Cuối cùng, A Viên dứt khoát cúi đầu.
Nàng nghe tiếng nam nhân kia khẽ cười, giọng hắn êm tai như lọt qua một lớp lụa mỏng, truyền vào tai nàng, vừa dịu dàng lại vừa trầm thấp.
Thế là, A Viên càng cảm thấy đầu mình nặng trĩu như ngàn cân đè lên.
Nàng đã mười một tuổi rồi, một cô nương ở độ tuổi này mà nhìn chằm chằm nam nhân, nếu bị đồn ra ngoài thì thật sự là điều đáng xấu hổ.
A Viên là cô nương biết thẹn thùng, ngón tay nàng siết chặt góc áo, trong lòng thầm hối hận.
Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện nam nhân đang đứng ở cửa chậm rãi tiến về phía mình.
Một bước, hai bước... Mỗi lúc một gần hơn...
A Viên chợt có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, nam nhân đã ngồi xuống đối diện nàng.
Hắn vừa ngồi xuống, A Viên đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Thơm thì thơm thật, nhưng khí thế của hắn lại có phần bức người.
Thậm chí A Viên còn không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
Đồng thời, lòng nàng cũng thầm buồn bực, sao ca ca này lại muốn ngồi đây? Lẽ nào vẫn muốn trêu ghẹo nàng ư?
A Viên sợ sệt như chim cút hồi lâu, nhưng thấy nam nhân kia chỉ lặng lẽ ngồi đó, nàng bèn thở phào nhẹ nhõm.
Nàng lén ngước mắt lên thì nhận ra bàn ghế xung quanh đã bị bà chủ thu dọn hết, chỉ còn lại chiếc bàn của nàng.
Hóa ra nam nhân này không cố tình ngồi đối diện nàng, mà chính nàng đã trách nhầm người ta.
Chỉ trong giây lát, tâm trạng của A Viên đã thay đổi. Cuối cùng nàng rối rắm không biết có nên nói gì đó không, dù sao nàng cũng đã thất lễ trước.
Ánh mắt nàng dè dặt chuyển về phía nam nhân kia.
Nam nhân đang ngồi nghiêng, tay hắn cầm một chiếc quạt giấy ngọc trắng mở hờ. Nan quạt gõ nhẹ lên mặt bàn, hình như hắn đang suy tư điều gì đó.
Nhìn rồi lại nhìn, A Viên dần to gan hơn, ánh mắt nàng lại chuyển đến cổ áo hắn.
Không biết cổ áo làm bằng loại vải gì, mềm mại, mỏng manh, dính vào làn da trắng như tuyết của hắn, tựa hồ sương tuyết đọng trên đỉnh núi.
Cổ hắn rắn chắc nhưng không thô ráp, mà lại thanh thoát và khỏe khoắn lạ thường.
A Viên đã nhìn thấy cổ của phụ thân mình, của Khánh An và những nam nhân khác. Nhưng không ai trong số họ có cổ đẹp được như nam nhân này.
Da họ cũng không trắng như hắn.
Dường như người có nước da trắng mặc gì cũng đẹp, chỉ là một chiếc áo choàng gấm màu trắng đơn giản thêu thêm bông hoa màu bạc mà mặc lên người hắn cũng lộ rõ khí chất cao quý, thoát tục.
Người này thật anh tuấn mà!
Hệt như thần tiên trong thoại bản!
A Viên thầm nghĩ.
Bỗng nhiên, người ngồi đối diện quay đầu lại.
A Viên giật thót, không kịp né tránh, ánh mắt nàng chạm phải ánh mắt người kia.