Một đoàn siêu xe hộ tống dẫn đường, mở ra một con đường rợp bóng cây xanh.
Vượt qua vài khúc quanh co, cánh cổng sắt đồ sộ dần mở ra trong tầm mắt. Chiếc xe dẫn đầu không hề chần chừ, lướt nhẹ vào bên trong. Hai bên đường, những người hầu trong đồng phục chỉnh tề đứng trang nghiêm, đồng loạt cúi đầu: “Tiên sinh, phu nhân chào buổi sáng.”
“…”
Mọi người trong xe đều cứng đờ.
Thời Nhạc Hoài khẽ thúc nhẹ vào người đàn ông bên cạnh. Long Hành Dã quay sang nhìn cậu đầy vẻ khó hiểu, dường như chẳng hề nhận ra sự bất thường nào trong màn đón tiếp này.
Xe dừng lại trước dinh thự… không, phải gọi là lâu đài. Những người hầu nhanh nhẹn, khéo léo đi tới mở cửa.
Thời Nhạc Hoài nhìn hai hàng người đang chờ sẵn ở tiền sảnh lâu đài, đành gượng gạo bước xuống xe. Cậu vừa đứng vững, liền nghe thấy một tiếng đồng thanh vang dội: “Kính chào phu nhân!”
Thời Nhạc Hoài: “!”
Thấy họ vẫn giữ nguyên tư thế cúi gập gần 90 độ, không có ý định đứng dậy, Thời Nhạc Hoài đành gượng gạo đáp lời: “Chào, chào mọi người nhé.”
Nghe thấy cậu nói, đám người hầu mới đồng loạt đứng thẳng dậy, khẽ cúi đầu lui sang một bên. Long Hành Dã có vẻ rất hài lòng với thái độ của họ. Hắn dừng lại bên cạnh Thời Nhạc Hoài, nhẹ nhàng chìa tay ra: “Đi thôi, chúng ta vào xem tổ ấm mới của cậu.”
Chỗ ở của Long Hành Dã quả thực rất lớn.
Thời Nhạc Hoài đi đến mỏi cả chân mới tạm gọi là đi dạo được một vòng quanh tòa lâu đài. Cậu không kìm được nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Long Hành Dã, người đã quen thuộc mọi ngóc ngách, chẳng hề tỏ ra mệt mỏi chút nào, thậm chí còn định dẫn cậu đi thăm tầng tiếp theo. Thời Nhạc Hoài thầm hít một hơi, rồi yếu ớt ngả vào người đối phương: “Ối!”
Long Hành Dã đỡ lấy cậu, khẽ nhíu mày: “Cậu sao thế?"
Thời Nhạc Hoài rũ mắt xuống, hàng mi run rẩy vương vài giọt nước mắt, giọng nói mang theo chút đau đớn: “Em… em đau chân quá.”
Thấy vẻ ủy khuất ấy, Long Hành Dã theo bản năng bế bổng cậu lên. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, hắn nhăn mặt nhắc nhở Thời Nhạc Hoài: “Tôi chỉ thấy cậu đáng thương thôi, không phải thích cậu đâu, cậu đừng có mà nghĩ lung tung.”
“Được được được.”
Thời Nhạc Hoài vâng dạ lia lịa, giờ phút này cậu chỉ muốn tìm một chỗ nào đó để ngồi xuống nghỉ ngơi cho tử tế. Cái lâu đài quái quỷ này ai thích dạo thì cứ đi dạo, chứ cậu thì nhất định không chịu đi bộ thêm nữa.
Thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, Long Hành Dã hài lòng, vẫn giữ nguyên tư thế bế công chúa đưa cậu xuống lầu.
Nội thất bên trong lâu đài là sự pha trộn độc đáo giữa phong cách cổ điển Trung Hoa và phương Tây. Ở những góc khuất, còn có thể bắt gặp các họa tiết chạm trổ tinh xảo mang hơi hướng cổ xưa. Tại chiếu nghỉ cầu thang là những khung cửa sổ kính màu kiểu Tây tuyệt đẹp.
Trong khi hệ thống đèn lại được thiết kế theo phong cách hiện đại, ẩn mình khéo léo. Hầu hết tầng một được dành làm phòng khách, riêng chiếc sofa đã dài hơn chục mét, và một tấm thảm thủ công trị giá hàng triệu đô la trải kín cả khu vực này.
Thật lòng mà nói, trước hôm nay Thời Nhạc Hoài chưa bao giờ nghĩ nhà mình nghèo. Dù sao thì gia đình cậu cũng có gara đầy siêu xe, bất động sản rải rác khắp thế giới, tiền tiêu ra dễ dàng hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đồng. Nhưng giờ đây, cậu bỗng nhận ra khái niệm giàu có của mình vẫn còn quá mơ hồ.
“Chân phu nhân không được tốt, mời bác sĩ đến đây một chuyến.” Long Hành Dã đặt Thời Nhạc Hoài lên sofa rồi phân phó.
“Vâng ạ.” Quản gia nhận lệnh, cúi người lui ra.
Thời Nhạc Hoài chần chừ: “Em chỉ cần xoa một ít dầu gió hay thuốc xoa bóp là được rồi, không cần thiết phải gọi bác sĩ đâu.”
Long Hành Dã không đồng tình nhìn cậu một cái: “Sao có thể tùy tiện như vậy được? Lỡ mà bị thương đến thần kinh thì sao?”
“…”
Bác sĩ đến rất nhanh. Thời Nhạc Hoài còn chưa kịp nghĩ sẽ kể lể với ai về Long Hành Dã thì một chàng thanh niên mặc áo khoác trắng đã xuất hiện. Anh ta đeo kính gọng vàng, chiếc áo khoác bay nhẹ theo từng bước chân, để lộ vòng eo thon gọn, đúng là một soái ca dáng chuẩn!
Thời Nhạc Hoài không kìm được mà liếc nhìn thêm vài lần.
Chàng soái ca tiến đến, trước tiên tự giới thiệu với Thời Nhạc Hoài: “Chào phu nhân, tôi họ Liễu, Liễu Thừa Bình.”
“Chào anh, làm phiền anh quá.”
Liễu Thừa Bình ngồi xổm xuống, cẩn thận cởi giày cho Thời Nhạc Hoài. Lúc định tháo tất, Long Hành Dã bên cạnh hắng giọng: “Cứ thế mà làm đi.”
Liễu Thừa Bình thoáng hiện vẻ hiểu rõ: “Là tôi mạo phạm rồi.”
Hiểu rõ cái gì mà hiểu rõ chứ, kiểm tra cái chân thôi mà có gì là mạo phạm?
Liễu Thừa Bình vừa kiểm tra vừa hỏi han tình hình của Thời Nhạc Hoài. Trong lòng đã có phán đoán chính xác, anh định đặt chân của Thời Nhạc Hoài xuống thì vô tình chạm vào một chỗ mềm nhô lên. Liễu Thừa Bình khựng lại, nhìn sang Long Hành Dã: “Thưa ngài, chân phu nhân có thể bị phồng rộp.”
Nghe vậy, Long Hành Dã đặt chiếc iPad xuống: “Cởi ra xem đi, rồi bôi thuốc cho cậu ấy.”
Thời Nhạc Hoài, người lần nữa bị phớt lờ, chỉ biết im lặng: “Thật sự không tính hỏi ý kiến của em một câu sao?”
Chiếc tất trắng được tháo ra, những vết mụn nước trên chân hiện rõ. Thời Nhạc Hoài thấy Liễu Thừa Bình lấy ra một cây kim bạc thì theo bản năng rụt chân lại, hơi sợ sệt mở lời: “Cứ bôi thuốc là được rồi mà?”
Liễu Thừa Bình không đồng tình đáp: “Chích ra sẽ nhanh lành hơn, với lại cũng sẽ không đau nữa.”
Thời Nhạc Hoài chẳng tin lời lừa bịp của anh ta.
Trong lúc hai người đang giằng co, một bàn tay vươn tới, nắm lấy cổ chân Thời Nhạc Hoài.
“Để tôi.”
Thời Nhạc Hoài đột ngột quay đầu, mắt tròn xoe nhìn Long Hành Dã: “Anh muốn làm gì?”
Long Hành Dã hừ một tiếng: “Không có lần sau.”
Thời Nhạc Hoài: “?”
“Cái gì không có lần sau?”
Long Hành Dã giữ chặt chân cậu, kim bạc nhanh chóng đâm thủng mụn nước, miệng nói: “Chẳng phải cậu muốn tôi làm cho cậu sao?”
“Hả?” Thời Nhạc Hoài ngây người.
Long Hành Dã trả kim bạc lại cho Liễu Thừa Bình, nhận lấy chiếc khăn do quản gia đưa tới để lau tay. Hắn cúi xuống nhìn Thời Nhạc Hoài, ánh mắt đối diện nhau: “Về sau mấy trò vặt này không cần bày ra nữa.”
Hôm nay có rất nhiều sự im lặng.
Dặn dò xong người vợ thích bày trò, Long Hành Dã nhìn về phía quản gia: “Cho người lắp đặt thang máy, đồng thời trải thảm lên cầu thang và các khu vực khác.”
“Vâng ạ.” Quản gia cúi người, nhận lệnh rồi rời đi.
Lúc này, Long Hành Dã mới quay sang nói với Thời Nhạc Hoài: “Tôi không rõ thói quen sinh hoạt của cậu. Có gì cứ dặn dò trực tiếp với quản gia. Nếu muốn thay đổi thiết kế nội thất thì sẽ có kiến trúc sư đến tận nơi. Tôi còn có việc, đi trước đây.”
Nói xong, Long Hành Dã cứ thế bước đi. Một người hầu tiến lên đưa chiếc áo vest phẳng phiu cho hắn. Người đàn ông khoác áo lên người với động tác dứt khoát, gọn gàng vô cùng.
Đúng là một quý ông đầy khí chất.
Thời Nhạc Hoài lại cảm nhận rõ ràng nhịp đập rộn ràng trong l*иg ngực.
Hơn nữa, chỉ vì thấy chân cậu bị phồng rộp mà liền dặn người lắp thang máy, trải thảm khắp nơi, điều đó cho thấy Long Hành Dã cũng rất biết quan tâm người khác. Nhìn kiểu gì cũng là một người chồng tốt!
Tuy sở thích có hơi kỳ quái một chút, nhưng “dạy dỗ” lại vẫn có thể dùng được.
Nghĩ vậy, Thời Nhạc Hoài lại bỗng thấy phấn chấn hẳn lên.
…
Những vết phồng rộp ở chân không nghiêm trọng lắm. Sau khi được bôi thuốc mỡ, Thời Nhạc Hoài liền kéo lê dép đi lại khắp tầng một.
Thang máy vẫn chưa được lắp đặt xong, mà Thời Nhạc Hoài không muốn tự làm mình mệt. Cậu dạo quanh một vòng trong nhà bếp, rồi ngồi khoanh chân bên cửa sổ lớn, mở điện thoại nhắn tin vào nhóm chat gia đình:
Dâu tây không ngọt: [Tiểu khả ái của bạn đột nhiên xuất hiện.jpg]
Nhóm chat đang sôi nổi bỗng im bặt.
Thời Nhạc Hoài không bận tâm đến việc bố mẹ và chị gái đang “kể tội” Long Hành Dã. Cậu tiếp tục chia sẻ:
Dâu tây không ngọt: [Nhà anh ấy to quá, đi mệt muốn chết. Giờ đang cho người lắp thang máy với trải thảm cho con, hơi ồn chút. Con định đi giao cơm trưa tình yêu để tránh một lát.]
Các thành viên trong nhóm vẫn giữ im lặng. Thời Nhạc Hoài bắt đầu nhắc khéo mọi người:
Dâu tây không ngọt: [Bố mẹ ơi, hai người có gợi ý gì không ạ?]
Mẹ khoá chặt trái tim, chỉ yêu con: [Không biết, hỏi bố con ấy.]
Bố của con đang rất buồn chán: [Không biết, hỏi chị con ấy.]
Chọc chết đứa mê trai Thời Nhạc Nhuế: [Biến đi!]
Oaa.
Dâu tây không ngọt: [Tên mới của mọi người hòa hợp ghê, con cũng muốn sửa.]
Hệ thống thông báo: Thành viên nhóm [Dâu tây không ngọt] đã đổi biệt danh thành [Đã kết hôn chớ quấy rầy Thời Nhạc Hoài].
Mẹ khoá chặt trái tim, chỉ yêu con: […]
Bố của con đang rất buồn chán: […]
Chọc chết đứa mê trai Thời Nhạc Nhuế: […]
Nhìn ba hàng dấu ba chấm, Thời Nhạc Hoài tâm tình sung sướиɠ cất điện thoại đi, rồi tìm gặp quản gia để chia sẻ ý định của mình: “Thế nên, có gợi ý nào cho suất cơm trưa tình yêu không ạ?”
Quản gia suy nghĩ một lát: “Hay là để tôi cho người chuẩn bị, còn ngài có thể lên phòng nghe nhìn chơi một lúc?”
“Cũng được.”
Thời Nhạc Hoài dễ tính thật.
Phòng nghe nhìn nằm ngay trên tầng hai của lâu đài. Cậu tìm một bộ phim ưng ý, vừa ngồi xuống thì người hầu đã mang đồ ăn vặt và nước trà đến, bày đầy cả một bàn.
“Chậc chậc, thế này thì mình sa đọa mất thôi.”
Thời Nhạc Hoài cảm thán xong, chụp một tấm ảnh gửi vào nhóm gia đình. Cậu bỏ qua ba hàng dấu ba chấm lại hiện lên, rồi nghiêm túc xem phim.
Bộ phim kết thúc vừa đúng 11 giờ, quản gia đến gọi Thời Nhạc Hoài ăn cơm.
Thời Nhạc Hoài sờ sờ bụng, bên trong đã đầy ắp đồ ăn vặt và nước uống. Cậu lén ợ một cái, rồi ra vẻ nghiêm chỉnh nói: “Tôi nghĩ mình nên đến công ty ăn cùng Long Hành Dã thì hơn.”
Nghe vậy, quản gia đáp: “Vậy tôi sẽ dặn người chuẩn bị thêm một phần.”
Thời Nhạc Hoài gật đầu đồng ý.
Quản gia nhanh chóng rời tầng hai, vừa căn dặn nhà bếp, vừa gọi điện thoại cho thư ký riêng của Long Hành Dã.
Dù cuộc hôn nhân của Long Hành Dã có vội vàng hay bất ngờ đến mấy, những người làm công như họ vẫn phải chu toàn trách nhiệm. Tuyệt đối không được để xảy ra chuyện phu nhân của tiên sinh không vào được công ty hay bị sỉ nhục, làm mất mặt chủ nhà!
Sau khi quản gia tận tâm sắp xếp mọi chi tiết xong xuôi, Thời Nhạc Hoài vừa lúc xuống lầu. Quản gia đích thân đưa cậu ra tận cửa, đặt hộp đồ ăn vào xe, hơi áy náy nói: “Các vệ sĩ thường đi cùng tiên sinh đã ra ngoài hết rồi, lần này chỉ có thể điều động bốn người đi cùng ngài. Nhưng ngài cứ yên tâm, ngày mai sẽ có vệ sĩ mới nhậm chức! Đến lúc đó đảm bảo ngài đi đâu cũng oai phong lẫm liệt.”
Thời Nhạc Hoài: “…”
Cậu đã suýt quên mất chuyện này.
“Thật ra, tôi ra ngoài không cần mang theo vệ sĩ đâu, không cần sắp xếp.”
Quản gia không đồng tình: “Nếu ngài đã kết hôn với tiên sinh, vệ sĩ nhất định phải có bên cạnh.”
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Thời Nhạc Hoài ngẫm đi nghĩ lại lời quản gia. Dù xét từ góc độ nào, cậu cũng có cảm giác Long Hành Dã đã gây thù chuốc oán với nhiều người, nên cậu cần có vệ sĩ để tránh bị trả thù.
Cơn ngứa ngáy muốn trêu chọc bố mẹ lại dâng trào, nhưng nghĩ đến việc hôm nay đã có quá nhiều sự kí©h thí©ɧ, Thời Nhạc Hoài đành kiềm lại bàn tay đang ngứa ngáy muốn quậy phá. Thôi thì để ngày mai hãy nói, bố mẹ đã lớn tuổi rồi, kí©h thí©ɧ nhiều quá không tốt.
…
Đừng thấy khu nhà Long gia bạt ngàn bóng cây xanh mát, thật ra lái xe từ đó vào trung tâm thành phố chưa đến một tiếng.
Tập đoàn Long thị chính là tòa nhà cao nhất khu trung tâm sầm uất.
Xe dừng lại chậm rãi trước tòa cao ốc. Thời Nhạc Hoài cất điện thoại, đang định nhấc hộp cơm trưa lớn bên cạnh thì cửa xe đã được kéo ra từ bên ngoài, giọng vệ sĩ vang lên: “Kính mời phu nhân.”
Thời Nhạc Hoài: “…”
Không phải chứ, Long Hành Dã thật sự không thấy ngại sao?
Cậu cứng đờ cả người, đành gượng gạo xách hộp cơm trưa bước xuống xe. Vừa đứng vững, hộp đồ ăn trên tay đã được vệ sĩ cung kính đón lấy. Thời Nhạc Hoài khẽ ngẩng đầu nhìn về phía trước, quả nhiên thấy không ít ánh mắt tò mò đang dán chặt vào mình.
Chỉ muốn biến mất khỏi đây!
Thư ký Lâm Nhã, người đã chờ sẵn ở dưới lầu công ty, lập tức sải bước tiến lại. Ánh mắt cô lướt qua bốn vệ sĩ phía sau cậu, nụ cười trên môi càng thêm phần chân thành: “Chào phu nhân, tôi là thư ký riêng của ông chủ, Lâm Nhã.”
“Chào cô.” Thời Nhạc Hoài bắt tay cô: “Tôi là Thời Nhạc Hoài.”
Lâm Nhã dẫn Thời Nhạc Hoài vào trong công ty, gương mặt thanh tú nở nụ cười vừa vặn: “Phu nhân và ông chủ quả nhiên là trời sinh một đôi, ngay cả những sở thích nhỏ nhặt này cũng rất ăn ý.”
Thời Nhạc Hoài muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ đáp: “Cô nói đúng.”
Làm việc bên cạnh Long Hành Dã, Lâm Nhã có khả năng nhìn sắc mặt đoán ý bậc nhất. Nhận thấy tâm trạng Thời Nhạc Hoài không ổn, cô liền khéo léo chuyển sang chuyện khác, giới thiệu cho Thời Nhạc Hoài một số hoạt động kinh doanh nội bộ của công ty.
Phạm vi kinh doanh của nhà họ Long cực kỳ rộng lớn, đến khi thang máy đưa họ lên đến tầng làm việc của giám đốc, cô cũng chỉ mới kể được một phần rất nhỏ.
Lâm Nhã dẫn Thời Nhạc Hoài vào văn phòng của Long Hành Dã rồi nói: “Hành tổng vẫn còn đang họp, chắc khoảng nửa tiếng nữa. Ngài có thể nghỉ ngơi một lát trước. Tôi đã chuẩn bị đồ uống, ngài có yêu cầu gì đặc biệt không ạ?”
“Tôi muốn nước trái cây.”
“Vâng.” Lâm Nhã nhanh nhẹn sắp xếp xong rồi rời đi. Cô vừa kéo cửa lại thì bắt gặp cả đám đồng nghiệp đang buôn chuyện: “Tiểu Nhã, đó là ai vậy? Sao giọng nói giống ông chủ thế?”
Lâm Nhã vừa đi về phía khu pha trà vừa giải thích: “Là phu nhân của Hành tổng, mới kết hôn không lâu, đến đưa cơm trưa tình yêu đấy.”
“Ồ!” Tiếng kinh ngạc vang lên: “Ông chủ đúng là kết hôn nhanh thật đấy!”
Không phải là họ thích nói xấu cấp trên đâu, nhưng quả thật sở thích của Long Hành Dã có phần hơi khác người thật.
Lâm Nhã nén cười, chọc nhẹ vào cô gái vừa nói nhanh nhất: “Cô đấy, lại không giữ được mồm miệng rồi, coi chừng ông chủ điều cô đến công ty chi nhánh đấy nhé!”
“Hì hì, em đã cố gắng không “buôn” trước mặt ông chủ rồi mà!” Cô gái cười toe toét.
Vừa nói chuyện, vừa cười đùa với đồng nghiệp, Lâm Nhã đã chuẩn bị xong nước trái cây, giải tán đám người tò mò rồi gõ cửa bước vào văn phòng.
Thời Nhạc Hoài đang ngắm những bức tranh trong văn phòng. Cậu nhận lấy ly nước trái cây từ Lâm Nhã, tò mò hỏi: “Tôi vừa nghe cô Lâm gọi Long Hành Dã là Hành tổng? Sao lại dùng chữ ở giữa vậy?”
Đây là lần đầu tiên Thời Nhạc Hoài nghe cách gọi này.
“À, cái này…” Lâm Nhã khựng lại một chút: “Ông chủ thấy Hành tổng nghe hay hơn Long tổng ạ.”
“…”
Đúng là chỉ có anh ta mới nghĩ ra được, Long Hành Dã!