Phó Hoài Cận nhướng mày nhàn nhạt.
Dư Ca cân nhắc cách diễn đạt, nhìn anh rồi lại mở miệng: “Nói cách khác, ừm… chú có tin giấc mơ có thể tiên đoán tương lai không?”
Động tác uống cà phê của Phó Hoài Cận khựng lại, ngẩng đầu, liếc cô một cái, trong ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Câu nói này của cô gái, nếu để người ngoài nghe thấy, chắc chắn sẽ nghĩ đầu óc cô có vấn đề, hoặc là thần kinh không ổn, tám phần là nên đi kiểm tra não.
Anh đặt ly cà phê xuống, ngón tay thon dài đặt lên bàn, đôi mắt phượng hơi nâng lên, nhưng cũng không đả kích cô, môi mỏng khẽ mở: “Nói thử xem.”
Dư Ca lo lắng nhìn anh, không thấy trong ánh mắt anh có sự khinh thường hay khác lạ, cô mới mở miệng: “Là… cháu mơ thấy một giấc mơ, rất chân thật.”
“Trong mơ là chuyện của tương lai, cháu mơ thấy vào thời gian cháu nhập học, chú ra nước ngoài thì bị người ta truy sát, xảy ra chuyện, bị liệt nửa người, cả đời sau phải ngồi xe lăn.”
Dư Ca mím chặt môi, nói xong, sợ anh nghĩ cô bị điên nên vội vàng bổ sung: “Giấc mơ rất thật, chú Hai, chú tin cháu đi.”
Phó Hoài Cận nheo mắt lại, giọng trầm xuống: “Tôi sẽ phải ngồi xe lăn cả đời?”
Ánh mắt anh như cười như không rơi lên gương mặt Dư Ca, đôi mắt hơi nheo lại khiến người ta không đoán được cảm xúc, giọng điệu hờ hững chất vấn: “Dư Ca, cô đang nguyền rủa tôi à?”
Sắc mặt Dư Ca hơi biến, quan sát sắc mặt anh: “Không có! Tuyệt đối không có!”
Cô giơ tay thề, ánh mắt sáng ngời, kiên định: “Cháu đối với chú Hai một lòng chân thành, tuyệt không hai lòng! Mỗi tối trước khi ngủ đều cầu nguyện chú bình an, tuyệt đối không dám nguyền rủa chú!”
Cô dặn dò: “Lần này chú ra nước ngoài, phải cẩn thận mọi việc, tốt nhất là mang theo nhiều người.”
Dư Ca biết, nếu chú Hai tin cô, nhất định sẽ chuẩn bị chu toàn.
Cô nhìn Phó Hoài Cận, khẽ nói: “Thà tin là có, còn hơn tin là không.”
Phó Hoài Cận hơi khựng lại, ánh mắt nhìn cô chăm chú, ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn, cẩn thận quan sát người đối diện: “Ai bảo cô đến nói với tôi chuyện này?”
“Bố mẹ cô? Hay là người khác?”
Dư Ca hơi sững người, không ngờ anh lại nghi ngờ cô có ý đồ xấu.
Phó Hoài Cận nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, giọng trầm thấp: “Nói thật cho tôi biết.”
Dư Ca đáp: “Không ai cả.”
Cô lấy tờ giấy trong túi ra, đặt lên bàn rồi đẩy đến trước mặt anh, nhìn anh: “Chú Hai, cháu sẽ không hại chú.”
Cô giải thích: “Đây là cảnh tượng cháu mô tả lại dựa trên những gì xảy ra trong giấc mơ.”
Trong cuốn sổ ghi lại rõ ràng cảnh tượng lúc Phó Hoài Cận gặp chuyện, những chi tiết mà Phó Cảnh Thần từng kể với cô, đối phương có bao nhiêu người, có mang theo súng, phục kích ở đâu… đều được viết rõ ràng.