Sáng hôm sau.
Thời Nhạc Hoài ngáp ngắn ngáp dài mở mắt, lười biếng dụi dụi đầu vào ngực người bên cạnh. Nghe tiếng điện thoại báo tin nhắn, cậu mới luyến tiếc ngồi dậy, với tay tìm chiếc điện thoại trên đầu giường.
Là tin nhắn từ nhóm bạn thân.
Kukukukucô: [Tao cuối tuần này về nước, mình gặp nhau đi?]
Mấy đứa khác trong nhóm phản ứng cực nhanh. Thời Nhạc Hoài tìm một cái sticker thăm dò.
Nhạc Hoài thân yêu: [Mấy đứa bây về hết rồi hả?]
Hôm nay nhất định học hành nghiêm túc: [Về chứ, cái ngành củ chuối này tao chịu không nổi nữa rồi.]
Thoát khỏi mơ mộng: [Tao không muốn về lắm, hay mình hẹn ở ngoại thành đi. Tao nhớ ngoại thành Tấn Thị mới mở một cái khu nghỉ dưỡng hay lắm.]
…
Thấy hội bạn thân lớn lên cùng mình đều sắp về, Thời Nhạc Hoài vui vẻ lăn một vòng trong chăn, bị người đàn ông còn đang ngái ngủ tóm lấy.
Đầu cậu không nặng không nhẹ đè lên người hắn, giọng nói còn khàn đặc vì chưa tỉnh ngủ: “Đang nói chuyện với ai thế?”
Thời Nhạc Hoài hớn hở nói: “Bạn thân của em! Bọn họ bảo cuối tuần này tụ họp.”
Nghĩ đến điều gì đó, Thời Nhạc Hoài xoay người bò lên người Long Hành Dã, chọc chọc má hắn: “Chồng ơi, anh cũng phải đi nha.”
Nghe cậu nói vậy, Long Hành Dã vẫn chưa tỉnh hẳn, lông mày đã nhíu lại. Câu từ chối sắp bật ra đến miệng lại thành: “Đi đâu?”
“Nghe nói ở ngoại thành mới mở một khu nghỉ dưỡng, bọn em tính tụ họp ở đó.” Thời Nhạc Hoài vừa nói, vừa nhắn tin cho bạn bè báo sẽ dẫn Long Hành Dã đi, rồi hỏi: “Anh đi chỗ đó chưa? Có vui không ạ?”
“Cũng được.” Long Hành Dã tỉnh táo hơn một chút: “Để tôi cho người đi sắp xếp.”
“Tuyệt vời! Cảm ơn chồng yêu!”
Thời Nhạc Hoài reo lên một tiếng, ngẩng đầu hôn “chụt” một cái vào cằm hắn.
Cậu vừa hôn xong liền định chạy, nhưng chưa kịp bước được hai bước đã bị hắn vỗ mạnh vào eo, ngã nhào xuống chiếc chăn mềm mại. Nụ hôn từ trên xuống dưới tới tấp, gần như muốn cướp đi hơi thở của cậu.
Thời Nhạc Hoài giãy giụa một chút, cảm nhận được vị trí đang hừng hực khí thế của người đàn ông, cơ thể hơi cứng lại, căng thẳng nắm chặt áo ngủ của Long Hành Dã, ngửa đầu theo thế tấn công của hắn mà đáp lại.
Cậu không hề né tránh, động tác của Long Hành Dã nhẹ nhàng chậm lại, hắn chống trán lên trán Thời Nhạc Hoài, hơi thở phả vào má cậu.
Làn da mỏng manh ửng lên màu hồng nhạt vì hơi thở, Thời Nhạc Hoài mơ mơ màng màng: “Chồng, anh không hôn nữa sao?”
Yết hầu khẽ lên xuống một lúc, Long Hành Dã kiềm chế cơn xúc động rồi đứng dậy: “Đừng làm loạn, lát nữa tôi còn phải đi công ty.”
Nằm trên giường, Thời Nhạc Hoài chớp chớp mắt, trên đầu từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.
Vừa nãy rốt cuộc là ai làm loạn trước chứ?
Bữa sáng chỉ có Thời Nhạc Hoài và Long Hành Dã ăn cùng nhau. Việc ba mẹ Long không xuất hiện, Long Hành Dã tỏ ra rất bình tĩnh, như đã quen thuộc, nên Thời Nhạc Hoài cũng không hỏi thêm.
Sau khi ăn xong.
Thời Nhạc Hoài uống được một phần ba cốc nước trái cây thì đưa Long Hành Dã ra cửa. Thấy hắn định đi thẳng, cậu liền vươn tay kéo áo hắn lại: “Chồng ơi?”
Long Hành Dã dừng bước, quay đầu nhìn lại, lông mày không khỏi nhíu chặt.
Sáng nay chẳng phải đã hôn rồi sao?
Sao lại còn muốn nữa.
Như thể nhìn thấu sự băn khoăn của hắn, Thời Nhạc Hoài chớp chớp mắt, rất ngoan ngoãn nói: “Sáng là nụ hôn chào buổi sáng mà, giờ là nụ hôn tạm biệt.”
Long Hành Dã từ chối: “Thì chẳng phải đều là hôn cả sao?”
Thời Nhạc Hoài liếc nhìn mấy người hầu xung quanh, thành thật hỏi: “Chồng ngại à?”
“Tôi không có.”
Long Hành Dã lập tức phản bác.
Nực cười, hắn Long Hành Dã mà lại ngại sao?
“Ồ.” Thời Nhạc Hoài không vạch trần hắn: “Vậy sao không hôn một cái đi?” Cậu như nghĩ đến điều gì, rũ mắt xuống: “Anh không thích em sao…”
Chậc.
Long Hành Dã tỏ vẻ ghét bỏ: “Sao cái này cũng muốn khóc thế?”
Thời Nhạc Hoài nhìn hắn không nói gì.
Người đàn ông đứng ngược sáng với vẻ mặt trầm tư, toát ra một cảm giác rất nguy hiểm. Nhưng chỉ cần đứng gần hơn một chút là có thể thấy rõ hắn đang nói một đằng làm một nẻo.
Vẫn giữ vẻ ghét bỏ trên mặt, bàn tay Long Hành Dã đặt lên gáy Thời Nhạc Hoài, nhanh chóng hôn một cái lên đôi môi ẩm ướt của cậu, rồi như hoàn thành nhiệm vụ, hắn hằn học nói: “Được rồi chứ?”
“Được ạ.” Thời Nhạc Hoài nhắc nhở: “Chồng, anh sắp muộn rồi đó.”
Long Hành Dã trừng mắt nhìn cậu một cái: “Tại ai chứ?”
Nói xong, hắn vội vã lên xe. Thời Nhạc Hoài cười tủm tỉm vẫy tay chào hắn, chẳng chút để tâm đến thái độ khó chịu của người kia.
Cửa sổ xe từ từ kéo lên, Long Hành Dã vô thức mím môi, trên đó vẫn còn vương vấn hương thơm thanh mát của thiếu niên.
Hôm nay là nụ hôn vị chanh.
Suy nghĩ chợt lóe lên, Long Hành Dã lập tức sa sầm mặt.
Chanh với chả cam, đó chỉ là cái thằng nhóc hư hỏng chuyên trêu người thôi.
…
Long Hành Dã đi rồi, ba mẹ hắn cũng chưa rời giường, Thời Nhạc Hoài tìm một chỗ có nắng vừa đủ, chầm chậm tập yoga một lát.
Hai hôm nay cơ thể không thoải mái nên lười biếng, giờ tập lại yoga thấy động tác vẫn còn hơi lóng ngóng.
Tập xong yoga, ba mẹ Long vẫn chưa dậy. Thời Nhạc Hoài gọi điện thoại cho ba mẹ mình, nhắc đến chuyện gặp mặt hôm qua.
Khi biết Thời Nhạc Hoài đã nhận lì xì mừng tuổi của nhà người ta, hai vợ chồng mới sực nhớ ra chuyện tiền mừng tuổi cho Long Hành Dã.
Thật ra không phải họ không để tâm, chủ yếu là Long Hành Dã mỗi lần về đều khiến người ta khó mà chống đỡ nổi.
Hơn nữa, Long Hành Dã chỉ một cuộc điện thoại đã dụ dỗ Thời Nhạc Hoài đi đăng ký kết hôn, nên trong lòng hai vợ chồng vẫn còn nhiều phần không hài lòng về người này.
Tuy nhiên, hai đứa trẻ đã kết hôn là sự thật, vả lại Thời Nhạc Hoài cũng đã gặp bố mẹ Long Hành Dã và có vẻ hợp nhau.
Thế là hai vợ chồng liền cân nhắc đưa chuyện này vào kế hoạch, bảo Thời Nhạc Hoài tìm thời gian đưa Long Hành Dã về nhà một chuyến.
Thời Nhạc Hoài đương nhiên là đồng ý ngay lập tức.
Hiện tại cậu sống với Long Hành Dã khá vui vẻ, nếu bố mẹ có thể chấp nhận hắn thì còn gì bằng.
Sau khi cúp điện thoại, Thời Nhạc Hoài liền đi nhắn tin cho Long Hành Dã.
Gửi liền một tràng tin nhắn mà Long Hành Dã bên kia vẫn không hồi đáp, Thời Nhạc Hoài cũng chẳng để tâm. Làm ông chủ thì ai cũng vậy, muốn họ trả lời tin nhắn kịp thời thì khác gì nói chuyện viển vông.
Cậu đã nghỉ ngơi đủ rồi, bắt đầu tính xem hôm nay sẽ làm gì.
Kỳ nghỉ hè đúng là khoảng thời gian buồn chán.
Thời Nhạc Hoài dạo một vòng trên mạng, rồi hỏi quản gia: “Dạo này có gì mới mẻ không ạ?”
Quản gia suy nghĩ một lát rồi nói: “Có một triển lãm nghệ thuật khai mạc cách đây hai hôm, hôm nay vừa đúng là ngày cuối, phu nhân có muốn đi xem không?”
“Được thôi.” Thời Nhạc Hoài chốt hạ: “Lát nữa ông hỏi xem ba mẹ có đi không, tôi lên thay đồ đây.”
“Vâng.”
Quản gia nhìn bóng Thời Nhạc Hoài biến mất ở cửa thang máy rồi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà ông có thói quen xem hết tất cả các thiệp mời, nếu không lần này e là sẽ thất trách trước mặt chủ nhà.
Thời Nhạc Hoài đang lục tìm quần áo trong phòng thay đồ thì lại nhận được điện thoại từ mẹ ruột, nói rằng vợ chồng nhà họ Long muốn gặp mặt riêng.
Nghe vậy, Thời Nhạc Hoài đặt bộ quần áo chỉnh tề đang cầm xuống, chọn một chiếc áo màu sắc rực rỡ, phối với chiếc quần dài lụa màu trơn, phụ kiện chỉ đeo thêm một chiếc đồng hồ màu xanh ngọc bích. Cậu xắn một nửa ống tay áo lên để lộ làn da trắng nõn.
Hoàn hảo.
Thời Nhạc Hoài thầm đắc ý trong lòng, chụp một bức ảnh gửi cho người đàn ông đang vất vả làm việc.
Chờ khi cậu từ phòng thay đồ bước ra, vợ chồng nhà họ Long đã đi rồi.
Quản gia thuật lại lời xin lỗi khéo léo từ hai vợ chồng.
Thời Nhạc Hoài gật đầu ra hiệu đã biết, ánh mắt lướt qua nhóm vệ sĩ đang chờ bên cạnh, chần chừ hỏi: “Những người này đều đi theo tôi ra ngoài à?”
Quản gia gật đầu: “Đúng vậy ạ, ngài có việc gì cần họ thì cứ gọi số.”
Khóe miệng Thời Nhạc Hoài giật giật.
Chưa đợi cậu hỏi, quản gia nhanh chóng giải thích: “Vệ sĩ của tiên sinh là từ số 1 đến số 50, 25 người một tổ, 25 số lẻ làm ca ngày, 25 số chẵn làm ca đêm. Vệ sĩ của ngài là từ số 51 đến 100, quy luật làm việc cũng tương tự.”
Nghe thấy con số này, gân xanh trên thái dương Thời Nhạc Hoài liền giật giật. Có vệ sĩ đi theo thì cậu chấp nhận được, nhưng 25 người thì có hơi quá đáng không?
“Hay là, giảm bớt người đi ạ.”
Quản gia: “Lương của các vệ sĩ được trả theo năm một lần, đã thanh toán rồi ạ. Ngài không cần tiết kiệm cho tiên sinh.”
Đâu phải vấn đề tiết kiệm hay không tiết kiệm.
Thời Nhạc Hoài thầm lẩm bẩm trong lòng, hỏi: “Một trăm người họ, lương một năm là bao nhiêu?”
“36 triệu tệ.”
Thời Nhạc Hoài im lặng hai giây, rồi từ bỏ việc giằng co.
Thôi, tiền cũng đã chi rồi, lẽ nào lại không cho người ta làm việc chứ?
Ngồi lên chiếc xe đậu trước cổng biệt thự, đoàn xe rầm rộ tiến vào trung tâm thành phố, thu hút không ít ánh nhìn tò mò.
…
Khoảng cách từ nhà họ Long đến triển lãm nghệ thuật khá xa, Thời Nhạc Hoài nhàn rỗi quá nên bắt đầu đọc phần giới thiệu triển lãm mà quản gia đã đặt sẵn trong xe.
Đến khi xe dừng lại, cậu cũng đã nắm được đại khái về triển lãm này.
Đây là triển lãm do Học viện Mỹ thuật Tấn Thị tổ chức, đa phần là tác phẩm của sinh viên, chỉ có một số ít là của các giáo sư mỹ thuật.
Quản gia đã đánh dấu một vài vị giáo sư và bình luận: “Tiên sinh nói bình thường lắm.”
Vị quản gia vốn chú trọng lễ phép, lịch sự không thể nói ra những lời đánh giá quá tệ, nhưng việc ông cố ý ghi chú như vậy hẳn là những bức tranh của mấy người kia thực sự chẳng có gì đáng xem.
Thời Nhạc Hoài cũng biết không ít “đại gia” là dựa vào gia thế sâu xa mà làm nổi danh, nên sau khi xuống xe, cậu đi thẳng đến khu trưng bày tác phẩm của sinh viên.
Hai mươi lăm vệ sĩ rầm rộ vây quanh cậu, dù triển lãm đông người nhưng sự chú ý đều đổ dồn về phía Thời Nhạc Hoài.
“Thiếu gia nhà ai mà nhiều người vây quanh thế kia?”
“Nhìn giống nhà họ Long. Long Hành Dã chẳng phải thích kiểu này sao… Ủa? Hoài bảo?”
Người đáp lời không kiểm soát được âm lượng. Thời Nhạc Hoài quay đầu lại, nhìn rõ người vừa gọi mình rồi chào: “Dì Chu!”
Chu An An dẫn người đồng hành bước tới, trước tiên giới thiệu: "Đây là phu nhân nhà họ Lưu."
Thời Nhạc Hoài lễ phép chào hỏi.
Trước khi Chu An An kịp hỏi han, Thời Nhạc Hoài đã hỏi trước: “Dì Chu sao lại có thời gian đến xem triển lãm nghệ thuật vậy ạ?”
“Ôi chao, nhà dì cũng đầu tư một ít mà. Giờ phải qua xem có hạt giống tốt nào không.” Chu An An nói. Nhà bà mở công ty quản lý, việc tìm kiếm những sinh viên có tài năng hội họa không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Thời Nhạc Hoài gật đầu: “À ra là vậy. Thế thì cháu không làm phiền…”
Lời cáo biệt còn chưa nói xong, Chu An An đã kéo tay Thời Nhạc Hoài lại: “Hoài bảo à, dì nghe nói con kết hôn với cái cậu nhà họ Long đó, vậy mấy người này là…”
Dì ấy lo lắng ra mặt.
Chắc không phải là phái đến trông chừng thằng bé đó chứ?
“Ấy, dì nghĩ đi đâu vậy ạ.” Thời Nhạc Hoài không nhịn được cười, giải thích: “Hành Dã lo cho sự an toàn của cháu nên mới sắp xếp những người này ạ.”
“Ồ ồ, vậy thì tốt quá, cẩn thận ghê.”
Chu An An nửa tin nửa ngờ.