Chương 16

Giờ phút này, nụ hôn như hóa thành cơn nghiện.

Đôi chân dần mất hết sức lực, Thời Nhạc Hoài ngả vào ngực của người đàn ông, như dán chặt lấy hắn. Bàn tay nóng bỏng đặt ở trên eo khiến cậu run lên.

Long Hành Dã nhẹ nhàng trượt tay xuống, một tay ôm người lên, tay còn lại giữ chặt để cậu không bị ngã xuống khi hoảng hốt.

Thấy Thời Nhạc Hoài dần chìm đắm, hắn tựa trán mình vào trán cậu, sống mũi cọ nhẹ qua gò má mềm mại, khẽ cười: “Thích không?”

Thời Nhạc Hoài say mê vòng tay ôm lấy Long Hành Dã, như bị ma lực cuốn hút, đầu lưỡi hồng hồng khẽ liếʍ qua bờ môi mỏng.

“Chồng ơi, anh đẹp trai quá!”

Từng nghe Thời Nhạc Hoài khen ngợi vô số lần nhưng Long Hành Dã vẫn cảm thấy hài lòng một cách lạ thường. Hắn khẽ hừ một tiếng: “Biết là tốt. Nếu mà em dám lén lút tìm thằng nhóc nào khác, tôi sẽ…”

Vừa hôn nhau say đắm, Thời Nhạc Hoài tựa vào vai Long Hành Dã, má mềm mại cọ cọ.

“Sẽ thế nào?”

Giọng nói mềm mỏng của thiếu niên văng vẳng bên tai.

Những lời đe dọa quen thuộc bỗng nghẹn lại trong họng Long Hành Dã.

Hắn hé miệng, cuối cùng chỉ buông một câu đầy mạnh bạo: “Tôi sẽ thịt em trên giường cho đến chết.”

Thời Nhạc Hoài giật mình.

Nhớ lại chuyện xảy ra trong đêm đầu tiên, cậu lập tức dẹp bỏ sự lơ đễnh, nũng nịu vùi vào lòng hắn: “Chồng ơi, sao anh hung dữ thế?”

“Yếu ớt.”

Long Hành Dã tỏ vẻ chê bai: “Có thế cũng sợ.”

“Rõ ràng là anh quá hung dữ mà.”

Thời Nhạc Hoài hừ hừ, tiếp tục làm nũng: “Anh đổi câu khác đi, em không thích câu đó.”

Long Hành Dã nhìn chằm chằm cậu một lúc, đến khi cậu thấy chột dạ mới khó chịu hỏi lại: “Vậy em muốn làm sao?”

Thời Nhạc Hoài suy nghĩ một lát, nhỏ giọng đề nghị: “Nếu anh giận, em sẽ mặc đồ thỏ cho anh xem nhé?”

Vẻ khó chịu miễn cưỡng kia lập tức tan biến. Long Hành Dã cố nén tiếng cười, một lần nữa hỏi lại: “Em chắc chứ? Không được hối hận đâu đấy.”

“Không hối hận, không hối hận đâu.” Thời Nhạc Hoài liên tục lắc đầu.

Thấy hắn đồng ý một cách sảng khoái, cậu thở phào nhẹ nhõm. Với cái kỹ năng “yếu kém” của hắn, việc bị làm đến chết trên giường quả thật không phải chuyện gì khó khăn. Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy xấu hổ muốn chết.



Ngôi nhà gỗ phía trước thực sự rất rộng.

Các nhân viên phục vụ mang đến những thứ cần thiết cho buổi tiệc nướng BBQ và lẩu như dụng cụ, nguyên liệu, sau đó còn chuẩn bị sẵn cả máy chiếu và màn hình.

Thời Nhạc Hoài đi một vòng, phát hiện một chiếc chảo làm bánh giống như ở các quán ăn vỉa hè.

Cậu kinh ngạc nhìn những người bạn của mình: “Ai muốn dùng cái này vậy?”

Cảnh Đồng rụt rè ló đầu ra, vẻ mặt tội nghiệp: “Tao thèm quá, lâu rồi tao chưa được ăn.”

“Không đã.” Thời Nhạc Hoài đứng trước cái chảo, băn khoăn: “Cái này tao không biết làm đâu.”

Cảnh Đồng lại ló ra lần nữa, đầy tự tin: “Tao biết!”

Thời Nhạc Hoài ngẩn ra: “Hả?”

Chu Duệ vỗ vai cậu: “Thông cảm cho một du học sinh xa nhà tội nghiệp đi.”

“Không phải.” Thời Nhạc Hoài vẫn thấy có gì đó không đúng: “Ba mẹ mày không phải đã thuê cả một đội đầu bếp riêng cho mày sao?”

“Họ không cho tao ăn đồ ăn vặt.” Cảnh Đồng thở dài.

“…”

Trong chốc lát, Thời Nhạc Hoài không biết nói gì cho phải.

Cuối cùng, cái chảo vẫn được giữ lại. Mọi người hiếu kỳ vây quanh, xem Cảnh Đồng thoăn thoắt tráng trứng trên mặt chảo, rồi cho các loại xiên que cay, lạp xưởng, chả cua đã chuẩn bị sẵn vào. Cô còn tranh thủ làm thêm chút chả tôm.

Lớp vỏ mỏng của chiếc bánh vừa chín tới, bao bọc lấy phần nhân gần như muốn tràn ra ngoài.

Cảnh Đồng chuyên nghiệp cắt bánh thành từng miếng rồi cho vào hộp: “Thử tài nấu nướng của tao đi.”

Đàm An Dịch nhiệt tình nếm thử một miếng, tấm tắc khen: “Ngon nước quá đi mất, nếu mày ra mở quán, chắc chắn sẽ giàu to.”

Cảnh Đồng đắc ý: “Chứ còn gì nữa!”

Ba người vừa ăn vừa di chuyển đến khu vực tiếp theo. Đi được vài bước, Thời Nhạc Hoài thấy Long Hành Dã không theo kịp, cậu quay lại thì thấy hắn đang nhìn chiếc bánh trong tay với vẻ mặt đau khổ, liền nghiêng đầu khó hiểu.

“Chồng ơi?”

Long Hành Dã hoàn hồn: “Ừm.”

Thời Nhạc Hoài chớp chớp mắt, hỏi: “Chồng, anh có phải không thích mấy món này không?”

“Không có.” Long Hành Dã ngập ngừng: “Cái này thật sự ăn được hả?”

Thời Nhạc Hoài cạn lời: “…”

Cậu không phải là không thích, mà là chê ra mặt rồi còn gì!

Thấy được ý nghĩ trên khuôn mặt Thời Nhạc Hoài, Long Hành Dã ấp úng giải thích: “Nghe nói khá cay, thật sự có thể ăn được sao?”

Nghe vậy, Thời Nhạc Hoài nhẹ nhõm hẳn. Hóa ra là sợ cay.

Vậy thì dễ rồi.

“Chồng đợi em một lát nha.”

Thời Nhạc Hoài đưa phần của mình cho Long Hành Dã cầm rồi chạy lon ton đến bàn nước uống, chọn một ly nước ép trái cây chua ngọt mang về.

“Chồng có thể ăn kèm với cái này nè.”

Trong ly, những viên đá va vào nhau kêu leng keng, đôi môi thiếu niên ướŧ áŧ, lấp lánh những bọt nước li ti khi nhấp một ngụm nước ép.

Long Hành Dã cúi người, lách qua ly nước ép, hôn nhẹ lên môi cậu, như muốn hút đi hết sự ướŧ áŧ kia.

Mặt Thời Nhạc Hoài lập tức đỏ bừng.

Hôm nay chồng cậu sao lại tình cảm thế, thật là ngượng quá đi mất.

Long Hành Dã ngồi thẳng dậy, đưa phần bánh của Thời Nhạc Hoài về lại cho cậu, rồi nhận lấy ly nước trái cây. Yết hầu khẽ lên xuống, từ tốn nói: “Cảm ơn… Hoài bảo.”

Hai tiếng “Hoài bảo” như lướt qua kẽ răng, thân mật đến mức khiến tim người ta đập loạn xạ.

Ba người đang nghe lén vội rụt đầu lại, che lấy trái tim đang đập thình thịch mà thì thầm: “Tao thấy Hoài bảo sắp bị anh ta ăn thịt đến nơi rồi.”

“Anh ta bảo chưa từng yêu đương ư? Mày tin không chứ tao không tin đâu.”

“Tao cũng không tin, nhưng…”

Lời nói phía sau lại hạ giọng lần nữa: “Hoài bảo nói anh ta yêu đương rất kém mà.”

“Cũng có khả năng bị mấy cô người yêu cũ chiều quá sinh lười, nên giờ không còn nhiệt tình nữa?”

“Có lý đấy, ba tao cũng thế.”

“…”

Ba người đang bàn tán xem Long Hành Dã là thật lòng hay giả vờ, rồi chuyển chủ đề sang người ba không đáng tin cậy của Đàm An Dịch.

Thời Nhạc Hoài ghé qua, nghe họ nói chuyện gia đình, liền chen vào một câu: “Nhân tiện nói đến, An Dịch, có phải ba mày lại mang con riêng về nhà không?”

Đàm An Dịch đáp: “Tao không biết nữa, bây giờ tao chỉ liên lạc với anh tao thôi.”

Nghe giọng điệu dửng dưng của cậu, Thời Nhạc Hoài nói: “An Dịch, hay là mày về nhà một chuyến đi, tao nghe nói tên anh trai cùng ba khác mẹ này của mày ghê gớm lắm đó.”

“Hả? Anh trai?”

Đàm An Dịch thốt lên, hai mắt trợn tròn vì kinh ngạc.

Thời Nhạc Hoài giật mình vì phản ứng của cậu ta, suýt sặc miếng bánh. Cậu ho một lúc, rồi nhấp từng ngụm nước ép nhỏ từ tay Long Hành Dã mới nói tiếp: “Đúng vậy, mày ngạc nhiên thế làm gì? Ba mày chẳng phải có mấy người con riêng lớn hơn mày sao?”

“Hoài bảo à…”

Đàm An Dịch rụt rè: “Cái người con riêng mà mày nói, tên là gì vậy?”

Thấy vẻ mặt quá sốc của cậu ta, Thời Nhạc Hoài nhớ lại: “Hình như là An Phong? Không mang họ của ba mày.”

Nghe thấy cái tên “An Phong” Đàm An Dịch không thể ngồi yên được nữa, vội vàng nói: “Bọn bây cứ chơi đi, tao phải về nhà xem sao.”

“Khoan đã!”

Mấy người nhìn nhau, định bỏ đồ lại để đuổi theo thì Long Hành Dã kéo Thời Nhạc Hoài lại, lắc lắc điện thoại: “Tôi đã cho vệ sĩ đi theo rồi, cậu ta sẽ không sao đâu.”

Nghe vậy, Thời Nhạc Hoài thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ hôn một cái lên má Long Hành Dã: “Chồng ơi, anh đáng tin cậy quá đi!”

Long Hành Dã nhếch mép: “Biết thế là tốt.”

Có vệ sĩ của Long Hành Dã theo sau, mọi người yên tâm, lại vô tư vô lo vui đùa cùng nhau.



Ngày hôm sau

Đàm An Dịch quay trở lại với vẻ mặt rạng rỡ, đầy sảng khoái.

Chu Duệ nhìn cậu ta vài lần rồi không nhịn được hỏi: “Về nhà mày đánh ba mày một trận à?”

“Không có.” Đàm An Dịch đung đưa chiếc ghế tựa: “Hôm qua anh tao chỉ thẳng vào mặt mắng ổng một trận, sướиɠ ơi là sướиɠ.”

Mấy người còn lại: “… “

Thời Nhạc Hoài tò mò hỏi: “Cái tên An Phong đó là ai vậy, sao mày nghiêm túc thế, mà anh mày cũng phải chạy về nhà?”

Đàm An Dịch đặt chân xuống đất, ngồi thẳng dậy.

“Bọn mày không biết đâu, cái tên An Phong đó là con trai của “người tình trong mộng” của ba tao, được nuông chiều từ nhỏ, bình thường chỉ cần ngỏ ý là ba tao sẽ cho mọi thứ, sau đó còn tỏ vẻ “thật ra con không muốn đâu, là ba ép nên con phải nhận thôi.” Lần này tên đó về là để chia tài sản, thế là ba tao lăng xăng dẫn người về. Nếu không phải anh tao dựng lên một câu chuyện để hù dọa ông ấy, có lẽ tao và anh tao sớm muộn gì cũng bị đuổi ra khỏi nhà.”

Chu Duệ tấm tắc cảm thán: “Chuyện nhà mày còn ly kỳ hơn cả tiểu thuyết tao viết.”

Cảnh Đồng vỗ vai Đàm An Dịch: “May mà mày có một người anh đáng tin cậy.”

Sau khi nghe xong chuyện, mọi người cảm thấy thỏa mãn, chủ đề nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, lúc thì là chuyện du học của Cảnh Đồng ở Đức, lúc thì là những chuyện hài hước Chu Duệ gặp phải khi viết tiểu thuyết.

Họ vừa nói vừa cười.

Long Hành Dã nói chuyện điện thoại xong quay lại, thấy Thời Nhạc Hoài dường như không nhận ra mình đã đi vắng, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.

“Hoài bảo.”

Nghe thấy tiếng gọi, Thời Nhạc Hoài quay đầu lại, đưa tay về phía Long Hành Dã: “Chồng ơi về rồi à, sao nghe điện thoại lâu thế?”

Nghe cậu nói, sự bực bội trong lòng Long Hành Dã tan đi đôi chút. Hắn nắm lấy tay cậu, bóp nhẹ ngón tay rồi nói: “Có vài đối tác đang ở đây, Hoài Bảo cùng tôi qua chào hỏi nhé?”

Dù là câu hỏi, nhưng hắn không cho cậu có đường từ chối.

Thời Nhạc Hoài chớp chớp mắt: “Được thôi.”

Cậu hiểu mà, là đi ngoại giao với đối tác thôi.

Thời Nhạc Hoài lưu luyến tạm biệt những người bạn, về căn nhà gỗ của họ thay quần áo. Ba người còn lại liếc nhau, lén lút mắng thầm Long Hành Dã.

Ngày nào cũng chiếm Hoài Bảo đã đành, giờ đến cả chuyện tâm sự của họ hắn cũng ghen mà lừa người đi mất.

“Xí! Gã đàn ông tệ bạc!”

Thời Nhạc Hoài thay quần áo rất nhanh.

Không biết Long Hành Dã đã nói gì mà cậu vừa rồi còn lưu luyến, giờ lại vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt.

Cảnh Đồng ôm ngực: “Có đàn ông rồi quên bạn bè.”

Chu Duệ thở dài: “Hoài Bảo vẫn thiếu kinh nghiệm lắm.”

Đàm An Dịch gật đầu lia lịa.

Ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.

Lời nói của bạn bè chẳng lọt tai, Thời Nhạc Hoài lay tay Long Hành Dã, hỏi dồn: “Chồng ơi, anh nói thật đấy hả? Nuôi hươu con ấy?”

Long Hành Dã cong môi: “Có gì mà phải lừa em? Long Hành Dã này chẳng lẽ nuôi không nổi một con hươu?”

“Không phải là vấn đề nuôi nổi hay không.”

Giọng Thời Nhạc Hoài dịu dàng: “Em không biết chăm mấy con vật nhỏ đâu, anh thật sự để em nuôi à?”

“Em là vợ tôi, chuyện này còn cần em tự tay làm à?” Long Hành Dã hừ khẽ: “Thích thì nuôi, tôi sẽ thuê người chăm sóc.”

“Được thôi! Chồng ơi, anh là tuyệt vời nhất!”