Thế là đoàn người vội vã đi đến quán trà.
Nhưng cuối cùng khi họ đến nơi thì không thấy bóng dáng quán trà đâu. Con đường vắng tanh chỉ có vài người qua lại.
Bảo Âm lập tức kinh hãi, ngã ngồi xuống đất kêu lên: “Hỏng rồi hỏng rồi! Nô tì để lạc tiểu thư rồi!”
Trữ phu nhân cũng sợ bay màu. Ngay khi bà đang sốt ruột không biết phải làm sao thì một nam nhân mặc đồ đen bước tới.
“Phu nhân có phải mẫu thân của Trữ cô nương không?”
“Chính là ta.” Ánh mắt Trữ phu nhân sáng lên hy vọng, bà nhìn đăm đăm nam nhân trước mặt.
“Phu nhân đừng sốt ruột." nam nhân nói: “Trữ cô nương đã được công tử nhà ta đưa về phủ, chắc lúc này đã về đến nơi rồi.”
“Ôi! Bồ Tát phù hộ! Bồ Tát phù hộ!” Trữ phu nhân vui mừng khôn xiết: “Xin hỏi công tử nhà ngươi là ai? Ta nhất định phải đa tạ ngài ấy!”
-
Bên này, khi Tiêu Uẩn đưa A Viên đến nhà thì trời đã tối mịt.
Nhà của A Viên ở phía tây Kinh thành, nơi đây đa phần là dân thường hoặc quan nhỏ. Những ngôi nhà chen chúc nhau, nhà nọ nối tiếp nhà kia, con đường càng trở nên hẹp hơn khi đi về hướng Tây. Mãi đến khi đến giao lộ ngõ Lê Hoa, xe ngựa của Tiêu Uẩn mới dừng lại.
Phu xe khó xử nói: “Công tử, không thể đi qua đoạn đường phía trước.”
Cỗ xe của Tiêu Uẩn quá lớn, ngõ Lê Hoa lại chật hẹp, hai bên đường còn có những thứ linh tinh chất đống.
Đây là lần đầu tiên A Viên được ngồi trên chiếc xe ngựa xa hoa như này. Cả người nàng choáng váng, nàng cũng không hiểu phu xe bên ngoài nói không đi qua được là có ý gì. Khi Tiêu Uẩn vén rèm lên nhìn rồi bảo nàng xuống xe ngựa ở chỗ này, nàng mới ngơ ngác gật đầu.
Có điều, làm thế nào để xuống xe lại là vấn đề hóc búa.
Chân A Viên bị trẹo rất nặng nên chân đó không đi được. Nàng cũng không thể nhảy lò cò một chân, như thế quá khó coi, nàng không chịu.
Lúc trước bà chủ quán trà bế A Viên lên xe ngựa. Bây giờ không có bà chủ, chỉ có hai nam nhân.
A Viên ngồi xổm trên mép xe, u sầu.
Tiêu Uẩn dặn dò phu xe xong xuôi, quay đầu thì thấy A Viên vẫn ngồi đó. Hắn bước tới, duỗi một tay ra.
“Xuống nào, phía trước chính là nhà muội.”
A Viên nhìn chằm chằm bàn tay trắng trẻo của hắn, chẳng biết ảnh hưởng tâm lý thế nào, mặt nàng lại đỏ lên.
May sao lúc này hoàng hôn đã buông xuống nên không ai phát hiện ra sắc hồng trên má nàng.
Thấy nàng kề cà không di chuyển, Tiêu Uẩn nhướng mày: “Lẽ nào muội muốn ta bế muội xuống xe?”
Dường như hắn còn thực sự ngẫm nghĩ về điều đó rồi nhanh chóng nói: “Cũng được, bế muội xuống là được.”
Phu xe nghe vậy vội bước lên trước: “Công tử, để tiểu nhân bế.”