“Chồng, anh xong chưa vậy?” Giọng nói dịu dàng, mềm mại vang lên từ bên ngoài.
Bộ đồ đang cầm trên tay được hắn đặt xuống, Long Hành Dã chọn một chiếc áo sơ mi đơn giản và thoải mái hơn.
“Xong ngay đây.”
Nói xong, Long Hành Dã vươn tay tháo từng nút áo sơ mi, định lấy bộ đồ đã đặt trên ghế lúc nãy thì khóe mắt liếc thấy một cái đầu mềm mại, lấp ló.
Tay hắn khựng lại, lạnh giọng hỏi: “Em vào đây làm gì?”
Bị phát hiện, Thời Nhạc Hoài dứt khoát đẩy cửa bước vào phòng thay đồ. Ánh mắt cậu dừng lại trên cơ bắp săn chắc của hắn, rất tự nhiên hỏi ngược lại: “Em không được vào sao?”
Thật ra thì không phải là không được.
Câu trả lời đó chợt lóe lên trong đầu, nhưng Long Hành Dã vẫn nhìn cậu chằm chằm đầy nghiêm nghị.
Cậu thiếu niên trông có vẻ yếu đuối ngước mắt lên, tỏ vẻ “nếu anh dám nói không, em sẽ giận ngay đấy”. Mọi lời trách cứ đều bị Long Hành Dã nuốt xuống, hắn vươn tay ôm lấy cậu vào lòng.
“!”
Hành động của hắn quá đột ngột, Thời Nhạc Hoài hoảng hốt, hai tay chống lên cơ ngực rắn chắc của hắn, đôi mắt hơi mở to.
Mùi nước hoa của Long Hành Dã xộc thẳng vào mũi cậu, khác hẳn với mùi hương lịch lãm hôm trước, hôm nay có chút gì đó phóng khoáng và ngả ngớn.
Mùi hương này ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Thời Nhạc Hoài, khiến cậu không khỏi muốn tìm hiểu thêm.
Dù sao cũng là vợ chồng rồi, tìm hiểu một chút thì có vấn đề gì chứ?
Nghĩ vậy, Thời Nhạc Hoài lại gần hơn để hít hà, nhưng không nhận ra đây là mùi nước hoa của hãng nào.
Cậu cũng không tự làm khó mình, vòng hai tay ôm lấy eo Long Hành Dã, ngước mặt lên nháy mắt với hắn: “Chồng, nước hoa của anh thơm quá đi mất.”
Bàn tay mềm mại, mịn màng của cậu cọ xát trên da thịt hắn, mang đến một cảm giác ngứa ngáy bí ẩn.
Long Hành Dã cố kìm nén sự rung động trong l*иg ngực, cúi xuống hôn lên trán Thời Nhạc Hoài, giọng trầm khàn: “Thích không?”
“Thích.”
“Sau này ngoan ngoãn, tôi sẽ mua cho em.”
Long Hành Dã xoa nhẹ vành tai của Thời Nhạc Hoài, giống như đang dụ dỗ: “Em mà ngoan, cái gì tôi cũng cho hết.”
Thời Nhạc Hoài lập tức buông tay, dứt khoát từ chối: “Không thèm đâu, ngoan quá sẽ bị anh bắt nạt mất.”
“Long Hành Dã tôi tuyệt đối không bao giờ bắt nạt vợ mình.” Long Hành Dã cố gắng dỗ dành cậu.
Thế nhưng, Thời Nhạc Hoài nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay hắn, vỗ vỗ lên cơ bắp săn chắc rồi chạy thẳng ra khỏi phòng thay đồ, chỉ để lại một câu: “Chồng, anh nhanh lên nhé!”
“Chậc.”
Long Hành Dã bực bội tặc lưỡi.
Cảm giác ngứa ngáy từ cái chạm nhẹ của cậu thiếu niên vẫn còn vương trên ngực, Long Hành Dã mặc xong quần áo, bước ra khỏi phòng thay đồ.
Thời Nhạc Hoài đang nằm dài trên chiếc ghế sofa rộng rãi, nhắn tin với bạn bè. Thấy hắn bước ra, mắt cậu sáng lên.
Hôm nay Long Hành Dã không mặc bộ vest thường ngày, mà diện một bộ đồ thể thao nhẹ nhàng, thoải mái, làm mờ đi khí chất lạnh lùng khó gần, trông hắn chẳng khác gì một sinh viên đại học.
“Chồng ơi, anh đẹp trai quá!”
Thời Nhạc Hoài giơ ngón tay cái lên.
Thấy ánh mắt cậu tràn đầy sự ngưỡng mộ không chút che giấu, Long Hành Dã tiến lại gần, vây cậu lại giữa hắn và chiếc sofa.
Giọng hắn trầm thấp: “Thích không?”
Thời Nhạc Hoài trả lời dứt khoát y như lần trước: “Thích!”
Long Hành Dã cong môi, dùng ngón tay nâng cằm cậu lên, hôn phớt lên đôi môi đỏ mọng: “Người em đã khỏe chưa?”
Hả?
Long Hành Dã, anh không biết xấu hổ!
Anh lại giở trò dụ dỗ.
Thời Nhạc Hoài tỉnh táo trong chốc lát, dưới ánh mắt sáng như sao của người đàn ông, cậu có chút ngượng ngùng né tránh ánh mắt, nhưng miệng vẫn nhớ nhiệm vụ, ấp úng: “Chưa đâu.”
Dù sao thì trong hai tháng tới không thể lên giường được, cậu cần phải chuẩn bị tâm lý lại.
Không biết rằng biểu hiện lần trước của mình đã để lại bóng ma tâm lý cho cậu, Long Hành Dã nghe thấy câu trả lời, ánh mắt hơi nhíu lại.
Hắn ôm cậu vào lòng, xoa xoa lớp mỡ mềm trên eo cậu thiếu niên, miệng chê bai: “Sao lại yếu vậy, đã lâu lắm rồi mà?”
Thời Nhạc Hoài nép trong lòng hắn, thành thật nói: “Mới chưa được một tuần mà.”
Long Hành Dã khựng lại.
Hắn nhẩm tính trong lòng mới kinh ngạc nhận ra, đúng là chưa đủ bảy ngày.
Sao hắn lại có cảm giác như mình đã kết hôn rất lâu rồi nhỉ?
Suy đi tính lại, Long Hành Dã tìm ra nguồn cơn của ảo giác này, chắc chắn là vì Thời Nhạc Hoài quá bám người!
Long Hành Dã xấu hổ từ bỏ ý định thân mật hơn với cậu. Nhưng nhìn cậu ngoan ngoãn nép trong lòng, Long Hành Dã rất hài lòng gật đầu. Ngoan như vậy, bám người thì bám người đi, đâu phải không thể chịu được.
Nghĩ vậy, Long Hành Dã ôm cậu chặt hơn một chút.
…
Hôm nay họ phải về thăm nhà họ Thời.
Thời Nhạc Hoài đã tính toán kỹ về khoản “phí ra mắt” cho Long Hành Dã, nên cậu đã báo trước với người nhà.
Còn Long Hành Dã thì không biết gì cả. Một người đàn ông chỉ cần nũng nịu hai câu là chẳng còn biết đâu là đông tây nam bắc nữa rồi.
Khoảng cách giữa hai nhà không quá xa, chỉ mất chưa đến hai tiếng đi đường. Khu biệt thự quen thuộc dần hiện ra trước mắt.
Tại nhà họ Thời.
Ba người nhà họ Thời ngồi trên sofa, thi thoảng lại đứng dậy, nhìn ra ngoài xem có đoàn xe nào xuất hiện không.
Thời Nhạc Nhuế bực bội lẩm bẩm: “Lúc đến đón Hoài bảo thì sớm lắm, bây giờ đưa Hoài bảo về nhà thì lại lề mề thật.”
Đã hơn 11 giờ rồi, chẳng còn liên quan gì đến buổi sáng nữa.
Mẹ Thời vỗ tay con gái, thở dài nói: “Chắc chắn là do Hoài bảo lề mề, thằng bé vốn không phải người dậy sớm.”
Nghe đến đây, Thời Nhạc Nhuế không khỏi im lặng.
Thời Nhạc Hoài đúng là không hay dậy sớm thật, nhưng cô chị vẫn lý lẽ trách móc người đàn ông của em trai: “Long Hành Dã không biết gọi Hoài bảo dậy sớm hơn à?”
Rất có cái vẻ vô lý cũng phải cãi cho bằng được.
Mẹ Thời tức giận gõ đầu con gái: “Con đấy, bớt cái tính này lại cho mẹ. Đừng quên Hoài bảo nói hai đứa nó sống với nhau khá ổn, Long Hành Dã cũng biết yêu thương người.”
Thời Nhạc Nhuế đương nhiên biết hai người sống chung tốt, nhưng mỗi khi nhớ đến việc họ đột ngột kết hôn mà không thông báo, cô lại sôi máu.
Thằng em trai đáng ghét!
“Hắt xì! Hắt xì!”
Thời Nhạc Hoài hắt hơi liên tục hai cái, dụi dụi mũi, đôi lông mày tinh tế nhíu lại. Có câu “ hắt hơi một cái là có người nhắc, hai cái là có người nghĩ, ba cái là có người mắng.”
“Bị cảm à?”
Long Hành Dã đưa khăn giấy cho Thời Nhạc Hoài, tiện tay sờ trán cậu, không thấy nóng.
Chưa kịp nói gì thêm, Thời Nhạc Hoài đã nói: “Có thể là bố mẹ em đang nhắc đến em.”
Long Hành Dã nghi hoặc: “Hả?”
“Không có gì đâu.” Thời Nhạc Hoài lau tay, “Chồng nhớ nhé, lát nữa phải nói chuyện tử tế đấy, đừng làm bố mẹ em sợ.”
Trước lời dặn dò của Thời Nhạc Hoài, Long Hành Dã nhíu mày.
Sao cậu nói cứ như trước đây hắn từng làm họ sợ vậy?
Long Hành Dã nghĩ Thời Nhạc Hoài lo xa, hắn nói: “Em cứ yên tâm, chỉ nói chuyện thôi mà, sao lại dọa họ được.”
Thời Nhạc Hoài muốn nói lại thôi.
Thôi kệ.
Bố mẹ họ chắc cũng quen rồi… phải không?
…
“Ba mẹ, hai người cứ yên tâm. Chỉ cần còn có Long Hành Dã con ở đây một ngày, không ai được phép động đến Nhạc Hoài dù chỉ một sợi lông tơ!”
“…”
Thời Nhạc Hoài lập tức đờ đẫn.
Thôi rồi, những lời dặn dò trước đó đều vô ích. Mới được bao lâu chứ, nửa tiếng chưa?
Ba mẹ Thời vừa mới quen được với nhịp điệu nói chuyện, bỗng chốc lại rối như tơ vò. Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, một bên là Long Hành Dã đầy khí thế, một bên là hai chị em Thời Nhạc Hoài dựa vào nhau, trông như mất hết hy vọng.
Họ thể hiện sự khéo léo của người lớn: “Đương nhiên rồi, Hành Dã là một đứa trẻ tốt, cũng rất quan tâm đến Hoài bảo. Hoài bảo chắc chắn sẽ không bị tổn thương.”
Long Hành Dã nhận ra không khí vừa chững lại một chút, nhưng hắn không để tâm. Từ nhỏ đến lớn, những lúc đang trò chuyện mà bỗng dưng im lặng như thế này xảy ra quá nhiều.
Hồi còn ở tuổi mới lớn, hắn thậm chí còn nghi ngờ rằng những người xung quanh đều là robot có trí thông minh không đủ, nên mới không theo kịp suy nghĩ của hắn.
Sau này, khi đã trưởng thành.
Long Hành Dã hiểu ra, họ không phải robot trí thông minh thấp, mà đơn giản là chỉ số IQ không theo kịp một thiên tài như hắn thôi!
Thấy ba người lại trò chuyện tiếp, Thời Nhạc Nhuế lén lút huých vai Thời Nhạc Hoài, nghiêng màn hình điện thoại về phía cậu.
[Mày thật sự thấy anh ta tốt hả?]
Thời Nhạc Hoài chớp chớp mắt, dùng khẩu hình nói: “Anh ấy đẹp trai.”
Thời Nhạc Nhuế: “…”
Thời Nhạc Hoài tiếp tục khẩu hình: “Quen rồi cũng thấy khá thú vị.”
Thời Nhạc Nhuế: “…”
Tự kỷ, không muốn nói chuyện với đứa mê trai.
Ở nhà họ Thời, sau khi bữa tối kết thúc, ba mẹ Thời lấy ra phong bao lì xì đã chuẩn bị từ trước, đặt vào tay Long Hành Dã.
“Cái này đáng lẽ phải đưa cho con ngay lần đầu gặp mặt, nhưng lúc đó con vội quá, bố mẹ thì lại chưa có kinh nghiệm, thành ra cứ dây dưa mãi đến tận hôm nay. Hành Dã này, con đừng giận bố mẹ nhé.”
Long Hành Dã đón lấy hai phong bao lì xì, lần đầu tiên cảm thấy lúng túng: “Con không giận, có hay không cũng không sao, con…”
“Ôi, không giận là được rồi.”
Hiếm khi thấy hắn bối rối, mẹ Thời cười tươi như hoa: “Lì xì ra mắt là phép tắc, không thể không có được. Nếu không người ta lại nghĩ chúng ta có ý kiến với con, không biết lễ nghi gì cả.”
Long Hành Dã nghe vậy, vội vàng cam đoan: “Con sẽ không để người khác hiểu lầm bố mẹ đâu.”
Mẹ Thời đành bất lực.
Đứa nhỏ này đúng là không hiểu ý những lời xã giao.
Thời Nhạc Hoài nén cười, sau khi chào tạm biệt ba mẹ và chị gái, cậu vội vàng kéo Long Hành Dã lên xe.
Vừa ngồi yên, phong bao lì xì mà ba mẹ vừa đưa đã xuất hiện trên đùi cậu.
“Đây là…”
Thời Nhạc Hoài vừa cất lời hỏi, Long Hành Dã đã nhanh chóng lấy lại phong bao. Với vẻ mặt có chút bối rối hiếm thấy, hắn nói: “Ba mẹ nói đây là quy tắc, chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt. Tôi vẫn nên giữ lấy, lát nữa tôi đưa em thêm hai cái thẻ nữa, được không?”
Nhìn thấy vẻ lo lắng của hắn, Thời Nhạc Hoài cười híp mắt: “Không cần đâu, bố mẹ tặng anh thì anh cứ cầm thôi.”
“Không được.” Long Hành Dã nhíu mày phản bác: “Những gì đáng ra phải bồi dưỡng cho em thì không thể thiếu.”
Hả? Logic gì lạ vậy?
“Em cũng đã nhận lì xì ra mắt của bố mẹ anh rồi mà. Sao anh lại phải bồi dưỡng thêm cho em?” Thời Nhạc Hoài khó hiểu.
Long Hành Dã đương nhiên biết, nhưng…
Trong lòng hắn dường như có một thứ gì đó cứ ngứa ngáy không ngừng. Cảm giác xa lạ nhưng khó tả này tràn ngập trong lòng, làm thế nào cũng không thể dằn xuống.
Thời Nhạc Hoài đã nói như vậy, giờ mà nói thêm có vẻ không ổn. Long Hành Dã đưa tay ra: “Lại đây tôi ôm một chút.”
“…”
Thời Nhạc Hoài nghi ngờ hắn chỉ đang tìm cớ để ôm mình!
Cậu thiếu niên khẽ chui vào lòng hắn, Long Hành Dã ôm chặt lấy cậu, cảm giác ngứa ngáy trong lòng dịu đi chút ít. Hắn không kìm được mà thở dài một tiếng.
Thật thoải mái.