Thời gian như ngừng trôi, chỉ có gió thổi loạn khiến A Viên vừa căng thẳng vừa hổ thẹn.
Đầu tiên, hắn bắt gặp ánh mắt A Viên. Sau đó, hắn chăm chú dò xét một lát rồi dần nheo mắt.
Thoáng chốc, khóe mắt hắn hiện lên ý cười.
“Lại nhìn trộm ca ca à?”
“...”
“Ca ca khôi ngô tuấn tú không?”
Lần này A Viên thành thật gật đầu.
“Tiểu háo sắc!” Hắn nói.
Đầu A Viên như nổ ầm một tiếng, đồng thời máu trong người nàng cũng sôi trào, dồn hết lên khuôn mặt đỏ bừng như tôm luộc của nàng.
“Muội, muội, muội... còn lâu muội mới là kẻ háo sắc!” A Viên vừa hổ thẹn vừa tức giận, nói năng cũng không còn lưu loát.
Dứt lời, hốc mắt nàng hơi đỏ hoe. Đôi mắt đen như ngọc ngân ngấn nước như thể một giây tiếp theo có thể lệ trào.
Khổ nỗi, người trước mặt vô cùng xấu xa, chẳng ngờ hắn vẫn ung dung nhìn A Viên.
Khóe môi hắn khẽ cong lên, mặt còn tỏ ra thích thú, thật khiến người ta tức giận vô cùng.
Hắn còn nói: “Chính muội thừa nhận ca ca khôi ngô tuấn tú và ngắm ca ca rất lâu mà.”
“Ngắm lâu thì là kẻ háo sắc ư? Con cún ở nhà kế bên nhà muội cũng có mắt phượng mày ngài rất đẹp, lần nào đi qua nhà ấy muội cũng phải liếc nhìn nó vài lần đó nha.”
A Viên vừa dứt lời, người đứng cách đó không xa bật cười thành tiếng, chính là nam nhân đã quăng một thỏi bạc cho bà chủ quán trà.
Nhưng y nhanh chóng nhịn cười.
Nam nhân mặc áo choàng xanh nhạt không hề tức giận mà còn bình tĩnh nói: “Tiểu nha đầu không thành thật.”
A Viên bị oan ức biết bao!
Sao lại nói nàng không thành thật? Nàng ngoan ngoãn lớn lên từng ngày, hàng xóm đều khen nàng là hài tử ngoan hiền đấy.
Nhưng nam nhân này... gọi nàng là tiểu háo sắc, còn nói nàng không thành thật.
A Viên ấm ức, nước mắt tuôn xuống lã chã.
“...”
Tiêu Uẩn thoáng sửng sốt, chẳng ngờ tiểu cô nương trước mắt lại không chịu được lời trêu đùa như vậy.
Lần này đến lượt hắn không kịp trở tay.
Hắn nhìn về phía thuộc hạ của mình, nhưng thuộc hạ đứng ở cửa như đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng mà không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh, chỉ mong công tử nhà y xem y như đám không khí.
Im lặng một hồi, Tiêu Uẩn nói: “Đừng khóc, ta chỉ nói đùa thôi mà.”
Nhưng A Viên ngó lơ hắn, một khi nước mắt đã tuôn rơi thì không thể kìm được. Nàng lặng lẽ rơi lệ, hàng mi dài ướt đẫm và lộn xộn, hai hàng nước mắt trong suốt chảy dài trên đôi má hồng, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Tiêu Uẩn đau đầu, động tác gõ nan quạt cũng dừng lại.
“Hu hu hu...”
Hôm nay A Viên vốn bị trẹo chân cực kỳ đau đớn, lại chờ mãi không thấy Bảo Âm và mẫu thân quay lại.