惠): Là một quan đại phu nước Lỗ thời Xuân Thu. Ông được biết đến là một chính nhân quân tử, có phẩm đức cao quý. Tương truyền rằng, vào một hôm dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởϊ áσ mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm.