Chương 44

Tĩnh Hài Hầu phủ.

Hầu phu nhân nghe được chuyện xảy ra ở ven hồ, tức giận đến mức không nhịn được mà mắng nữ nhi một trận.

“Đã nói con đừng gây sự với cô nương Trữ Gia và Tiếu Gia rồi mà, con không nghe lời cơ. Thà con có bản lĩnh giải quyết chuyện thì chẳng nói làm gì, nhưng lần này con làm mất mặt cả Hầu phủ, lại còn làm liên lụy tới thanh danh của Hầu phủ.”

“Sao ta lại...” Hầu phu nhân vốn muốn mắng sao ta lại sinh ra một nữ nhi như con, nhưng cuối cùng bà ta vẫn kìm nén, nói tiếp: “Con thật không nên thân.”

Khó trách Hầu phu nhân tức giận. Hai ngày trước sau khi bà ta cãi nhau với Hầu gia, Hầu gia đã ở lại Phương Hinh viện suốt hai ngày. Không rõ tiện nhân Trương di nương dỗ ngon dỗ ngọt Hầu gia thế nào mà Hầu gia lại chi tiền mua đồ tốt cho nàng ta. Hôm qua khi xem sổ kế toán, Hầu phu nhân thấy Hầu gia đã chi một khoản tiền nào đó. Tiền này không dành cho tiện nhân kia thì còn dành cho ai nữa?

Thêm vào đó, Cảnh vương không chịu giúp Lục gia đi cửa sau. Điều này đâu chỉ là chuyện học hành của nữ nhi Lục gia mà đồng nghĩa với việc Cảnh vương không chào đón Lục gia.

Không ổn!

Hầu phu nhân còn thầm tính toán rằng sau này Tiêu Uẩn quay lại Đông Cung, đại nữ nhi của bà ta sẽ vào làm nữ chủ nhân Đông Cung. Nếu sau này ai đó lấy chuyện ồn ào của Lục Diệc Tiên hôm nay để bôi nhọ danh tiếng Lục gia thì Lục gia phải ngậm bồ hòn thật rồi.

Càng nghĩ Hầu phu nhân càng tức giận, đã thế nữ nhi này của bà ta lại gây rắc rối cho bà ta.

“Khóc gì mà khóc!” Hầu phu nhân đặt chén trà xuống nói: “Ngày mai con đi xin lỗi cô nương Trữ Gia, lát nữa mẫu thân sẽ sai người chuẩn bị quà.”

“Mẫu thân không biết bọn chúng bắt nạt nữ nhi thế nào đâu.” Lục Diệc Tiên tức giận nói: “Chết con cũng không đi.”

"Con không đi phải không? Nếu không đi thì cũng đừng đến Huệ Hương thư viện học nữa!"

Lục Diệc Tiên sửng sốt, cả người ngơ ngác.

Từ bé đến giờ, nàng ta muốn gì được nấy, nào phải chịu ấm ức như này? Đã chịu tủi thân ở ngoài đường rồi, giờ về nhà còn bị mẫu thân trách mắng. Nàng ta không hiểu, lập tức khóc to.

"Không đi thì thôi! Tưởng con thèm đi chắc!"

Nói xong, nàng ta ôm mặt, vừa khóc vừa chạy về phòng.

Sau đó, ma ma đến bẩm báo: “Phu nhân, tứ tiểu thư ném rất nhiều đồ sứ trong phòng.”

"Mặc nó ném! Đã đến lúc kiềm chế cái tính nóng nảy của nó rồi!" Hầu phu nhân quay người hỏi: "Hầu gia đâu?"

Thị nữ dè dặt nói: “Ở cùng Trương di nương trong Phương Hinh viện ạ.”

Nghe vậy, Hầu phu nhân tức giận ngã xuống.

-

Ở bên này, tâm trạng A Viên không tốt đẹp gì cho cam. Nàng vốn đang vui vẻ đi đạp thanh, không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.

Tiếu Tử Tình hỏi A Viên còn muốn thả diều không, A Viên lắc đầu: "Không, ta muốn về nhà. Ta phải tiếp tục luyện tập thư pháp."

Lần trước khi nàng rời đi, Tiêu Uẩn đã dặn nàng viết và luyện tập năm mươi chữ, bây giờ vẫn còn thiếu vài chữ.

“Được...” Tiếu Tử Tình cũng mặt ủ mày ê, gật đầu: “Vậy chúng ta đi tìm tỷ tỷ rồi cùng về.”

Hai tiểu cô nương dẫn nha hoàn về, đúng lúc này Trần Du đi tới.

“Trữ cô nương?” Y gọi.