Cố Dã túm cổ con mèo hoang quơ quơ, cái bụng tròn ú của nó cũng rung rinh theo.
Sau khi nói xin lỗi, anh ta mở cửa xe thẳng tay quăng nó vào trong, rồi lái xe rời khỏi giao lộ để nhường đường.
Mèo hoang thì gặp nhiều rồi, chứ heo hoang thế này đúng là lần đầu tiên thấy.
Một tay Cố Dã cầm điện thoại, một tay lôi khăn ướt từ hộp đựng đồ ra, ghì chặt con mèo đang giãy loạn rồi lau sạch một trận.
“Quan Hạc, tôi đến trễ chút, có quà cho cậu đây.” Anh ta nâng đôi mắt hồ ly ra ngoài cửa xe, có một chiếc xe cũ nát chạy ngang qua: “Đừng im lặng thế chứ, anh em bao năm rồi, lừa cậu làm gì? Thật đấy, nếu không tin thì ——”
Cố Dã nhếch môi, đôi mắt hẹp dài tình tứ của anh ta mang ý cười. Anh ta lại tiếp tục liếc nhìn ra ngoài cửa xe.
Một chiếc xe khác lướt qua, cửa kính phía sau xe đó mở hé, gió thổi lùa vào, làm mái tóc dài đen nhánh của cô gái trong xe bay nhẹ nhàng. Đúng lúc ấy, cô nghiêng đầu, đôi mày cô cong như vầng trăng non, đôi mắt không cảm xúc ấy đập thẳng vào mắt anh ta.
Đôi mắt Cố Dã hơi mở lớn, môi khẽ động. Con mèo bị anh ta đè lên cuối cùng cũng nổi giận, nó kêu "Ngao ô" một tiếng rồi cắn vào tay anh ta. Ngay sau đó, mèo ta nhảy phắt lên ghế sau, cong lưng đề phòng.
Cố Dã lúc này mới sực tỉnh.
Xe đã lướt đi, hai người nhìn nhau chỉ vỏn vẹn một giây ngắn ngủi.
Chỉ một ánh nhìn... Sao lại khiến anh ta có cảm giác kỳ lạ đến vậy?
Cố Dã đưa tay lên ngực, đôi mắt mờ sương mù. Trong lòng lại bối rối khó tả. Một giây sau, anh ta kéo dây an toàn, nói vọng vào điện thoại:
"À, không có gì đâu. Nhưng hình như... Tôi vừa trúng tiếng sét ái tình."
"Cậu tin thật à? Ha ha ha, tôi đùa thôi." Cố Dã bật cười lớn, trong mắt lóe lên sự tinh ranh: "Câu này ngoài Bùi Dã ra thì ai tin cho nổi."
Chiếc xe lại chậm rãi lăn bánh, rời khỏi ngã tư đã hết tắc. Giao lộ rộng rãi thông suốt, bên đường là màn hình quảng cáo cỡ lớn gắn trên một tòa nhà. Trên màn hình đang chiếu đoạn video về giải đua xe công thức F1 trong tiếng hò reo phấn khích của mọi người.
“Quán quân chặng đua lần này của giải vô địch quốc gia Noah là —— Đội đua Hồng Ảnh! Bùi Dã! Đây là lần thứ ba anh ấy giành chức vô địch tại một chặng đua, đồng thời cũng là tay đua trẻ tuổi nhất trong lịch sử đạt được danh hiệu này! Hiện tại anh đang đứng thứ 12 trên bảng xếp hạng thế giới!”
Màn hình nhanh chóng chuyển tới hình ảnh của tay đua. Anh ta ôm mũ bảo hiểm trong tay, trên mặt in hình quốc kỳ, bờ vai rộng lớn trong bộ đồng phục của đội. Khi máy quay cận cảnh khuôn mặt, mái tóc bạc của anh ta ánh lên dưới ánh đèn, khuyên tai lấp lánh bên tai càng làm nổi bật nụ cười rạng rỡ.
“Anh có cảm giác thế nào khi trở về nước thi đấu lần này?”
“Rất gần gũi. Gần gũi đến mức tôi không muốn rời đi nữa.”
“Vậy sau khi giải đấu kết thúc, anh định ở lại bao lâu?”
“Đến khi người nhà đuổi tôi đi thì thôi.”
Bùi Dã ôm mũ bảo hiểm, tiếp tục nở nụ cười ngông nghênh. Hàm răng trắng đều tăm tắp.
Trên màn hình lớn là hình ảnh cận mặt anh ta, khán giả reo hò không ngớt, ruy băng chiến thắng bay lả lướt khắp nơi. Trong video, nụ cười của anh ta càng thêm chói sáng.
Hai giọng nữ vang lên. Sau đó một bàn tay chạm vào màn hình, dừng video lại.
“Trời ơi, anh ấy đẹp trai thật đấy!”
“Đúng không đúng không!”
Chủ nhân chiếc điện thoại là một người truyền giáo trẻ, đầu đội khăn vuông, mặc áo bào màu lam. Cô đang ở trong điện thờ của một ngôi miếu, tượng tổ Đạo giáo ngồi uy nghi ở giữa, bên cạnh là bàn bày đầy bùa chú, còn phía bên ngoài treo lủng lẳng các tấm thẻ cầu nguyện.
Cô bạn ngồi cạnh cũng là một người truyền giáo, hai người ngồi sát nhau, vừa xem video vừa cười rúc rích.
Khách hành hương đến xin xăm hoặc dâng lễ đi qua đi lại bên ngoài.
Khi các cô nàng định cất điện thoại thì bỗng có một giọng nam trầm thấp từ phía sau vang lên:
"Xem gì mà say mê thế?"
Cả hai hoảng hốt quay lại. Người kia đã đi đến trước mặt họ. Đó là một thanh niên dáng người cao gầy, mặc áo khoác phẳng phiu, gương mặt thanh tú, khí chất kiêu ngạo. Tay trái anh ta quấn một chuỗi tràng hạt tinh xảo, lúc này đang cúi xuống nhìn các cô.
Cô đạo sĩ trẻ vội đứng dậy, chắp tay thi lễ:
“Đạo huynh, em không dám lười biếng nữa!”
Đạo sĩ bên cạnh cũng vội vàng bắt chước.
Thanh niên chỉ mỉm cười nhẹ:
“Yên tâm, giờ không phải như xưa nữa. Anh chỉ về đây đi dạo thôi.”
_______
Khoan mọi người. Sao tui đọc tiếp tui thấy mấy nam chính cứ trẩu trẩu sao ế :>