Chương 25

Bóng đêm dần buông, trở nên dày đặc, ánh trăng theo đó càng thêm sáng tỏ.

Mặt nước hồ bơi trong vắt, nhìn thấu tận đáy.

“Hô... ”

Thời Nhạc Hoài ngoi lên, đưa tay vuốt mái tóc ướt rũ trước mắt ra sau đầu, rồi theo cầu thang lên khỏi bể bơi.

Người hầu lập tức mang khăn tắm khô ráo đến.

Cậu tùy ý lau người, hỏi: “Anh ta vẫn chưa về à?”

“Dạ đúng ạ.”

Cậu thầm thì: “Cú sốc lớn đến vậy sao?”

Đến nhà mà cũng không dám về.

Lau sơ qua cơ thể, Thời Nhạc Hoài bước vào phòng tắm vòi sen gần bên để tắm rửa, thay một bộ đồ ngủ thoải mái.

Trên bàn bên cạnh có sẵn khay trái cây và đồ uống, cậu bưng cốc nước ép rồi xuống lầu.

Quản gia thấy cậu xuống, hỏi: “Phu nhân dùng bữa ngay bây giờ không ạ?”

“Ừm, chuẩn bị đi.”

Cậu gật đầu, nhấp một ngụm nước ép, rồi nhìn về phía cửa chính.

Không có tiếng động cơ xe quen thuộc.

Phòng ăn chuẩn bị rất nhanh, quản gia đến gọi cậu, Thời Nhạc Hoài đi theo, suy nghĩ một lát rồi vẫn mở điện thoại.

Không có tin nhắn nào từ Long Hành Dã.

Thôi kệ.

Người lớn như vậy thì đâu thể đi lạc ngoài đường được.

Thời Nhạc Hoài cơm nước xong đang định lên lầu, thì thấy ba Long bưng ly nước bước xuống.

“Chào ba.”

Cậu cất tiếng chào hỏi.

Ngôi nhà quá lớn, từ lúc trở về đến giờ, đây là lần đầu cậu gặp một trưởng bối khác.

“Ừm.” Ba Long khẽ gật đầu, thong thả uống ngụm nước, hỏi: “Nhạc Hoài à, con có cãi nhau với cái thằng nhóc Long Hành Dã đó không?”

Nghe được sự quan tâm của trưởng bối, Thời Nhạc Hoài ngượng nghịu ho nhẹ một tiếng: “Dạ không có đâu ba, tụi con vẫn ổn ạ.”

Ba Long vẫn không tin.

Thật sự ổn thì Long Hành Dã sao không chịu về nhà?

Ông lựa lời: “Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, con cứ nói với ta và mẹ, tụi ta vẫn có thể đưa ra một vài ý kiến.”

Nghe vậy, Thời Nhạc Hoài như suy tư, cậu cân nhắc từ ngữ một chút rồi hỏi: “Nếu con lỡ nói lời nào đó nghiêm trọng, làm anh ấy bị đả kích lòng tự trọng, khiến anh ấy giận thì phải làm sao ạ?”

“Hả?”

Ba Long nghe vậy thì ngẩn người.

Long Hành Dã, lòng tự trọng, bị đả kích?

Những từ này ghép lại với nhau sao nghe cứ lạ lùng, khó hiểu thế nhỉ?

Trước mặt, Thời Nhạc Hoài vẫn ngoan ngoãn chờ câu trả lời. Long ba ba uống thêm ngụm nước cho đỡ kinh ngạc, suy nghĩ về tính nết từ nhỏ đến lớn của con trai, trấn an cậu: “Không sao đâu. Nếu có thật sự đả kích được nó thì nó sẽ tự tìm cách nâng cao bản thân thôi.”

Thời Nhạc Hoài nghe vậy nét mặt khẽ đổi, bị đả kích về phương diện đó thì còn nâng cao bằng cách nào?

Thực chiến ư?

Ba Long khó hiểu: “Như vậy không tốt sao?”

Trước mặt trưởng bối, Thời Nhạc Hoài cố gắng kìm nén cảm xúc, nói: “Cũng tốt ạ, chỉ là con không ngờ tính cách hắn lại đặc biệt như vậy.”

Nghe thế, ba Long cười nói: “Hành Dã nhà ta từ bé đã không muốn chịu thua điều gì rồi.”

Khuyên được con dâu mà không thấy con trai đâu, rồi nhìn nụ cười mãn nguyện trên mặt cậu, ông rất có cảm giác thành tựu mà bước lên lầu.

Quản gia bên cạnh im lặng hai giây, hỏi: “Phu nhân, có cần liên hệ với tiên sinh không ạ?”

Ngay khoảnh khắc Ba Long quay lưng, vẻ tươi cười trên mặt Thời Nhạc Hoài lập tức tắt đi, nghe thấy lời quản gia dò hỏi, cậu hừ một tiếng: “Không cần, cứ để anh ta tự do đi!”

Nói xong, Thời Nhạc Hoài lê dép, bước chân nặng nề lên lầu.

Quản gia nghe sàn nhà bị dẫm kêu thùng thùng với vẻ mặt bất lực. Hai vợ chồng này quả nhiên là không phải người một nhà thì không được mà.

Tâm trạng không vui đều thích leo cầu thang là cái tật gì vậy?

Quản gia không hiểu.

Trên lầu.

Thời Nhạc Hoài leo được hai tầng, mệt quá, cậu lập tức chuyển hướng đứng chờ trước cửa thang máy.

...

Đoàn xe lăn bánh trên đường lớn.

Long Hành Dã cầm điện thoại, ánh mắt dừng ở cảnh vật ngoài cửa sổ đang nhanh chóng lùi lại. Suy tư một hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn bấm vào mở ba thứ mà ba tên khốn kia gửi cho.

Tuy biết thừa bọn chúng có ý xem náo nhiệt, nhưng những thứ chúng đề cử thì lại rất đúng trọng tâm.

Long Hành Dã đưa tay day day trán, chọn lọc rồi đặt mua vài món trong số đồ được đề xuất. Khoảnh khắc xác nhận thanh toán, hắn vẫn còn chút chần chừ, thế nhưng, khi thấy tin nhắn báo giao dịch thành công, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ lại dâng lên.

Bỏ qua hẳn cái gói “kiến thức S.M” mà Hầu Đinh Viên gửi cuối cùng, Long Hành Dã chọn mở một bộ phim mà cả ba đứa đều nhiệt liệt tiến cử. Nhân lúc đoạn hoạt hình mở màn đang chạy, hắn tìm tai nghe đeo vào.

Tiếng thở dốc ái muội, trầm thấp nhanh chóng vang lên, tiếp theo là lời tán tỉnh của nhân vật chính.

Long Hành Dã mặt không cảm xúc.

Có gì hay đâu? Còn không êm tai bằng giọng của Thời Nhạc Hoài.

Theo cốt truyện phát triển, hai vai chính đã cởi đồ, Long Hành Dã bắt đầu nhìn ra được vài chiêu thức.

Xoẹt...

Lại còn có thể làm người ta phải cầu xin nhanh lên nữa!

Cánh cửa thế giới mới dần dần mở ra, tiếc là quãng đường về nhà không đủ hai tiếng đồng hồ. Long Hành Dã nhìn thanh tiến độ, có chút tiếc nuối mà thoát khỏi giao diện, trong đầu hắn tràn ngập hình ảnh mình sẽ áp dụng những kỹ thuật vừa học được lên người Thời Nhạc Hoài.

Chờ một lát, sự xao động do ảo tưởng mang lại dần lắng xuống, Long Hành Dã mở cửa xe bước ra.

Quản gia đã đứng chờ sẵn từ nãy giờ tiến lên tháo áo khoác ngoài cho Long Hành Dã.

“Hoài Bảo đâu?”

Long Hành Dã nới lỏng cà vạt, ánh mắt hướng vào bên trong nhà.

Quản gia nói: “Phu nhân đã chờ ngài một lát, vừa mới ăn xong bữa tối và lên lầu rồi ạ.”

Chờ hắn?

Long Hành Dã sửng sốt, rồi nhíu mày: “Sao không gọi điện thoại cho tôi?”

Quản gia mỉm cười: “Phu nhân nói là ngài có thể đang bận, không cho phép chúng tôi quấy rầy công việc của ngài ạ.”

“Em ấy cũng có lúc biết điều như vậy sao?”

Long Hành Dã không tin.

Quản gia liếc nhìn vẻ tươi cười khó nén trên mặt hắn rồi im lặng không nói gì.

Long Hành Dã cũng chẳng bận tâm phản ứng của quản gia, hắn thay giày ở cửa rồi đi thẳng thang máy lên lầu.

Trong phòng ngủ rất yên tĩnh. Long Hành Dã nhìn quanh một lát, thấy Thời Nhạc Hoài đang ngồi trên chiếc ghế sofa ngoài ban công. “Hoài Bảo.”

Thời Nhạc Hoài quay đầu lại, mặt không biểu cảm.

Lòng Long Hành Dã khẽ giật mình, theo bản năng tự kiểm điểm, hắn lại chọc Thời Nhạc Hoài giận nữa sao?

Chưa kịp để Long Hành Dã ý thức được rằng người đáng lẽ phải giận là hắn, Thời Nhạc Hoài đã đứng dậy đi sát lại, túm chặt cà vạt của Long Hành Dã kéo người ghé sát. Cậu cẩn thận hít hà mùi hương trên người Long Hành Dã, sắc mặt dịu đi đôi chút.

“Chồng đi đâu mà giờ mới về thế, muộn vậy rồi. Em cứ tưởng anh giận em nên không muốn về nhà cơ.”

Thời Nhạc Hoài ủy khuất ôm chầm lấy Long Hành Dã.

Ngoan thế này, còn biết làm nũng nữa.

Long Hành Dã còn nhớ gì chuyện mình đang giận dỗi nữa đâu, hắn ôm người, hôn lên má cậu, nói: “Tôi chỉ nói chuyện với Trương Hòa An và mấy người bạn thôi. Quản gia nói em chờ tôi lâu lắm rồi hả?”

“Vâng, tại em quen ăn cơm cùng anh rồi mà.” Nghe được câu trả lời, Thời Nhạc Hoài yên tâm, thả hết sức nặng cơ thể dựa vào người Long Hành Dã.

Cơ bắp của người đàn ông được rèn luyện săn chắc. Cậu dựa cả người lên, Long Hành Dã cũng không hề loạng choạng chút nào.

“Sau này tôi nhất định sẽ về đúng giờ.” Long Hành Dã cam đoan.

Thấy Thời Nhạc Hoài cứ bám dính lấy mình, Long Hành Dã bế cậu ngồi xuống sofa rồi lấy điện thoại ra.

Thời Nhạc Hoài nghi hoặc nhìn hắn mở khóa màn hình.

Long Hành Dã nói: “Trương Hòa An với mấy đứa kia gửi cho tôi vài thứ, tôi thấy hay lắm, em xem cùng tôi đi.”

Không còn tai nghe che chắn, tiếng thở dốc ái muội bắt đầu vang lên giữa ban công.

Khuôn mặt nhỏ của Thời Nhạc Hoài thoáng chốc tối lại.

“Đồ đại lưu manh.”

Long Hành Dã nghe thấy, nhưng chẳng hề giận, hắn hôn lên trán Thời Nhạc Hoài, cánh tay ôm chặt ngang eo cậu không cho chạy.

“Chúng ta là vợ chồng, đã đăng ký kết hôn rồi, xem một bộ phim thì có vấn đề gì?”

Bị hắn giữ chặt, hai người dán vào nhau rất gần, nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua lớp quần áo mỏng truyền đến.

Thời Nhạc Hoài lảng tránh ánh mắt, không nhìn màn hình điện thoại nữa.

Nhưng Long Hành Dã lại xem rất nghiêm túc, tiếng hít thở bên tai rõ ràng tăng lên. Cảm giác nguy hiểm dâng trào, Thời Nhạc Hoài nhanh chóng chụp lấy điện thoại bấm khóa màn hình: “Chồng ơi, em buồn ngủ quá à, chúng mình đi ngủ được không?”

Long Hành Dã rũ mắt xuống, nhìn Thời Nhạc Hoài với ánh mắt mong chờ, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ trốn tránh.

Hắn thuận theo lực tay của Thời Nhạc Hoài mà buông điện thoại, bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa bóp sau gáy cậu, cúi đầu ghé sát, trán chạm trán.

Thời Nhạc Hoài không thể trốn thoát.

Môi cậu bị hắn hôn mυ"ŧ, du͙© vọиɠ cuộn trào trong ánh mắt người đàn ông.

Thời Nhạc Hoài căng thẳng nuốt nước bọt.

“Kìa, cái... cái đó, chồng ơi, anh về hình như chưa tắm rửa phải không? Hơi hôi nha, anh mau đi tắm đi.”

“À…”

Long Hành Dã cười khẽ, cánh môi vuốt ve trên môi Thời Nhạc Hoài, khẽ cắn một cái vào môi trên mềm mịn.

Hắn đứng dậy, để Thời Nhạc Hoài ngồi yên, vừa cởi cúc tay áo vừa nói: “Tôi đi tắm đây.”

“Chồng đi ạ.”

Thời Nhạc Hoài thở phào nhẹ nhõm, nhìn người đàn ông rời đi, cậu che lấy l*иg ngực đang đập thình thịch không ngừng rồi chậm rãi nằm xuống.

Cảm giác áp lực quá mạnh.

Quá đẹp trai.

Cậu xoa dịu trái tim đang đập loạn, đứng dậy, chạy chậm vào phòng ngủ, lăn lóc chui tọt vào trong chăn, nhắm mắt lại.

Mới chỉ xem có một bộ phim thôi, kỹ thuật thì có khác biệt bao nhiêu so với trước đâu.

Cậu mới không dại gì mà vội vàng tự chui đầu vào rắc rối.

Đến khi Long Hành Dã tắm xong bước ra, hắn thấy Thời Nhạc Hoài đang ngủ ngon lành.

Hắn đi đến mép giường, nhéo nhéo mũi Thời Nhạc Hoài, thấy cậu nhắm mắt giả chết thì khẽ hừ một tiếng, “Em lại không tin tưởng tôi đến thế sao?”

Thời Nhạc Hoài mở một mắt, thấy người đàn ông có vẻ không phải là kiểu buộc phải làm chuyện đó, thế là cậu mở cả hai mắt, kéo tay Long Hành Dã nói: “Chẳng phải anh mới xem có một bộ thôi sao.”

“Em lại thế nữa rồi.”

Long Hành Dã giận dỗi: “Cứ không tin tôi vậy hả?”

Thời Nhạc Hoài không hé răng, đôi mắt đen láy long lanh nhìn Long Hành Dã.

Hắn sốt ruột.

Long Hành Dã đưa tay che mắt cậu lại, cúi đầu, hôn xuống đôi môi đỏ mọng.

“Thôi, em không muốn thì tôi cũng không ép.”

Một tiếng thở dài khẽ khàng dừng lại bên tai, Thời Nhạc Hoài lại thấy hơi ấm ức. Thấy người đàn ông đứng dậy đi vòng sang phía bên kia, cậu xoay người kéo tay Long Hành Dã, giọng nói mềm mại: “Cũng không phải là không muốn, chỉ là… em sợ đau.”

Sướиɠ có một lần mà đau cả mấy ngày, thật sự là cậu vẫn còn ám ảnh.

Long Hành Dã nằm xuống, ôm cậu vào lòng, khẽ hừ: “Yếu ớt.”

“Em đâu phải mới ngày đầu yếu ớt đâu.”

Thời Nhạc Hoài chẳng hề sợ hắn chút nào.

Long Hành Dã nhìn cậu như vậy, ngoài ý muốn lại không thấy không vui, ngược lại còn bật cười khùng khục vài tiếng.

“Yếu ớt thì cứ yếu ớt đi, tôi không phải nuôi không nổi em.”

Thời Nhạc Hoài nghe vậy không kìm được khóe miệng cong lên, vùi mặt vào ngực Long Hành Dã, giữa hơi thở toàn là mùi sữa tắm trên người hắn.

Thân nhiệt người đàn ông hơi cao, cơ ngực khi không dùng lực thì mềm mại, đàn hồi, xúc cảm thật sự rất tốt.

Ngón tay Thời Nhạc Hoài lặng lẽ bò lên trên.

Ba giây sau.

“Thời Nhạc Hoài!” Long Hành Dã nghiến răng nghiến lợi: “Em thực sự coi tôi là người đứng đắn sao?”

Thời Nhạc Hoài vô tội: “Em không cho phép chồng mắng chính mình như thế.”