Chương 9

“Không sao, chỉ là một hài tử thôi mà.”

A Viên bĩu môi, nhỏ giọng phản bác: “Muội đã là đại cô nương rồi.”

“Gì cơ?” Tiêu Uẩn duỗi tay chờ nàng.

A Viên thẹn thùng không tiện nhắc lại lời ban nãy, chỉ đành nói: “Mẫu thân muội nói nam nữ thụ thụ bất thân.”

Tiêu Uẩn ngẩn người rồi lập tức cười ngàn ngạt. Tiếng cười khàn khàn phát ra từ cổ họng hắn, đến l*иg ngực hắn cũng rung lên.

Một lát sau, hắn ngừng cười, rũ mắt nhìn đánh giá tiểu cô nương chỉ cao đến ngực hắn rồi nghiêm túc gật đầu.

“Vậy muội muốn thế nào?”

“...”

A Viên cũng không biết phải làm sao nhưng cũng không thể đứng yên ở đây, xung quanh đã có người ló đầu ra ngoài hóng hớt chuyện vui rồi.

Ngẫm nghĩ một lát, A Viên duỗi hai ngón tay mũm mĩm ra, kéo tay áo Tiêu Uẩn.

A Viên níu tay áo Tiêu Uẩn, mượn lực nhẹ nhàng bước xuống kiệu, đoạn lại tựa vào tay hắn chầm chậm đi bộ dọc theo ngõ Lê Hoa về phủ.

Đi như thế này tuy dễ chịu, song quả thực chậm tựa rùa bò.

Hơn nữa còn nhức gót.

Đi được một đoạn, Tiêu Uẩn bỗng rụt tay áo khỏi tay A Viên, bước lên trước rồi ngồi xổm xuống.

Hắn nói: “Thôi đi, ca ca cõng muội về.”

“Muội muội muội...” A Viên đỏ mặt.

Tiêu Uẩn quay đầu, mỉm cười nhìn cô: “Sao một tiểu cô nương như muội lại câu nệ lễ giáo thế?”

Không đợi A Viên phản bác, hắn lại nói: “Muội mau lên nào, nếu còn chậm trễ thì ca ca sẽ đói bụng đấy.”

“...”

A Viên ngập ngừng một lát, cuối cùng cũng bấm bụng trèo lên lưng Tiêu Uẩn.

Tiêu Uẩn cõng cô trên lưng, đứng thẳng người một lúc mới nói: “Không muốn rơi xuống thì bám chặt vào.”

A Viên nhanh chóng bám tay vào cổ Tiêu Uẩn.

Sáp gần đến vậy, mùi hương trên người hắn càng rõ ràng, xộc thẳng vào mũi A Viên.

Mùi thơm hơi nồng, song sau đó dần trở nên mát lạnh, hoàn toàn không hợp với khí chất ôn hòa của hắn nhưng lại hài hòa đến lạ.

Cao quý, lạnh lùng, tưởng chừng ôn hòa mà lại khiến người ta không thể trèo cao bám víu.

A Viên lặng lẽ ngửa mặt ra sau, cố gắng làm cho mùi hương bớt nồng hơn. Cô đã là đại cô nương rồi, ngửi mùi hương trên người nam nhân như thế này thật xấu hổ.

Dù cô cẩn thận nín thở, Tiêu Uẩn vẫn phát hiện ra.

Hắn khó hiểu quay đầu, hỏi: “Tiểu nha đầu, muội làm gì thế?”

“Muội...” A Viên nhịn thở đến mức đỏ bừng mặt, không biết giải thích sao cho phải.

Tiêu Uẩn một tay đỡ cô, tay kia giơ lên. Hắn ngửi thử tay áo mình, nói: “Trên người ta có mùi à?”

“Ừm.”

A Viên gật đầu qua quýt để che giấu sự bối rối trong lòng.

“Mùi gì?”

“Muội không thể nói rõ được, cứ kỳ kỳ ấy.”

A Viên dứt lời, không rõ Tiêu Uẩn có mất vui hay không mà bỗng im bặt.