Phải công nhận rằng kỹ năng cãi vã của Tiếu Tử Tình rất giỏi, thoáng chốc đã kéo chuyện lên một tầng cao mới: Tĩnh Hài Hầu phủ không biết cách dạy nữ nhi nhà họ.
Tất cả người hầu của Tĩnh Hài Hầu phủ và đường tỷ của Lục Diệc Tiên đều đỏ bừng mặt.
Lục Diệc Tiên nói: “Ngươi nói xằng gì thế Tiếu Tử Tình, không nói đến thứ khác nhưng năm xưa đích tỷ của ta được Gia Ý hoàng hậu đích thân khen ngợi, lẽ nào ngươi nghi ngờ mắt nhìn người của Gia Ý hoàng hậu?”
Cách đây vài năm, đích nữ Lục Diệc Dung của Lục Gia được Gia Ý hoàng hậu khen ngợi trong một bữa tiệc cung đình là ‘người đoan trang hiền thục, xinh đẹp thông minh’, sau đó được chọn làm thái tử phi của Đông Cung.
Chỉ dựa vào điều này mà mỗi khi ra ngoài, các cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ đều tự thấy mình cao hơn một bậc so với cô nương nhà khác.
Bây giờ một nữ nhi nhà nghèo mắng Tĩnh Hài Hầu phủ không biết cách dạy nữ nhi thì ai mà phục cho được?
Tiếu Tử Tình cười mỉa: "Đừng có định tội ta, người ta nói là Lục Diệc Tiên ngươi đấy, theo ý của ngươi thì đổ oan cho người khác cũng không cần xin lỗi hả?"
"Ta..."
Không thể cãi lại, đường tỷ khẽ kéo y phục của Lục Diệc Tiên, ra hiệu nàng ta nhanh chóng xin lỗi, dẹp chuyện để yên thân.
Lục Diệc Tiên không cam lòng chút nào nhưng trước mặt mọi người, nàng ta buộc phải cân nhắc tình hình chung.
Những ngón tay trong tay áo siết chặt lòng bàn tay nàng ta đến mức chảy máu, nhưng nàng ta không sao thốt ra được hai chữ xin lỗi.
“A Viên.” Tiếu Tử Tình vẫy tay với A Viên, tiếp tục nói lời chọc tức Lục Diệc Tiên: “Tứ tiểu thư của Tĩnh Hài Hầu phủ xin lỗi chúng ta đấy, muội cũng qua đây nghe nào.”
A Viên ngoan ngoãn đi tới.
Lục Diệc Tiên dùng hết sức cắn môi, thân thể không khỏi run lên như sắp khóc.
"Ta... ta không mua đồ giả, các ngươi nói xằng!"
Nàng ta quăng ra câu này, bật khóc rồi xấu hổ bỏ chạy.
-
Trên thuyền hoa, Tiêu Uẩn chậm rãi uống trà. Hắn đã nhận được tin tức về tình hình của A Viên.
Tạ Hoằng Du nghi hoặc hỏi: “Sao điện hạ lại giúp cô nương Trữ Gia?”
Y vô cùng tò mò, nếu không phải vì tiểu tư nói với y rằng tiểu cô nương Trữ Gia mới mười một, mười hai tuổi, y còn tưởng Tiêu Uẩn đã ‘chấm’ người ta rồi.
Tiêu Uẩn thiên vị cô nương Trữ Gia, thậm chí cách xử lý cũng rất khéo léo, dùng một cuốn sách dạy đánh cờ để trao đổi điều kiện với y. Phải biết rằng cuốn sách đó đáng giá hơn một trăm lượng bạc rất nhiều.
Vụ giao dịch không có lợi nhuận này không phải là điều Tiêu Uẩn sẽ làm.
Tiêu Uẩn uống một ngụm trà, nhẹ nhàng mỉm cười: “Vô duyên vô cớ bị đổ oan thì chắc chắn tiểu nha đầu sẽ ấm ức lắm.”
"Hơn nữa..."
Tiêu Uẩn lười biếng ngước mắt lên: "Tiểu nha đầu nhà ta nhát gan nên sẽ không bao giờ gây chuyện. Nàng ấy vô cớ bị sỉ nhục, đương nhiên ta phải giúp nàng ấy đòi công lý."
"!!!"
Tạ Hoằng Du sợ hãi, chậm rì rì và không thể tin hỏi: "Nhà... điện hạ ư?"
Không phải nữ nhi của Trữ Gia ư? Biến thành tiểu nha đầu của Cảnh vương điện hạ từ lúc nào thế?
Trần Du đứng bên cạnh giải thích: “Tạ thế tử không biết rồi, lúc trước Trữ cô nương đã bái điện hạ nhà tiểu nhân làm thầy.”
"..."
Được lắm, tin sau còn bất ngờ hơn tin trước, Tạ Hoằng Du bắt đầu tự hỏi liệu mình có bị ảo giác do uống quá nhiều trà hay không.
Nhưng hiển nhiên là không, bởi vì Tiêu Uẩn còn ra lệnh cho Trần Du: “Đi xem tiểu nha đầu đang ở đâu, mang nàng ấy đến đây.”