A Viên ngẩng đầu: "Ơ? Sao huynh lại ở đây?"
Ánh mắt nàng lướt qua người Trần Du, sau đó nhìn trái nhìn phải, hỏi: "Thẩm ca ca đâu?"
Trần Du là tùy tùng của Thẩm ca ca. Nếu Trần Du xuất hiện ở đây thì chắc hẳn Thẩm ca ca cũng ở đây, A Viên thầm nghĩ.
Trần Du cười nói: “Công tử nhà ta bảo ta gọi Trữ cô nương qua đấy.”
"Thẩm ca ca ở đâu?"
Lúc này, Tiếu Tử Tình đứng bên cạnh hỏi: “Thẩm ca ca là ai?”
"Thẩm ca ca là..."
"Ồ, công tử nhà ta là sư phụ của Trữ cô nương, gọi Trữ cô nương tới để hỏi bài tập."
Tiếu Tử Tình mở to mắt: “A Viên có sư phụ à?”
A Viên gật đầu: "Ta phải đến học ở Huệ Hương thư viện, phụ thân dẫn ta đi bái một sư phụ làm thầy."
“Ồ.” Tiếu Tử Tình yên tâm nói: “Vậy muội cứ đi đi, đừng để người ta phải đợi.”
“Ừ...” A Viên gật đầu.
-
Trên thuyền, Tiêu Uẩn đã sai người chuẩn bị trái cây và đồ ăn nhẹ. Hắn đang nhàn nhã đọc sách.
Không rõ Tạ thế tử của Vệ quốc công phủ đã đi đâu.
Chẳng mấy chốc, Trần Du đưa A Viên vào.
Lần đầu tiên A Viên lên thuyền hoa, hơn nữa còn là thuyền hoa rất xa hoa, nàng nhìn không chớp mắt, đâu đâu cũng thấy hiếm lạ.
“Tiểu nha đầu.” Tiêu Uẩn đặt cuốn sách xuống: “Không nhìn thấy ca ca à?”
A Viên ngượng ngùng: “Thẩm ca ca, đây là thuyền hoa của Thẩm Gia à?”
“Của nhà khác.”
"Tại sao Thẩm ca ca lại ở đây?"
"Ca ca tới viết văn cho người ta."
Ở bên ngoài, Tạ thế tử vừa mới đi vệ sinh trở về, bước chân dừng lại.
"..."
Hóa ra Cảnh vương đang trêu chọc tiểu cô nương nhà người ta.
A Viên nhìn chằm chằm vào tấm rèm bằng hạt xinh đẹp, hỏi: “Có thể viết văn trên thuyền hoa ư?”
“Đương nhiên.” Tiêu Uẩn vẫy tay bảo nàng ngồi xuống, nói: “Hôm nay ta viết một bài về chủ đề phong cảnh nên tới đây để sưu tầm dân ca.”
"À à." A Viên gật đầu, đi tới ngồi xuống.
Qua tấm bình phong chạm rỗng, Tạ Hoằng Du quan sát tỉ mỉ bên trong.
Tiểu cô nương mặc một chiếc váy lụa thêu màu hồng nhạt và búi hai búi tóc gọn gàng. Má nàng phúng phính, đến búi tóc trên đầu cũng tròn trịa. Chúng được buộc thành những nút thắt xinh đẹp bằng những dải ruy băng màu hồng, để lại hai chùm tua rua ở một bên. Những chiếc tua rua nhẹ nhàng vương trên má tiểu cô nương càng tôn lên sự dễ thương của nàng.
Đột nhiên, Tạ Hoằng Du không muốn rời đi nữa.
Y đứng bên ngoài ho khan: "Thẩm huynh, viết văn xong chưa?"
Tiêu Uẩn: "..."
A Viên quay đầu lại thì thấy một thiếu niên như ngọc đang sải bước qua cửa, bước đi thong thả, khí chất cao quý, phong thái cũng tự nhiên không gò bó.
Đường nét trên khuôn mặt thiếu niên này quá thanh tú, nếu y không mặc trang phục nam nhân, A Viên còn tưởng y là nữ nhân.
A Viên chưa bao giờ nhìn thấy ai xinh đẹp như vậy nên nhất thời nhìn đến ngây người.
Tiêu Uẩn liếc nhìn tiểu cô nương đang ngơ ngác rồi ho khan.
A Viên vẫn không nhúc nhích.
Mãi tới khi Tạ Hoằng Du đến gần, khua tay trước mặt A Viên, trêu đùa ngả ngớn hỏi: “Tiểu muội muội, ca ca đẹp không?”
"Ừm." A Viên vô thức gật đầu.
Ánh mắt Tiêu Uẩn tối sầm, hắn ngước mắt nhìn Tạ Hoằng Du: “Chẳng phải ngươi đã đi rồi ư?”
Tạ Hoằng Du nhướng mày: “Thẩm huynh chưa viết văn xong thì sao ta có thể đi được?”
Y nói thêm: "Đây là thuyền hoa của ta mà."
Tiêu Uẩn: "..."
“A, hóa ra đây là thuyền hoa của ca ca sao?” A Viên thấp giọng khen ngợi: “Thật sự rất đẹp.”
Nhìn thấy sắc mặt Tiêu Uẩn lại tối sầm, Trần Du sờ mũi, lòng thầm nghĩ, nếu tiểu nha đầu thấy thuyền hoa của Cảnh vương thì chẳng phải sẽ trợn mắt há hốc miệng hay sao?