Chương 10

Sân bay nội địa vẫn không ngớt tiếng ồn ào náo nhiệt.

Những chiếc vali vẫn cứ trượt trên nền đất bóng loáng. Giữa dòng người đông đúc, một người phụ nữ tóc dài màu hồng nhạt, mặc áo ba lỗ và quần da, đặc biệt nổi bật.

Bà kéo tay chồng, khẽ hỏi: “Chồng, ông nói xem con trai mình có khi nào làm người ta khóc không? Điện thoại gặp mặt một cái là lừa người ta cưới luôn, quay đầu gặp thông gia, liệu họ có vác gậy gộc đến đánh hai vợ chồng mình không?”

Người đàn ông bên cạnh bà, với gương mặt lạnh lùng nghiêm túc, nghe vậy liền đầy khí phách nói: “Họ không dám đâu.”

Gân xanh trên thái dương mẹ Long giật giật, bà bực mình: “Gì mà dám với không dám, là con trai mình lừa gạt con nhà người ta đấy. Lát nữa ông dám lớn tiếng với họ xem?”

Bị mắng, ba Long ngơ ngác chớp chớp mắt, không dám nói to rằng vừa nãy ông lơ đễnh, hoàn toàn không rõ vợ mình vừa nói gì.

Ngoài sân bay xe cộ tấp nập. Mẹ Long đang định tìm xe nhà thì thấy giữa đám đông hai bóng người, một cao một thấp, với vẻ ngoài nổi bật khác thường, đúng là hạc giữa bầy gà.

Tuy người thấp hơn thì bà không quen, nhưng người cao kia thì bà rất quen!

Mẹ Long kích động túm tay chồng, ra hiệu cho ba Long mau chạy đến xem con nhà người ta.

Cậu trai thấp hơn một chút trông đặc biệt trẻ con. Sau khi chỉnh trang quần áo xong, cậu còn ngẩng đầu nhìn người yêu lớn tuổi hơn, đôi môi đầy đặn mấp máy, chắc là đang hỏi hắn ta xem hôm nay mình mặc có ổn không, có hợp để gặp người lớn tuổi không.

Thế nhưng người yêu lớn tuổi hơn đã bị hỏi đi hỏi lại nhiều lần, sự bất lực trên nét mặt đậm đến mức gần như muốn tràn ra ngoài. Hắn ta nói bừa hai chữ, khiến người yêu kiêu kỳ kia bất mãn.

Chẳng biết họ nói gì với nhau, nhưng vẻ bất lực trên mặt người lớn tuổi càng rõ rệt hơn, hắn ta đặt tay lên đầu cậu ấy, ra hiệu đừng nói nữa.

“Ồ ngọt ngào quá đi mất.”

Mẹ Long che miệng, kích động đến mức suýt khóc. Con trai bà vậy mà còn có thể có một tình yêu ngọt ngào đến thế này, đây có thật sự không phải là bà đang mơ không?



Thời Nhạc Hoài ở chỗ Long Hành Dã mà ngay cả một lời khen cũng không nhận được, bực bội hừ một tiếng: “Anh không khen thì thôi, em tìm người khác xem vậy.”

Nói xong, cậu liền quay người đi.

Long Hành Dã nghe vậy, một tay tóm lấy cánh tay cậu, giọng điệu đầy bất mãn: “Cậu định tìm ai xem?”

Thời Nhạc Hoài trợn trắng mắt: “Liên quan gì đến anh!”

Bàn tay to bỗng siết chặt, như gọng kìm kẹp lấy cánh tay cậu. Thời Nhạc Hoài đau đến rít lên một hơi, ra sức giằng tay Long Hành Dã ra: “Anh mau buông ra, chúng ta muộn rồi đó, không vào trong là ba mẹ ra bây giờ.”

Sao lại khóc nữa rồi?

Long Hành Dã cụp mắt xuống, khóe mắt thiếu niên đã có một chút nước, trông đáng thương vô cùng. Hắn theo bản năng buông tay ra, đang định nói gì đó.

“Con trai!”

Một tiếng gọi đầy vui vẻ vọng đến, một mái tóc hồng nhạt nhấp nhô tiến lại gần: “Ái chà, đây là Tiểu Nhạc Hoài phải không, xinh trai quá đi mất! Bảo bối sao con lại khóc thế, có phải cái thằng nhóc thối này bắt nạt con không?”

Mẹ Long rất tự nhiên kéo Thời Nhạc Hoài về phía mình, ngầm lườm con trai một cái đầy tức tối. Tự mình lừa người ta về nhà rồi còn dám bắt nạt nữa à?

Hiểu rõ ý của mẹ, mặt Long Hành Dã lập tức đen sì.

Nhưng đó là sự thật, hắn không thể phản bác được.

Ánh mắt Long Hành Dã rơi xuống người Thời Nhạc Hoài, trong lòng chẳng còn hy vọng gì cho những ngày sắp tới. Cái cục nũng nịu này chắc chắn sẽ ngày nào cũng mách mẹ hắn cho xem.

“Không có đâu ạ.”

Đấy, hắn biết ngay mà… hả?

Thời Nhạc Hoài tò mò nhìn hai vị trưởng bối. Thấy Long Hành Dã vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên, cậu thoải mái và hào phóng chào hỏi: “Ba mẹ, hai người khỏe không ạ!”

“Ừm, khỏe chứ!”

Mẹ Long cười tủm tỉm, từ trong ba lô lấy ra hai phong bao lì xì lớn màu đỏ: “Đây là tiền mừng tuổi của ta và ba con đó.”

Thời Nhạc Hoài sửng sốt: “Cảm ơn ba, mẹ.”

Mấy chữ này nói ra có hơi chút chột dạ. Thời Nhạc Hoài chợt nhớ ra, lúc Long Hành Dã về nhà mình, hành động của hắn ta quá nhanh quá gấp, ba mẹ cậu hình như đã quên cho hắn ta tiền mừng tuổi.

Thời Nhạc Hoài nhanh chóng liếc Long Hành Dã một cái.

Long Hành Dã cảnh giác.

Tiểu yêu tinh này lại định làm gì đây?

Hắn ta bày vẻ cảnh giác ra ngoài rõ mồn một, Thời Nhạc Hoài giận sôi máu, trợn trắng mắt với người đàn ông, rồi quay sang ba mẹ hắn ta cười ngọt ngào: “Chúng ta mau lên xe đi, về đến nơi là vừa kịp ăn cơm, ăn xong rồi nghỉ ngơi cho khỏe ạ.”

“Đi thôi, đi thôi.”

Mẹ Long không hề phát hiện ra sóng ngầm giữa cặp đôi trẻ, kéo chồng lên xe trước một bước. Thấy hai người đã ngồi vào trong, Thời Nhạc Hoài quay sang Long Hành Dã “hừ” một tiếng thật to.

Long Hành Dã: “Trẻ con.”



Trở về biệt thự.

Trong phòng ăn, bàn ăn đã được thay bằng bàn vuông, trên đó bày đầy các món ăn kiểu Trung Quốc kinh điển.

Suốt chặng đường về, Thời Nhạc Hoài đã phần nào hình dung được tính cách của ba mẹ Long Hành Dã. Mẹ Long là một người phụ nữ tràn đầy sức sống, nói chuyện dí dỏm, hài hước và rất thoải mái.

Ba Long thì khá giống Long Hành Dã, cũng đầy khí chất nhưng có phần lạnh lùng hơn, giống mấy “tổng tài mặt lạnh” trong tiểu thuyết vậy.

Tuy nhiên, mẹ Long nói gì ông cũng “đúng đúng đúng”, nhìn chung thì cũng dễ gần.

Cả hai vợ chồng đều khá bình thường. Thời Nhạc Hoài không nhịn được, bóng gió hỏi thăm về suy nghĩ của họ đối với sở thích nhỏ bé của Long Hành Dã.

Có thể thấy rõ, nét mặt cả hai người đều cứng đờ.

Cuối cùng, mẹ Long cười xòa nói: “Sở thích thì muôn hình vạn trạng mà, bọn mẹ không quản đâu con.”

Thời Nhạc Hoài hiểu ngay.

Tóm lại là “không hiểu, nhưng tôn trọng.”

Sau khi ăn xong, hai vợ chồng liền chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi.

Thấy họ theo thói quen định đi thang bộ, Thời Nhạc Hoài vội kéo lại: “Ba mẹ, mình đi thang máy đi ạ.”

Tầng riêng của hai vợ chồng ở trên cùng, thuần túy dựa vào chân mà leo lên thì rất mệt.

Nghe Thời Nhạc Hoài nói, ngay cả ba Long cũng không khỏi ngạc nhiên liếc nhìn con trai mình một cái. Mẹ Long lại càng tấm tắc hai tiếng: “Có đối tượng rồi đúng là khác hẳn nha, thang máy cũng chịu lắp đặt rồi.”

Long Hành Dã liếc mắt, chẳng thèm nể mặt mẹ ruột chút nào: “Mẹ muốn đi thang bộ thì cũng được thôi.”

Mẹ Long dỗi hắn: “Tưởng ai cũng như con, thích tự tìm khổ mà chịu à?”

“…”

Long Hành Dã tức đến trợn trắng mắt.

Thời Nhạc Hoài đứng bên cạnh che miệng cười trộm một lúc. Trước khi ánh mắt Long Hành Dã kịp đảo qua, cậu đã theo mẹ Long và ba Long lên thang máy. Long Hành Dã thấy vậy đành phải đi theo.

Tầng riêng của hai vợ chồng ở trên cùng, cả một tầng đều là của họ. Bên trong được bài trí đầy đủ tiện nghi, từ nhà kính trồng hoa đến phòng tập thể thao, chẳng thiếu thứ gì.

Mẹ Long giẫm giẫm trên tấm thảm mềm mại, có chút kỳ lạ: “Sao tầng mình cũng trải thảm vậy?”

Long Hành Dã đứng bên cạnh nhàn nhạt nói: “Nhạc Hoài nũng nịu, tiện cho cậu ấy đi lại.”

“?”

Thời Nhạc Hoài không phục: “Em nũng nịu chỗ nào chứ?”

Long Hành Dã đánh giá cậu từ trên xuống dưới hai lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chân cậu. Chuyện cậu đi lại mỏi chân khi mới đến khám phá biệt thự hiện lên trong đầu hắn.

Thời Nhạc Hoài cạn lời hai giây, phì phò nói: “Đó rõ ràng là vì đi lại quá nhiều chỗ từ trên xuống dưới mà!”

“Ừ, cậu nói đúng.”

Long Hành Dã khẳng định, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy vẻ không tin.

Thời Nhạc Hoài tức hắn lắm rồi. Nếu không phải có trưởng bối ở đây, cậu nhất định sẽ cho hắn ta biết tay.

Thế nhưng trưởng bối lại đang đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhìn, vẻ mặt đầy từ ái. Thời Nhạc Hoài thực sự không thể bỏ qua thể diện của mình được.

Nói chuyện với hai vợ chồng vài câu, Thời Nhạc Hoài và Long Hành Dã liền vào thang máy.

Cửa thang máy vừa đóng lại, Thời Nhạc Hoài liền tức giận đánh mạnh vào người hắn một cái: “Anh vừa nãy nói lung tung cái gì vậy? Nếu ba mẹ cảm thấy em khó ở chung thì sao?”

Long Hành Dã rất thờ ơ: “Cậu là vợ của tôi, đâu phải của họ, họ nghĩ sao cũng được.”

Thời Nhạc Hoài: “…”

“Anh đừng tưởng anh nói thế là em không giận nha!”

Nghe vậy, Long Hành Dã có chút hứng thú. Hắn hơi cúi người về phía Thời Nhạc Hoài, đầy vẻ áp đặt “ừm” một tiếng, khóe miệng nở nụ cười: “Cậu giận, rồi sao?”

Thời Nhạc Hoài cố gắng trừng mắt nhìn hắn, suy nghĩ chợt xoay chuyển, hùng hổ nói: “Em giận, vậy thì từ hôm nay trở đi, anh đừng hòng được lên giường với em!”

Khi nói đến hai từ đó, giọng thiếu niên khẽ run lên trong chốc lát, gò má ửng hồng nhạt, trông rất dễ bị bắt nạt.

Long Hành Dã không cưỡng lại được sự mê hoặc, cúi đầu nhanh chóng hôn một cái lên môi Thời Nhạc Hoài, ý cười rạng rỡ: “Cậu nói lên giường, là chỉ ngủ, hay là… ngủ?”

Lần thứ hai hắn dừng lại ở từ “ngủ”, ngụ ý rõ ràng đến mức không cần phải nói thêm.

Mặt Thời Nhạc Hoài lại đỏ bừng.

Ánh mắt rơi trên người Long Hành Dã, rồi lại nhìn đi lung tung, trong đầu không thể kiểm soát được mà hiện lên vóc dáng đầy hấp dẫn của người đàn ông.

Nếu như kỹ thuật của hắn ta tốt hơn một chút…

Nhớ lại trải nghiệm nửa sướиɠ nửa đau của đêm đầu tiên, biểu cảm của Thời Nhạc Hoài lập tức trở nên phức tạp.

Thấy cậu đang mất tập trung, Long Hành Dã nhớ đến câu nói của thiếu niên về việc “ôm tiểu chó săn” để sờ cho đã.

Ánh mắt hắn hơi trầm xuống, ngón tay siết chặt cằm Thời Nhạc Hoài nâng lên, giọng nói có một thoáng nguy hiểm: “Cậu vừa mới nghĩ đến ai?”

Thời Nhạc Hoài kỳ lạ nhìn hắn, nói như đúng rồi: “Anh chứ ai.”

Những chữ này quá đỗi hiên ngang khí phách, lập tức xua tan cái vị chua chưa hoàn toàn hiện rõ của người đàn ông. Ngón tay bóp cằm vô thức thả lỏng, nhẹ nhàng xoa nắn một chút.

Thời Nhạc Hoài gạt tay Long Hành Dã ra, xoa xoa cằm, nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới hai lượt, rồi ghé sát vào nhỏ giọng dò hỏi: “Chồng ơi, anh tưởng em đang nghĩ cái gì cơ?”

“Không có gì.”

Long Hành Dã sẽ không đời nào thừa nhận mình đã nghĩ linh tinh.

Hắn giả vờ nghiêm túc nhìn về phía cửa thang máy. Vừa lúc thang máy đến tầng họ ở, người đàn ông bước nhanh ra khỏi thang máy, đi được vài bước thấy không ai theo kịp, liền lùi lại: “Còn đứng trong đó làm gì?”

Thời Nhạc Hoài bước nhanh vài bước đến bên Long Hành Dã, ngón tay quấn quýt chạm vào bàn tay hắn: “Anh đi ra phải nắm tay em chứ”

Ngón tay khẽ lướt qua, để lại một chút ngứa ngáy. Long Hành Dã nắm chặt tay Thời Nhạc Hoài: “Phiền phức.”

Thời Nhạc Hoài cười tủm tỉm, chẳng thèm để ý đến việc hắn nói một đằng làm một nẻo chút nào.



Màn đêm buông xuống, ánh trăng xuyên qua lớp rèm mỏng manh chiếu vào căn phòng.

Long Hành Dã vừa xoa tóc vừa bước ra, thấy người kia vẫn còn nằm trên giường chơi điện thoại, hắn liền bật máy sấy lên.

Nghe tiếng máy sấy, Thời Nhạc Hoài buông điện thoại, xoay người ngồi dậy. Đôi mắt cậu sáng lấp lánh nhìn về phía người đàn ông.

Chiếc áo ngủ mỏng nhẹ, theo từng cử động mà ôm sát đường cong cơ thể: vai rộng, eo thon, chân dài, ngay cả những đường cơ bắp ở cánh tay cũng thấp thoáng hiện ra.

Người đàn ông nghiêng mặt cúi đầu, vừa sấy tóc vừa trả lời tin nhắn điện thoại, dáng vẻ nghiêm túc, đứng đắn ấy khiến người nhìn phải tim đập thình thịch.

Bỗng nhiên, một sức nặng đè lên lưng.

Long Hành Dã theo bản năng tắt máy sấy, ngẩng đầu lên.

Không đợi hắn hỏi nguyên nhân vì sao thiếu niên lại đến gần, một bên má hắn đã bị đối phương hôn lên.

Cơ thể mềm mại của thiếu niên rúc vào lòng hắn: “Chồng ơi, anh đang làm gì vậy ạ?”

Hắn vốn đang ngồi trên tay vịn sofa, cậu trai với thân hình mềm nhũn ấy vừa rúc vào lòng, Long Hành Dã liền theo bản năng ôm chặt lấy cậu để giữ thăng bằng.

“Làm việc.”

“Muộn thế này mà còn làm việc ạ? Chồng vất vả quá.”

Thời Nhạc Hoài không thèm nhìn điện thoại, cứ thế túm lấy mặt Long Hành Dã, “chụt chụt” hôn mấy cái.

Thấy ánh mắt người đàn ông hơi tối lại, cúi đầu định hôn xuống, Thời Nhạc Hoài khẽ ngáp một cái, dụi dụi vào ngực hắn: “Chồng, anh nhanh lên được không, em buồn ngủ quá rồi.”

Long Hành Dã cẩn thận đánh giá cậu, xác định cơn buồn ngủ không phải giả, hắn trầm giọng nói: “Buồn ngủ thì đi ngủ sớm đi, giục tôi làm gì?”

Người trong lòng không muốn mà hừ hừ hai tiếng: “Em muốn ngủ cùng chồng mà.”

“Đồ nũng nịu.”