“Được rồi, cuộc họp hôm nay đến đây là kết thúc, cậu đưa tôi bản kế hoạch sơ bộ trước khi tan sở nhé.”
Lời nói đó như một luồng gió mát xua đi sự căng thẳng bủa vây mọi người trong phòng họp. Họ bắt đầu trò chuyện rôm rả, chỉ khi thấy ông chủ cầm điện thoại ra khỏi phòng, mọi người mới dám đứng dậy, giọng nói cũng trở nên to hơn.
Lâm Nhã đã đứng sẵn ở cửa, thấy Long Hành Dã bước ra liền cất tiếng: “Ông chủ, phu nhân đã đợi ở văn phòng một lúc rồi ạ.”
Long Hành Dã bước nhanh về phía trước, hỏi: “Không có chuyện gì xảy ra chứ?”
Lâm Nhã khó hiểu: “Chuyện gì ạ?”
Long Hành Dã liếc nhìn khuôn mặt cô, nhắc nhở: “Các cô gái ở đây ai cũng rất xinh đẹp.”
Lâm Nhã trong lòng thầm than, nhưng vẫn phải cố gắng hiểu ý Long Hành Dã: “Phu nhân không có phản ứng gì khi thấy chúng tôi quá chú ý đến ngài đâu ạ.”
Long Hành Dã nhướng mày, thầm nghĩ: “Thời Nhạc Hoài đúng là lắm trò.”
Trong lúc nói chuyện, họ đã đến trước cửa văn phòng. Long Hành Dã ra hiệu cho Lâm Nhã đi trước, rồi mở cửa bước vào. Hắn thấy một thiếu niên đang ngồi thoải mái chơi điện thoại, hộp cơm trưa vẫn còn nguyên trên bàn trà.
Hắn ho khan một tiếng.
Người kia vẫn chẳng thèm ngẩng đầu.
Long Hành Dã lại ho to hơn, nhưng đối phương vẫn không hề nhúc nhích. Hắn không khỏi nhíu mày, bước đến gần hơn thì thấy thiếu niên đang mải mê chơi game, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Thời Nhạc Hoài.” Long Hành Dã gọi tên.
Thời Nhạc Hoài “Ừm” một tiếng: “Nghe thấy rồi nghe thấy rồi, chồng ơi anh mang đồ ăn ra đây trước đi nhé, em còn bận một lúc nữa.”
Nghe thấy cách xưng hô đó, Long Hành Dã nheo mắt lại: “Ai cho phép cậu gọi tôi là chồng?”
Thời Nhạc Hoài thản nhiên: “Không gọi chồng thì gọi gì? Anh trai à? Nghe sến quá đi.”
Long Hành Dã im lặng.
Anh trai còn sến hơn chồng à? Cái logic quái quỷ gì thế này.
Cuối cùng cũng đẩy được trụ, Thời Nhạc Hoài nhanh chóng rời khỏi trận đấu, đứng dậy thấy người kia vẫn đứng im liền thắc mắc: “Chồng ơi anh sao thế?”
Giọng nói của thiếu niên vô thức pha chút nũng nịu, Long Hành Dã giữ vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cậu không được gọi tôi là chồng.”
“Em cứ gọi đấy, chồng ơi chồng ơi chồng ơi!”
Lêu lêu lêu, cho anh tức chết!
Thời Nhạc Hoài nhăn mũi, làm mặt quỷ về phía đối phương rồi tự mình mở hộp đồ ăn. Bữa trưa do đầu bếp nhà họ Long chuẩn bị rất thịnh soạn, chỉ nhìn thôi đã muốn chảy nước miếng, khiến Thời Nhạc Hoài vô cùng phấn khởi xúc cơm.
Long Hành Dã ngồi xuống, cầm lấy bát cơm cậu đưa cho. Suy nghĩ một lát, hắn vẫn kiên quyết nói: “Cậu là con trai, gọi tôi là chồng nghe cứ kì cục thế nào ấy. Không được, tôi không chấp nhận được.”
“Anh ghét em đến thế cơ à?” Thời Nhạc Hoài tủi thân: “Rõ ràng là anh muốn kết hôn với em mà…”
Long Hành Dã: “!”
Chết tiệt, sao lại sắp khóc rồi?
Hắn vừa khó hiểu vừa sửng sốt, vội giải thích: “Không có ghét, chỉ là thấy lạ lẫm thôi, tôi…”
“Anh chính là ghét em đó, hu hu.” Thấy thái độ của hắn, Thời Nhạc Hoài dường như đã hiểu thói quen “ăn mềm không ăn cứng” của hắn. Cậu hít hít mũi, rũ mắt xuống: “Nếu anh thật sự ghét em đến vậy, chiều nay chúng ta đi ly hôn đi. Cùng lắm là bị người ta cười nhạo cả đời thôi, em chịu được mà hu hu…”
Long Hành Dã cạn lời. Ly hôn thôi mà, có đến mức bị cười nhạo cả đời đâu chứ.
Nhìn thấy giọt nước mắt vỡ tan trên mu bàn tay Thời Nhạc Hoài, Long Hành Dã bất giác dao động. Hắn gằn giọng đầy vẻ miễn cưỡng: “Không được khóc! Cậu thích gọi gì thì gọi đi, được chưa?”
Thời Nhạc Hoài hít hít mũi: “Thật sao?”
“Thật.”
“Ồ, vậy mau ngồi xuống ăn cơm đi, em đói muốn chết rồi!”
Chỉ trong chớp mắt, giọng cậu trở nên sáng bừng, những giọt nước mắt vừa nãy còn chực trào nơi khóe mi cũng tan biến không dấu vết. Nhìn cậu hớn hở thưởng thức bữa ăn, Long Hành Dã nghiêm trọng tự hỏi liệu mình có vừa bị ảo giác hay không.
Thời Nhạc Hoài chẳng buồn quan tâm hắn nghĩ gì.
Sau khi ăn xong.
Thời Nhạc Hoài trước đó đã nhận được tin tức từ quản gia, biết nhà mình vẫn chưa dọn dẹp xong. Cậu quay sang nhìn Long Hành Dã đầy mong đợi: “Chồng ơi, em có thể ngủ trưa ở phòng nghỉ của anh được không?”
Nghe thấy hai tiếng “chồng ơi”, Long Hành Dã liền nheo mắt: “Cậu muốn đi thì cứ đi.”
“Được ạ! Chồng ơi, em yêu anh nhất!”
Nói rồi, Thời Nhạc Hoài chạy lên phòng nghỉ. Cậu mở tủ quần áo, chọn một bộ đồ ngủ sẫm màu rồi thay ra, sau đó thoải mái dễ chịu chui vào chăn nằm.
Văn phòng.
Long Hành Dã nhíu mày xử lý văn kiện một lát, đang định đứng dậy lên lầu nghỉ ngơi thì chợt nhớ tới người đang ở trong phòng. Bước chân hắn khựng lại.
Nhưng rất nhanh, hắn nhíu mày bước đi, trong lòng nghĩ thầm: “Trên đời này chưa có ai khiến Long Hành Dã này phải lùi bước cả! Cùng lắm thì ngủ chung thôi, sợ hãi thì cũng phải là cái tên nhóc thối kia mới đúng chứ!”
Nghĩ vậy, Long Hành Dã sải bước càng thêm oai phong.
Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra đột ngột, nhưng người đang ngủ bên trong lại không hề có động tĩnh gì. Long Hành Dã đứng ở cửa, thân hình cứng đờ tại chỗ, ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm bộ đồ ngủ trên người Thời Nhạc Hoài, hàm răng cắn chặt.
Quần áo của hắn, bị làm bẩn rồi.
Ánh mắt người đàn ông trở nên hung ác, còn người nằm trên giường thì hoàn toàn không hay biết gì, thậm chí vì ngủ mà thấy nóng, đạp chăn sang một bên, lộ ra làn da trắng nõn sáng chói vô cùng.
Long Hành Dã nhắm mắt thật chặt, đi đến bên giường, dùng sức đẩy Thời Nhạc Hoài, hung dữ nói: “Dậy ngay! Ai cho phép cậu mặc đồ ngủ của tôi mà ngủ hả?”
“Ưm… đừng ồn.”
Thời Nhạc Hoài trở mình, ôm chăn cuộn mình sang một bên rồi ngủ thϊếp đi.
Gân xanh trên thái dương Long Hành Dã giật liên hồi. Hắn đi đến bên kia, lại lần nữa cố gắng gọi Thời Nhạc Hoài dậy, nhưng lần này, đối phương không chút khách khí mà đá chân sang: “Chồng ơi anh phiền quá, em buồn ngủ, cho em ngủ chút đi mà.”
“…”
Long Hành Dã trừng mắt nhìn Thời Nhạc Hoài hai giây, rồi bực bội đứng dậy thay một bộ đồ ngủ khác. Hắn tự nhủ không phải là nhượng bộ gì đâu, chỉ là sợ cái tên nhóc kia mà tỉnh giấc lại khóc nhè thì phiền phức!
Đúng! Chính là như vậy.
Nghĩ vậy, Long Hành Dã yên tâm nằm xuống giường, nhắm mắt lại.
Ba giây sau, hắn đột nhiên mở bừng mắt, quay đầu.
Thiếu niên vừa lăn qua đang cọ cọ trên vai hắn, tay mò mẫm lung tung. Long Hành Dã vội vàng đè chặt bàn tay đang định chui vào vạt áo mình, tức giận nói: “Thời! Nhạc! Hoài!”
Thời Nhạc Hoài vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, lầm bầm: “Chồng ơi, cho em sờ cơ bụng chút đi, em chưa sờ bao giờ hết.”
“Thời Nhạc Hoài! Cậu phải nhớ kỹ, cậu là đàn ông! Muốn có cơ bụng thì tự mà tập!”
“…”
Long Hành Dã đợi một lúc không thấy động tĩnh, lại nghiêng đầu nhìn sang.
Thiếu niên đang nửa mơ nửa tỉnh nhăn mũi khó chịu nói: “Nói xàm! Em mà tự tập ra được thì còn thèm sờ anh làm gì?!” Dứt lời, Thời Nhạc Hoài xoay người lăn sang bên kia: “Tối nay em đi tìm tiểu chó săn sờ cho đã!”
Gân xanh trên thái dương Long Hành Dã giật giật. Hắn hít sâu hai hơi, thật sự không nén nổi lửa giận, dùng sức lật người Thời Nhạc Hoài lại, gằn giọng: “Dám giả vờ ngủ trước mặt tôi, cậu chán sống rồi à?”
“Hô… hô… hô…” Tiếng thở đều đều vang lên.
Long Hành Dã nghi ngờ quan sát một lát, rồi đưa tay bóp mũi cậu thiếu niên. Hô hấp không thông khiến Thời Nhạc Hoài nhíu mày, nhưng rất nhanh, đôi môi đỏ mọng hé mở, cậu ta lại tiếp tục thở đều, trông có vẻ ngủ rất say.
Long Hành Dã im lặng.
Hắn buông tay, mệt mỏi nằm xuống, cơn buồn ngủ liền ập đến.
…
Một giấc ngủ đặc biệt thoải mái.
Thời Nhạc Hoài vươn vai, lăn vài vòng trên giường rồi mới từ từ bò dậy thay đồ. Theo thói quen, cậu gửi lời chúc ngủ trưa vào nhóm chat gia đình, rồi thoát ra. Thấy khung chat của Long Hành Dã, cậu tiện tay gửi một nhãn dán chúc ngủ trưa qua đó.
Nhận được nhãn dán, mặt Long Hành Dã lại càng thêm đăm chiêu. Buổi trưa hắn đâu có nghỉ ngơi được đàng hoàng, vừa mới quen được hơi ấm từ tay chân ai đó, ngủ chưa đầy nửa tiếng đã đến giờ làm việc rồi.
Thời Nhạc Hoài hoàn toàn không hay biết gì về tâm trạng bất ổn của hắn. Sau khi thay quần áo xong, cậu vui vẻ đi xuống lầu, thấy Long Hành Dã đang ở văn phòng thì hồ hởi nói: “Chào buổi trưa, chồng ơi anh không ngủ trưa à? Làm việc vất vả quá!”
Long Hành Dã cười lạnh: “À!”
Thời Nhạc Hoài chẳng hề nhận ra sự bất thường trong cảm xúc của hắn, vẫn tự nhiên nói chuyện với quản gia, rồi đứng dậy bảo: “Em về đây nha, chồng tối nay nhớ về sớm nhé.”
Long Hành Dã trầm mặt châm chọc: “Tối tôi về còn thấy được cậu sao?”
“Hả?” Thời Nhạc Hoài ghé sát lại, cẩn thận đánh giá.
Long Hành Dã vẫn đứng đó, mặt lạnh tanh, không lùi không nhường trong tầm mắt cậu.
Chẳng biết Thời Nhạc Hoài phát hiện ra điều gì, đôi mắt hoa đào cong tít lại, cười tủm tỉm: “Chồng, anh lưu luyến em thế cơ à!”
Không phải, ai mà thèm lưu luyến chứ!
Long Hành Dã kinh ngạc, nhưng chưa kịp phản bác thì cậu đã tự mình nói tiếp: “Vậy thôi em đành miễn cưỡng ở lại bầu bạn với anh vậy. Chồng làm việc cố lên nhé, em đợi anh tan làm cùng về nha.”
“…” Hắn cảm thấy có gì đó mắc nghẹn trong cổ họng.
Thấy Thời Nhạc Hoài sắp ngồi xuống, hắn gằn giọng: “Không cần cậu ở lại!”
“Ơ?” Thời Nhạc Hoài quay đầu lại, môi hé mở, chưa kịp nói thì cánh cửa văn phòng vang lên tiếng gõ. Cô thư ký lộ ra nụ cười vừa ngượng ngùng vừa lịch sự với hai người: “Ông chủ, giám đốc Hoằng Nhất Liên đã đến ạ.”
Không cần cô thư ký phải nói thêm, cả hai đều đã nhìn thấy người phụ nữ đứng phía sau. Cô ta diện một chiếc váy dài hai dây đỏ rực, chiếc túi xách trên tay là hàng hiệu mới ra mắt trong năm nay, vừa nhỏ vừa đắt.
Đôi khuyên tai tua rua siêu dài lấp lánh ngang xương quai xanh, gần như muốn làm lóa mắt người nhìn. Trang phục phô trương càng làm nổi bật vẻ ngây thơ trên gương mặt cô ta, khiến nó trở nên hấp dẫn một cách kỳ lạ.
Vừa nhìn là biết không phải đến để bàn chuyện làm ăn đứng đắn rồi.
Ánh mắt Thời Nhạc Hoài liền rơi ngay vào Long Hành Dã, giọng nói lập tức trở nên nghiêm túc: “Chồng ơi.”
Long Hành Dã im lặng hai giây, giải thích hơi cứng nhắc: “Đối tác làm ăn.”
“Chồng ơi anh trông như bị bắt quả tang đang hẹn hò vụиɠ ŧяộʍ vậy.” Thời Nhạc Hoài trêu chọc.
“Không phải, cậu đừng có nói bừa được không? Tôi hẹn hò vụиɠ ŧяộʍ chỗ nào? Cậu đang ở đây mà còn không biết tôi làm gì à?” Đề cập đến danh dự bản thân, Long Hành Dã nhanh chóng phản bác.
“Em không biết mà.” Thời Nhạc Hoài vô tội nói: “Em vừa định về rồi, chồng hoàn toàn có thời gian nha.”
Long Hành Dã tức chết: “Không biết nói thì đừng có mở miệng được không?”
Thời Nhạc Hoài miễn cưỡng đáp: “Được rồi.”
Thấy cậu có vẻ ngoan, Long Hành Dã thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Hắn gật đầu với Liên Nhu đang có sắc mặt không được tốt lắm: “Giám đốc Liên mời ngồi, không biết cô đến tìm tôi có chuyện gì?”
Liên Nhu liếc nhìn Thời Nhạc Hoài, người đã phớt lờ cô ta suốt từ nãy đến giờ. Trong lòng cô ta, sự chán ghét dành cho người này đã lên đến cực điểm, không hiểu cậu đã dùng thủ đoạn gì mà câu được anh Hành Dã của cô.
Những hình ảnh thân mật vừa rồi cứ lướt qua tâm trí, Liên Nhu cố kìm nén cơn giận, ngồi xuống. Trước mặt Long Hành Dã, cô ta quen thuộc nở nụ cười nhạt: “Anh Hành Dã, anh kết hôn mà không thông báo cho mọi người một tiếng nào. Nếu không phải em thông tin nhanh nhạy, thì lễ vật mừng cưới này chắc phải muộn lắm mới đến tay anh được.”
Long Hành Dã nhìn chiếc hộp được đẩy đến, gật đầu: “Cô có lòng. Chúng tôi cưới vội, cũng định hai hôm nữa sẽ mở tiệc để mọi người tiện làm quen.”
“Thì, thì ra là vậy…”
Nụ cười của Liên Nhu lập tức đông cứng lại. Cô ta còn tưởng Long Hành Dã làm vậy là để làm mất mặt người kia chứ.
Long Hành Dã chẳng hề nhận ra phong tình gì, chỉ gật đầu: “Giám đốc Liên còn chuyện gì khác không?”
Liên Nhu: “Không có…”
…
*“Tiểu chó săn” (小狼狗 - xiǎo láng gǒu) là cụm từ chỉ những chàng trai trẻ tuổi, có vẻ ngoài hấp dẫn, vừa ngoan ngoãn, tình cảm nhưng cũng rất mạnh mẽ, nam tính và chủ động trong mối quan hệ.