Chương 15: Lắc thẻ

Vừa dứt lời, bỗng có hai người mặc âu phục và đeo tai nghe vệ sĩ tiến đến sau lưng người thanh niên, báo cáo:

"An ninh đã kiểm tra xong, không phát hiện người nào khả nghi. Tầng ba cũng đã bố trí ổn thỏa rồi ạ."

"Ừ." Thanh niên gật đầu, sau đó liếc nhìn các cô gái:

"Anh chỉ đến truyền lời. Sư phụ dặn các em trước khi về nhớ quét dọn lại khu thờ pháp khí một lượt.”

Hai cô nàng truyền giáo trẻ vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.

Người thanh niên bảo vệ sĩ đứng đợi bên ngoài, còn mình thì đi sâu vào khu đệm hương bồ. Hai tay thanh niên làm động tác bắt đầu xin xăm.

Hai cô truyền giáo trẻ cũng ghé sát vào nhau thì thầm:

"Sao bồ gọi anh ấy là đạo huynh thế? Anh ấy là ai vậy? Là người đã hoàn tục à?"

"Anh ấy tên là Tạ Quan Hạc. Từ nhỏ đã cùng mẹ tu hành trong đạo quán. Tĩnh Tâm cư sĩ chính là mẹ của anh ấy. Tụi mình đều gọi anh ấy là đạo huynh."

“Ủa? Trong đạo quán mình có mẹ con cùng xuất gia kiểu đó à?”

“Tầng ba đạo quán mở cho ai, bồ nghĩ lại xem. Trên đó ghi họ Tạ."

“… Không lẽ là người này?"

“Còn ai họ Tạ nữa?”

Âm thanh xào xạc của ống thẻ dừng lại. Một thẻ xăm rơi xuống đất.

Tạ Quan Hạc cúi xuống nhặt lấy thẻ xăm, liếc nhìn một cái.

Hạ hạ thiêm.*

(*Quẻ xăm hạ hạ tức là quẻ xăm không tốt, mang ý nghĩa điềm xấu.)

Tạ Quan Hạc cụp mắt xuống. Ý cười mỉa mai lướt qua trong ánh mắt thản nhiên của anh ta. Anh ta đặt lại thẻ xăm vào vị trí cũ, rồi lại khom người hành lễ lần nữa. Chuỗi tràng hạt lấp lánh trong tay làm nổi bật đôi bàn tay trắng bệch, gầy gò của anh ta.

Tạ Quan Hạc vừa đứng dậy bước đi được vài bước thì thấy người vừa mới vào cửa nhìn thẳng về phía anh ta. Cô sải chân bước nhanh về phía anh ta khiến hai vệ sĩ lập tức cảnh giác định tiến lên ngăn cản. Tạ Quan Hạc cũng khẽ nhướng mày. Vì đứng ngược sáng nên anh ta không nhìn rõ gương mặt cô.

“Đừng…"

Một vệ sĩ còn chưa kịp hô xong, cô gái kia đã vọt tới sát bên cạnh Tạ Quan Hạc, mái tóc cô tung bay lướt qua vai anh ta. Ngay giây tiếp theo, cô quỳ xuống trước bàn thờ, giơ tay nắm lấy ống thẻ, thành kính lắc mạnh.

Tiếng gọi ngắt quãng của vệ sĩ lập tức tắt lịm. Cả Tạ Quan Hạc cũng sững người trong hai giây rồi quay đầu nhìn lại.

Anh ta thấy mái tóc đen của cô rũ xuống lưng, gương mặt bị tóc che khuất, chỉ lộ ra chiếc cằm nhỏ nhắn. Khi cô cúi đầu quỳ lạy, mái tóc dài rơi xuống vai, để lộ làn da cổ trắng mịn.

Tạ Quan Hạc phất tay, bảo hai vệ sĩ bình tĩnh. Anh ta vốn định rời đi luôn, nhưng lại không kìm được mà quay đầu nhắc nhở:

“Chắp tay trước ngực là lễ bái của Phật giáo, cô nên…"

Anh ta ngừng lại, nghĩ bụng chỉ nói vậy có lẽ cô sẽ không hiểu, bèn nói thêm:

“Cô có thể nhờ hai vị đạo trưởng bên kia chỉ dạy cho.”

Tạ Quan Hạc chờ vài giây. Cô gái vẫn quỳ yên trên đệm hương bồ, không quay đầu, cũng không đáp lại. Dường như cô chẳng có ý định để ý đến anh ta. Hai tay cô vẫn ôm chặt ống thẻ, cúi đầu bất động.

Anh ta không nhìn rõ mặt cô, không biết là cô đang cầu nguyện, hay không nghe thấy, hay… Không biết phản ứng thế nào. Nghĩ đến khả năng cuối cùng, anh ta bất giác bật cười, không rõ vì sao anh ta lại nghĩ như vậy.

Tạ Quan Hạc quay người bước đi, ngón tay lần nhẹ tràng hạt.

Khi tiếng bước chân phía sau dần xa, Ôn Chi Kiểu siết chặt ống thẻ trong tay, cô có cảm giác như lửa đang từ tai bốc lên đến tận mặt. Trời ơi, mất mặt chết đi được! May mà lúc nãy còn cố tỏ ra bình tĩnh, nếu không thì không biết giấu mặt vào đâu!

Cô buông ống thẻ ra, xem lại các thủ thế của Đạo giáo, sau khi chỉnh lại cho đúng mới bắt đầu lắc thẻ lại.

Nhất định phải ra được thẻ "hạ hạ thiêm", xem thử có dọa được Giang Viễn Thừa không!