Thời Nhạc Hoài cúp điện thoại, quay lại đối mặt với Long Hành Dã. Cậu ngồi khoanh chân trên sofa, đưa tay định véo má hắn.
“Sao anh cứ dọa mấy đứa nó thế, quá đáng thật.”
Long Hành Dã nhíu mày, hơi nghiêng đầu, gạt tay cậu ra rồi lạnh lùng đáp: “Tôi không có.”
“Hừ.”
Thời Nhạc Hoài khẽ hừ một tiếng: “Nếu anh tự lừa được bản thân thì em coi như anh không có vậy.”
Nghe cậu nói, Long Hành Dã càng cau chặt mày. Thấy người kia dịch sang bên cạnh, cầm cà rốt đút cho Mi Tuyết ăn, trong lòng hắn dâng lên chút không vui.
Ban ngày chẳng phải đã ăn rồi sao?
Sao giờ lại còn ăn nữa.
Căn nhà gỗ nhất thời trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng Mi Tuyết ăn uống. Mãi đến khi có người mang đồ ăn tới, tiếng gõ cửa mới phá vỡ sự yên tĩnh này.
Thời Nhạc Hoài nhanh chóng chạy ra mở cửa, nhận từ tay nhân viên phục vụ một chén canh giải rượu và một đĩa sủi cảo đã được cậu dặn làm.
Thời Nhạc Hoài đóng cửa lại, mang đồ ăn đặt trước mặt Long Hành Dã đang ngồi thẫn thờ.
“Uống chút canh giải rượu trước đi, rồi ăn hết đĩa sủi cảo này nữa, kẻo lát nữa dạ dày khó chịu.”
Nghe lời quan tâm của cậu thiếu niên, vẻ mặt Long Hành Dã dịu đi đôi chút: “Ừ, được.”
Hắn xoay người lại, đối diện với thức ăn trên bàn trà. Bên tai là tiếng Thời Nhạc Hoài đang xem phim. Hắn múc một thìa canh giải rượu đưa vào miệng.
Mùi vị ngon hơn ở Vân Cảnh nhiều.
Long Hành Dã uống một ngụm canh, ăn miếng sủi cảo, chẳng mấy chốc đã dùng hết sạch đồ ăn trên bàn.
Hắn xếp gọn bát đĩa đặt sang một bên, chờ người dọn dẹp mang đi vào sáng mai. Hắn nghiêng đầu nhìn Thời Nhạc Hoài, vừa định mở lời thì phát hiện cậu đã tựa vào sofa ngủ từ lúc nào, chiếc điện thoại vẫn còn đang sáng rơi hờ xuống bên cạnh.
Long Hành Dã đứng dậy, tiến lại gần. Hắn nhìn rõ hàng mi cậu rủ xuống ngoan ngoãn cùng đôi môi hơi hé mở vì tư thế ngủ.
Trông ngoan hơn lúc thức nhiều.
Long Hành Dã nhìn một lát, rồi khom lưng, định bế Thời Nhạc Hoài về phòng ngủ.
“Ưm…”
Hắn vừa mới lại gần, một cánh tay đã đưa ra chống lại.
Thời Nhạc Hoài trong cơn mơ màng buông lời chê: “Thối.”
Sau đó, không đợi Long Hành Dã kịp phản ứng, cậu tự trở mình, mặt úp vào lưng ghế sofa, hơi thở dần đều đặn.
Long Hành Dã: “…”
Thêm một lần nữa, Long Hành Dã lại thấy nghi ngờ, Thời Nhạc Hoài thật sự ngủ rồi sao?
Hắn đứng bên sofa quan sát một lúc.
Đáp án khiến hắn phải nhíu mày.
Thời Nhạc Hoài đã ngủ thật.
Mà dù sao thì nghĩ lại cũng phải.
Hôm nay dậy rất sớm, sau bữa sáng thì đi chơi golf, rồi lại xem cứu trợ động vật hoang dã, rồi đi chọn mua hươu con.
Sau khi trở về cũng không nghỉ ngơi được bao lâu, quay đầu đã chạy ra ngoài, mãi đến khi trời tối sầm mới về.
Long Hành Dã nhìn đồng hồ, chỉ còn mười mấy phút nữa là đến 12 giờ.
Hắn đưa tay véo véo má Thời Nhạc Hoài, rồi đứng dậy vào phòng ngủ tắm rửa. Khi hắn quay ra và ôm Thời Nhạc Hoài vào lòng, lần này cậu không hề có hành động phản đối nào.
Đúng là…
“Nũng nịu.”
Chút mùi rượu thôi mà cũng không chịu nổi.
Trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ đầu giường, ánh sáng mờ ảo.
Đặt Thời Nhạc Hoài xuống giường, cậu tự động lăn về phía trung tâm giường, thoải mái ôm lấy chăn, báo hiệu một giấc ngủ còn sâu hơn.
Long Hành Dã đứng bên mép giường nhìn, như bị ma xui quỷ khiến mà cúi đầu xuống. Trong hơi thở của hắn thoảng mùi hương phức tạp trên người Thời Nhạc Hoài.
Đây là mùi hương gì?
Sự nghi hoặc vừa thoáng qua trong đầu, thì một tiếng hỏi thủ thỉ, mơ hồ trong hơi thở đan xen đã cắt ngang hành động của Long Hành Dã.
“Chồng ơi?”
Long Hành Dã khựng lại, yết hầu hắn khẽ nuốt xuống, rồi đáp: “Ừm” một tiếng trầm thấp trong ánh mắt mơ màng của cậu thiếu niên.
Thời Nhạc Hoài chỉ cảm thấy có người lại gần, nhưng đại não vẫn còn mơ hồ. Thấy đó là người có thể tin tưởng, cậu vừa hé mở một mí mắt đã nhắm lại ngay.
Long Hành Dã im lặng nhìn Thời Nhạc Hoài một lúc.
Đến khi hắn chuẩn bị đứng thẳng người lên, người đang ngủ kia dường như nghĩ ra điều gì đó, tay cậu mò mẫm lung tung rồi đặt lên vai Long Hành Dã.
Hắn đứng im tại chỗ, không biết cậu muốn làm gì.
Thời Nhạc Hoài buồn ngủ sờ soạng lên đầu hắn, ngón tay lướt qua mặt hắn, rồi miễn cưỡng nâng nửa thân trên dậy hôn lên môi hắn, mơ màng mở miệng: “Hôn chúc ngủ ngon, chồng ngủ sớm nha.”
“Được.”
Giọng Long Hành Dã khàn đi.
Trong tầm mắt hắn là người đang ngủ một cách an tâm, trên môi còn vương lại hơi lạnh từ ngón tay vuốt ve cùng vị ngọt mềm mại từ cánh môi, khiến người ta bồn chồn không yên.
Long Hành Dã thở ra một hơi rồi bước đi, một lần nữa tiến vào phòng tắm.
Hơn nửa giờ sau.
Long Hành Dã mang theo một thân lạnh lẽo quay về phòng ngủ. Hắn nằm trên giường trằn trọc một lát, rồi vẫn phải chịu thua thói quen đã được nuôi dưỡng mấy ngày nay, ôm Thời Nhạc Hoài vào lòng.
…
Buổi sáng ở căn nhà gỗ nhỏ bắt đầu bằng tiếng chim hót ríu rít.
Cửa sổ vừa mở, không khí trong lành ùa vào, cuốn trôi hết chút buồn ngủ còn sót lại.
Hôm qua ngủ thật sự rất sâu, lúc này tỉnh dậy, cậu chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái.
Thời Nhạc Hoài tập vài động tác yoga ở ban công một lát, ngẩng đầu thấy Đàm An Dịch đang tập thể dục bên cạnh nhà gỗ. Thời Nhạc Hoài vui vẻ vẫy tay: “An Dịch, sáng nay mình đi ăn ở đâu nhỉ?”
Nghe đến đó, Đàm An Dịch cũng tỉnh cả người: “Quán điểm tâm sáng hôm qua chúng ta đi thế nào? Tao thấy hương vị rất chuẩn.”
“Cũng được, tao không có ý kiến gì. Mày đi hỏi Cảnh Đồng với Duệ Duệ nhé, tao đi gọi Long Hành Dã.”
“Ok.”
Hai người nói xong thì ai nấy rời khỏi ban công.
Thời Nhạc Hoài vừa bước vào phòng ngủ đã thấy Long Hành Dã bưng ly cà phê, đứng ở cửa phòng nhìn cậu.
Cậu vui vẻ tiến đến sát bên hắn: “Chồng ơi, hôn chúc buổi sáng tốt lành.”
Long Hành Dã khẽ co ngón tay lại, đặt ly cà phê sang một bên, đưa tay đỡ lấy đầu Thời Nhạc Hoài, ân cần hôn lên môi cậu.
Giữa môi răng còn vương mùi ngọt của kem đánh răng, như muốn nhấn chìm người ta vào vị ngọt.
Nụ hôn chúc buổi sáng kết thúc.
Thời Nhạc Hoài sờ sờ miệng, đôi mắt hoa đào đăm chiêu nhìn Long Hành Dã.
Kỹ thuật hôn đã cải thiện rồi nha.
Long Hành Dã bị cậu nhìn đến không được tự nhiên, nhíu mày hỏi: “Còn chuyện gì nữa à?”
“Không có.”
Thời Nhạc Hoài cong mắt cười: “Chồng ơi, chúng ta ăn điểm tâm sáng nhé?”
“Em không phải đã đồng ý với cậu ta rồi sao?”
Để lại câu hỏi ngược đó, Long Hành Dã bưng cà phê, bước ra khỏi phòng ngủ.
Nhìn vòng eo thon gọn cùng cánh tay rắn chắc của hắn, Thời Nhạc Hoài ôm lấy trái tim nhỏ đang đập thình thịch, tự nhủ không thể bị sắc đẹp mê hoặc. Cậu liền nghĩ đến kỹ thuật tệ hại của Long Hành Dã.
Cậu chưa thể tiến thêm bước nữa, nhất định phải giữ vững lập trường.
Trong lòng liên tục tự nhủ vài câu để trấn áp sự xao động, Thời Nhạc Hoài vừa ngâm nga vừa thay đồ ra khỏi phòng.
Lúc Thời Nhạc Hoài ra ngoài, Long Hành Dã đã cho Mi Tuyết ăn xong.
“Mi Tuyết ơi, bọn anh sắp đi chơi rồi, cho em về tìm bạn bè nha?” Thời Nhạc Hoài nói chuyện với con vật nhỏ, giọng tự nhiên trở nên nũng nịu, ngọt ngào hơn gấp ngàn lần so với khi nói chuyện với Long Hành Dã.
Long Hành Dã lại thấy khó chịu.
Mãi đến khi Mi Tuyết được nhân viên phục vụ đến đón đi, hắn mới giãn bớt vẻ mặt cau có, chủ động nắm lấy tay Thời Nhạc Hoài.
Thời Nhạc Hoài hơi ngạc nhiên quay đầu lại, thấy vẻ mặt hắn vẫn nghiêm nghị, không khỏi cười lắc lắc tay.
Hai bàn tay nắm chặt thân mật không rời, Long Hành Dã nhìn nụ cười của Thời Nhạc Hoài, khóe môi cũng cong lên.
Hắn vốn có vẻ đẹp trai pha chút lạnh lùng, nhưng ngày thường bận việc chính nên hay giữ khuôn mặt lạnh. Giờ đây khi hắn cười lên, cảm giác mang lại lập tức khác biệt.
Tai Thời Nhạc Hoài đỏ ửng.
Thấy người kia nhìn hắn đến mức đỏ mặt, Long Hành Dã cảm thấy thỏa mãn trong lòng, nụ cười lại càng thêm rõ ràng.
Thời Nhạc Hoài hơi bối rối quay đi chỗ khác, trong lòng tự nhủ thầm.
Trước đây cậu đâu phải chưa từng thấy hắn cười, sao hôm nay nhìn lại quyến rũ đến vậy?
Sự nghi hoặc không kéo dài lâu, ba người kia rất nhanh đã ra ngoài. Thấy hai người chờ ở bục gỗ giữa hai căn nhà, họ liền nhanh chân bước tới.
Quán ăn sáng cách nơi này khá xa, họ ngồi trên hai chiếc xe ngắm cảnh, chầm chậm lắc lư đi dọc đường.
Thấy hai người ở phía trước đều tựa sát vào nhau, Chu Duệ tấm tắc nói: “Mùi vị tình yêu chua lè, tao cảm giác tiểu thuyết mới của tao có cảm hứng rồi.”
“Cảm hứng?”
Cảnh Đồng ăn một miếng kem: “Mày viết toàn chuyện đánh đấm, chém gϊếŧ cơ mà?”
Liên quan gì đến yêu đương.
Trong sách, số lượng nữ phụ không nhiều, họ nếu không là cấp dưới của nhân vật chính, thì là đối thủ cạnh tranh.
“Này không phải trước đây không có cảm hứng sao.” Chu Duệ kêu oan: “Hơn nữa mọi người nhìn Long Hành Dã mà xem, có phải y như tính cách nhân vật chính trong tiểu thuyết không?”
Cảnh Đồng: “?”
Đàm An Dịch: “?”
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của hai người bạn thân, Chu Duệ hằn học nhắc nhở: “Cái khu vực đó đều lấy hắn làm trung tâm, ai thấy mà không thốt lên một câu có khí phách đế vương cơ chứ?”
Đàm An Dịch: “…”
Cảnh Đồng: “…”
Phải công nhận, cũng có chút đúng.
Phàm là người có chút tự trọng, có nhận thức bình thường, đều không làm nổi những chuyện khiến người ta phải bối rối như thế.
Đang lúc im lặng, điện thoại của ba người cùng rung lên.
Cúi đầu xem, đó là tin nhắn nhóm.
Nhạc Hoài thân yêu: [Hành Dã nói, anh ấy đã bao trọn quán.]
Nhạc Hoài thân yêu: [Cười yếu ớt.jpg]
Lúc này, người im lặng lại thêm Chu Duệ. Quán ăn sáng đó không phải có phòng riêng sao? Tại sao nhất thiết phải bao hết cả quán?
Có lẽ cảm nhận được sự nghi ngờ của họ, điện thoại lại một lần nữa rung lên.
Nhạc Hoài thân yêu: [Tao bảo ăn ở đại sảnh cho có không khí, anh ấy lại thấy người đông quá ồn.]
Một sự im lặng kéo dài.
Ba người mang ý nghĩ có lẽ Thời Nhạc Hoài đang trêu chọc mình, bước chân hơi chệnh choạng bước xuống xe ngắm cảnh. Ngẩng đầu lên, họ thấy quán ăn hôm qua còn náo nhiệt phi phàm giờ đây lại vắng vẻ, đìu hiu.
Người phục vụ đứng ở cửa thấy họ, nhiệt tình chào đón, hỏi thẳng Long Hành Dã đang đi trước mặt: “Có phải Long tiên sinh không ạ?”
“Ừ.”
Long Hành Dã rất tự nhiên gật đầu.
“Vâng, bên này đã chuẩn bị xong cả rồi, mời các vị đi theo tôi.”
Người phục vụ nói xong với nụ cười trên môi, đi trước dẫn họ vào quán.
Thời Nhạc Hoài cảm thấy xấu hổ, từ bên cạnh Long Hành Dã rơi xuống giữa những người bạn thân, ý đồ như muốn phân rõ ranh giới với Long Hành Dã.
Nhưng…
“Hoài bảo, qua đây.”
Giọng Long Hành Dã khó chịu vang lên. Ánh mắt hắn lướt qua ba người bạn, rồi sải bước quay lại nắm lấy tay Thời Nhạc Hoài.
Thời Nhạc Hoài: “…”
Ánh mắt cậu dừng lại trên mặt người phục vụ, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Anh ta đang cười đúng không? Vừa nãy anh ta cười đúng không!
Chắc chắn là vậy rồi!
Việc bao cả quán ăn thì mọi người ở đây nghe nhiều, nhưng bao trọn quán ăn sáng thì đây là lần đầu tiên.
Đặc biệt Long Hành Dã còn dặn người chuẩn bị hoa hồng, thậm chí gọi cả người kéo đàn violin đến. Kiểu thao tác kỳ lạ giữa các cặp đôi này, xảy ra tại quán ăn thật khó khiến người ta không khỏi chú ý.
Thời Nhạc Hoài rất muốn hét lớn với mọi người một câu: “Đây là quyết định của Long Hành Dã, chẳng liên quan đến cậu dù chỉ một xu!”
Không, nửa xu cũng không!