Chương 10: Dỗ dành

Giang Viễn Thừa lạnh lùng nói:

“Nếu không có người khác vậy tại sao tối nay em lại xuất hiện ở đó? Ôn Chi Kiểu, em nghĩ mọi chuyện hôm nay cứ vậy mà kết thúc à?”

Làm sao nữa? Cô đã gặp được người đó đâu?

Chuyện chưa thành thì là chưa xảy ra còn gì!

Ôn Chi Kiểu nghĩ mình rất có lý, nhưng cô biết rõ, nếu cứ trả lời như vậy thì tối nay đừng mong được yên thân. Cô thở dài:

“Chỉ là một buổi gặp mặt bạn bè thôi mà?”

Nhưng Giang Viễn Thừa hiển nhiên không nghĩ đơn giản như thế. Đôi mắt anh ta như rắn độc săm soi cô từng chút một. Sau đó anh ta tiến lại gần hơn, tay siết chặt eo cô, mặt sát mặt:

“Đôi khi anh thật sự nghi ngờ có phải em đang mong anh gϊếŧ chết hắn hay không? Kiểu Kiểu, bài học lần trước cho hắn chưa đủ, cho em vẫn chưa đủ sao? Để anh cắt cái mặt hắn xuống em mới chịu hết hy vọng đúng không?”

Ôn Chi Kiểu còn chưa kịp nói gì, anh ta đã dùng ngón tay lạnh như băng bóp lấy vai cô, bàn tay kia luồn vào trong cổ áo, vuốt ve làn da trần trụi:

“Một con kiến anh chỉ cần một tay là có thể bóp chết. Rốt cuộc hắn có gì đáng để em không buông bỏ được? Em vẫn chưa buông chuyện quá khứ xuống sao?”

Ở bên anh như tù đày thế này ai mà chẳng tiếc nuối quá khứ!

Cảm xúc của Ôn Chi Kiểu bắt đầu rối loạn, trong lòng cô dấy lên một linh cảm xấu. Cô vội vàng nói:

“Viễn Thừa, anh bình tĩnh một chút được không? Chuyện này để mai hẵng nói, bây giờ em thật sự rất mệt, muốn nghỉ ngơi.”

“Không được! Bây giờ em không được ngủ, phải trả lời anh!”

Giang Viễn Thừa không hề có ý định dừng lại, càng lúc càng kích động:

“Tại sao em lại đi? Có phải hắn ép em không? Hắn tìm em đúng không? Hắn… Có phải đang ở trong phòng này?”

Câu cuối cùng anh ta gần như gầm lên, gương mặt đầy hoài nghi và giận dữ.

Ôn Chi Kiểu chết lặng, cô không hiểu nổi anh ta đang nghĩ gì nữa. Nhưng Giang Viễn Thừa thì lại tin chắc vào suy đoán của mình. Anh ta đột ngột đứng dậy, đẩy cô ngã xuống giường, rồi bước xuống tìm kiếm điên cuồng: kéo rèm, mở tủ quần áo, lôi tung mọi thứ. Đồ pha lê bị hất văng, sách vở rơi đầy đất, âm thanh loảng xoảng vang lên không dứt.

Quả nhiên… Lại nổi điên rồi…

Sau một trận lục lọi như cuồng loạn, Giang Viễn Thừa vẫn không quên bắt máy vài cuộc điện thoại công việc, động tác gọn gàng, lời lẽ đâu ra đó, có thể nói là chuyên nghiệp đến mức đáng sợ.

Phía sau, Ôn Chi Kiểu ngồi thất thần, lòng lạnh như tro tàn. Âm thanh ong ong cùng tiếng trao đổi công việc vang vọng bên tai khiến mí mắt cô giật liên hồi, suýt nữa đã hét lên vì căng thẳng.

Nhiều năm qua, mỗi lần anh ta nổi điên đều có “phong cách” khác nhau, nhưng luôn khiến cô kinh sợ theo những cách không thể đoán trước.

Người khác gần vua như gần cọp, còn cô… Làm bạn với Giang Viễn Thừa chẳng khác nào làm phi tần bị nhốt trong lãnh cung: Vừa cô độc, vừa điên dại.

Cô nhìn bóng lưng anh ta bận rộn như một thương nhân thành đạt đang tranh thủ mở họp lúc nửa đêm, hít sâu vài hơi rồi chậm rãi đưa chân ra khỏi chăn, nhẹ nhàng bước xuống giường.

Ôn Chi Kiểu rón rén đi về phía cửa, tính tìm một phòng khác để ngủ tạm. Nhưng chưa kịp đi được mấy bước, cô đã bị anh ta phát hiện.

Giang Viễn Thừa quay đầu, ngắt điện thoại. Ánh mắt lạnh băng mở lớn, giọng khàn khàn rít qua kẽ răng:

“Em định đi đâu? Em định đi tìm hắn đúng không?”

Anh ta vừa hỏi, vừa lảo đảo bước nhanh về phía cô. Do chân hơi khập khiễng nên bước đi của anh ta có phần chao đảo nhưng lại mang theo áp lực đáng sợ.

Tim Ôn Chi Kiểu như hẫng mất một nhịp. Cô vội lùi lại, nhỏ giọng giải thích:

“Em không có… Em chỉ là muốn…”

Nhưng Giang Viễn Thừa đã tiến sát đến trước mặt, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt lấy cô. Tay anh ta chộp lấy cổ tay cô, siết chặt:

“Em định làm gì? Muốn đi đâu? Lại muốn gặp hắn sao?”

Điên mất thôi.

Cuộc sống này bao giờ mới có hồi kết.

Ôn Chi Kiểu sắp sụp đổ, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên nhìn Giang Viễn Thừa, gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng. Cô đưa tay vòng qua cổ anh ta, giọng nhỏ nhẹ như đang dỗ dành một đứa trẻ:

“Em chỉ muốn biết… Anh khá hơn chưa? Phát tiết lâu như vậy rồi, tâm trạng đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Cô lại thì thầm tiếp:

“Em ra ngoài… Là để bảo người làm chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho anh. Muộn thế này rồi, anh lại mệt mỏi như vậy, chắc cũng đói lắm đúng không?”

Cảm xúc của Giang Viễn Thừa đã dịu đi đôi chút, ánh mắt không còn cuồng loạn như trước. Anh ta cúi đầu cọ nhẹ mặt vào cánh tay cô, trầm giọng hỏi:

“Em không định bỏ trốn thật?”

“Anh hiểu lầm rồi.” Ôn Chi Kiểu vẫn cố giữ giọng bình tĩnh, dù hàm răng đã siết chặt đến mức sắp nát:

“Em sẽ không rời khỏi anh. Em chỉ đi họp lớp thôi, muốn… khoe một chút là em đã gả vào hào môn. Nếu không phải anh nhắc, em còn không biết hóa ra anh lại để tâm đến một người bạn trai cũ chẳng bằng một góc của anh đến vậy… Bao nhiêu năm rồi mà.”

Cô chớp mắt nhìn anh ta.

Giang Viễn Thừa mím môi, nhưng biểu cảm vẫn mang theo một sự lệch lạc đầy nguy hiểm.

“Vậy tại sao em không nói cho anh biết? Cũng không dẫn anh theo.”

Ôn Chi Kiểu nhắm mắt, nhẫn tâm nói:

“Anh tốt như vậy, lỡ đâu bị ai cướp mất thì sao?”

Nói xong, cô còn khẽ nắm cổ tay áo anh ta.

“Anh sẽ không.”

Giang Viễn Thừa cúi đầu, siết chặt tay cô. Anh ta nghiêng đầu, ngón tay luồn vào kẽ tay cô, như muốn hòa tan hai bàn tay làm một.

“Anh chỉ nhìn thấy em, mãi mãi chỉ nhìn em. Em cũng phải làm được như vậy.”

Anh ta đưa tay nâng đầu cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.

Trời ơi, có thể đừng dùng sức mạnh đến thế được không?

Eo cô đau đến mức gần như rụng rời, nước mắt suýt trào ra, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, anh ta không còn nổi giận nữa.

Ôn Chi Kiểu vẫn quấn tay quanh cổ anh ta, nhẹ nhàng lùi về phía mép giường:

“Anh có cả quầng thâm rồi kìa. Có phải về nước gấp quá nên chưa nghỉ ngơi đủ không? Hôm nay lại mưa… Chân anh chắc cũng đau lắm, để em xoa bóp cho nhé?”

Vừa nói, cô vừa vươn tay, nhưng ngay lúc sắp chạm vào, cô chợt nhận ra mình… Không nhớ nổi anh ta bị thương chân nào. Tay cô khựng lại giữa không trung.

May sao Giang Viễn Thừa đã nắm lấy tay cô, đặt lên ngực mình. Anh ta cúi đầu, cằm khẽ cọ nhẹ lên mu bàn tay cô, giọng khàn khàn mang theo mệt mỏi:

“Nơi này.”

Cô khẽ sững người:

“Thật sao?”

Chẳng lẽ tim Giang Viễn Thừa cuối cùng sẽ vì đập nhanh quá sức mà… Đột tử?

Giang Viễn Thừa lặng lẽ gật đầu, kéo tay cô rồi nhẹ nhàng ép cô nằm xuống giường. Cô giống như món đồ chơi mềm mại bị anh ta giữ lấy, giấu kín trong vòng tay. Bàn tay cô bị anh ta nắm chặt, nhét sâu vào dưới lớp chăn dày.

Ôn Chi Kiểu khẽ hít một hơi, mùi sữa tắm dịu nhẹ trên người anh ta làm cô thấy choáng váng. Cô mặc kệ anh ta hôn lên môi mình, không phản kháng, không chống đỡ.

Trong cơn mê man, cô như rơi vào đáy biển sâu, hóa thành một sinh vật nhỏ bé bị cuốn theo dòng nước, xuyên qua lớp rong biển rối rắm, leo lên một mỏm san hô lạnh giá nào đó.

Cô càng lúc càng mệt, mí mắt cũng không còn mở nổi.

Giang Viễn Thừa hơi ngẩng đầu, ánh đèn vàng vẽ nên đường gân xanh nổi rõ trên cổ anh ta. Anh ta như thất thần. Một hồi sau, anh ta mới cúi xuống, chạm nhẹ đầu lưỡi lên giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên má cô.

Ôn Chi Kiểu khẽ run lên theo phản xạ, lông mi rung động, nhưng không làm thêm động tác nào khác.

Anh ta lại vùi đầu vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương quen thuộc, rồi vươn tay tắt đèn. Anh ta kéo chăn trùm kín cả hai, thậm chí gần như phủ cả đầu, như thể chỉ có trong không gian chật hẹp, tối om ấy, họ mới có thể tách biệt khỏi thế gian.

Ôn Chi Kiểu co mình lại trong lòng anh ta, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập nhanh đến bất thường. Cuối cùng, cô cũng dần chìm vào cơn buồn ngủ. Nhưng đáng tiếc, giống như mọi lần, giấc ngủ ấy chưa bao giờ bình yên.

Trong mơ, cô như bị nhấn chìm bởi sự va đập kịch liệt, cảm giác đau đớn xộc tới dữ dội. Mùi máu tươi nồng nặc dần chiếm lấy không khí. Không gian xung quanh là một màu đen tuyệt đối, nhưng lại nóng hừng hực, như sắp bị thiêu cháy.

Tiếng hét loạn xạ vang vọng bên tai. Có mùi xăng gắt mũi, có tiếng nổ, và trên người cô là cảm giác ấm áp, nhão nhoét, dính dính…

Rồi đột nhiên, ai đó thét lên một tiếng kinh hoàng.

“Địa điểm là giao lộ Tân Bồ, có tai nạn giao thông nghiêm trọng! Người bị thương là một nam một nữ!”

Ngay sau đó, toàn bộ hình ảnh trong mơ như bị thu nhỏ lại vô hạn, rồi lục tục xuất hiện vô số khung hình xếp chồng lên nhau như những màn hình điện tử liên tục biến ảo. Tất cả những hình ảnh ấy xoắn lại, méo mó, rồi hóa thành một dải quang hà xoay tròn, trôi về phía một quyển sách khổng lồ như đang lơ lửng giữa không trung.

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn, quyển sách đột ngột hút hết luồng ánh sáng xoay tròn ấy vào trong, rồi đóng sập lại một cách mạnh mẽ.

Trên bìa sách, một hàng chữ phát ra ánh vàng rực rỡ chầm chậm xoay tròn, như được khắc bằng ánh sáng. Ngay sau đó, những sợi xích to nặng dày đặc hiện lên, siết chặt quanh cuốn sách, trói buộc nó lại như sợ thứ gì đó bên trong sẽ tràn ra.

Ngay lập tức cả cơn mơ hỗn loạn tan rã như băng vỡ.

Ôn Chi Kiểu bừng tỉnh, mở choàng mắt, trái tim đập loạn như muốn nhảy khỏi l*иg ngực. Môi cô khô đến nứt nẻ, hơi thở hỗn loạn.

Cô nằm im, ngơ ngác nhìn trần nhà, đầu óc còn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Tim đập dồn dập như vang vọng ngay bên tai. Trán cô đã đẫm mồ hôi lạnh, dính nhớp và khó chịu.

Thế nhưng trong sự hỗn loạn ấy, điều duy nhất còn lưu lại rõ ràng trong đầu cô là hàng chữ vàng lóe lên trên bìa sách trong giấc mơ:

《Tổng…..Hoặc》[Đã khoá]