Chương 7

Nỗi ấm ức vốn chỉ có ba phần của nàng nay tăng lên mười phần vì câu nói của Tiêu Uẩn.

Bà chủ quán trà nghe thấy tiếng động bên này, vừa hay trà cũng đã pha xong, bà ấy bưng trà tới, nói: “Khách quan không biết chứ, tiểu cô nương này ngồi đây chờ mẫu thân mình cả ngày rồi.”

Tiêu Uẩn sững người.

“Chân tiểu cô nương này bị thương nên không đi lại được, nha hoàn nói đi tìm người nhà rồi để nàng ấy ở lại đây và nhờ ta trông nom. Nhưng mấy canh giờ trôi qua mà người nhà của nàng ấy vẫn chưa đến.”

Bà chủ nhìn ra bên ngoài, nói: “Trời sắp tối rồi, cũng không biết phải chờ đến lúc nào.”

Bà chủ không dám nói lời trong lòng: Tiểu cô nương này đã thảm lắm rồi, công tử tích đức chút đi.

A Viên vừa nức nở vừa gật đầu phụ họa lời của bà chủ quán trà.

Tiêu Uẩn nhìn mà buồn cười.

“Bỏ đi, ca ca nhận lỗi với muội được không?” Hắn hỏi: “Mẫu thân muội đang ở đâu? Ca ca dẫn muội đi tìm.”

“Thật ư?” A Viên ngẩng đầu, đôi mắt ướŧ áŧ đong đầy niềm vui.

“Ừm.”

Tiêu Uẩn bưng ấm trà rót trà, rót cho mình và A Viên mỗi người một chén.

Thuộc hạ đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này mà kinh sợ quá đỗi, vội vàng bước tới nói: “Công tử để thuộc hạ làm.”

“Không sao.” Tiêu Uẩn phất tay kêu thuộc hạ lui ra rồi tiếp tục nói: “Chắc người nhà của muội có việc nên chậm trễ, thế này đi, muội nói cho ca ca biết nhà muội ở đâu, ca ca đưa muội về.”

“Nhưng mẫu thân của muội đang dâng hương ở chùa Vạn Thọ.”

“Chưa chắc.” Tiêu Uẩn nói: “Có thể mẫu thân của muội cũng đang tìm muội, bây giờ chúng ta mà đến chùa Vạn Thọ thì chưa chắc đã gặp được mẫu thân muội.”

“Thế phải làm sao?” Lúc này nước mắt của A Viên đã ngừng rơi.

“Muội yên tâm, ta sẽ kêu người canh ở đây. Nếu người nhà muội tìm đến đây thì thuộc hạ của ta sẽ nói cho người nhà muội biết ta đã đưa muội về nhà, tránh trường hợp mọi người tìm kiếm tứ tung như ruồi không đầu.”

A Viên ngẫm nghĩ thấy cách này hay nên lập tức gật đầu.

Nói về chuyện Bảo Âm tìm Trữ phu nhân.

Sau khi sắp xếp để A Viên ngồi chờ ở quán trà, Bảo Âm quay lại chỗ cũ tìm kiếm phu nhân rất lâu.

Nghĩ đến khả năng phu nhân đã lên chùa Vạn Thọ dâng hương, Bảo Âm bèn vội chạy thẳng đến chùa.

Nhưng khi nàng ấy thở hổn hển leo xong ba bậc Thiên Môn thì không tìm thấy phu nhân đâu. Cuối cùng, nàng ấy hỏi thăm một hòa thượng đang quét núi thì được biết Trữ phu nhân đã xuống núi.

Hết cách, Bảo Âm không kịp nghỉ ngơi đã lại xuống núi. Trèo lên trèo xuống bao lâu, nàng ấy mới tìm thấy Trữ phu nhân và tiểu tư Khánh An.

Hai người họ hỏi Bảo Âm tiểu thư đang ở đâu, Bảo Âm vừa mệt vừa cuống, nói chân tiểu thư bị thương nên tiểu thư đang chờ người ở quán trà.