Lục Diệc Tiên mỉm cười, làm bộ áy náy: "Thật không ngờ chuyện này lại kinh động đến thế tử, ta áy náy vô cùng. Thế tử có lòng tốt vẽ tranh giúp ta mà hôm nay lại bị kẻ khác phá hỏng mất rồi."
“Lục tiểu thư có tiện cho tiểu nhân xem con diều không?”
“Đương nhiên...” Lục Diệc Tiên bảo nha hoàn đưa diều.
Tiểu tư nhận lấy, chậm rãi quan sát vài lần rồi lắc đầu nói: “Bức tranh này không phải của thế tử nhà tiểu nhân, nó là đồ giả.”
Nụ cười trên mặt Lục Diệc Tiên cứng đờ.
Ngay cả những người xung quanh đang nín thở chờ đợi cũng đều sững sờ trong giây lát.
Tiếu Tử Tình và A Viên càng ngỡ mình đã nghe nhầm.
Lục Diệc Tiên khó khăn mở miệng, hỏi: "Ngươi xem kỹ chưa? Không nhầm đó chứ?"
Tiểu tư mỉm cười nói: "Tiểu nhân là tiểu tư theo sát bên người thế tử, thường ngày tiểu nhân chăm lo chuyện y phục, bút mực và các vật dụng khác của ngài ấy, nào có thể nhìn nhầm nét vẽ của thế tử nhà mình?"
“Mọi người nhìn chỗ này đi.” Tiểu tư chỉ vào con dấu, nghiêm túc nói: “Con dấu của thế tử nhà ta bị hỏng một góc, lẽ ra góc này phải khuyết mới đúng.”
Tiểu tư không hề bịa chuyện. Cháu gái của Tạ Hoằng Du đã lấy con dấu của y đi đập quả óc chó nên một góc con dấu bị hư hại. Nhưng dấu trên con diều kia vẫn còn nguyên vẹn.
Tiểu tư giải thích rành mạch và cẩn thận, mọi người đều “Ồ” một tiếng dài như bừng tỉnh ngộ.
Nghe tiếng “Ồ” đầy ẩn ý của họ, sắc mặt của Lục Diệc Tiên tái mét rồi lại trắng bệch, cuối cùng chuyển sang đỏ bừng.
Vừa hổ thẹn vừa khó coi.
Có người thấy chướng mắt trước thái độ hùng hổ dọa người của nàng ta nói: "Lục cô nương, đồ của ngươi là đồ giả mà ngươi vẫn dày mặt đòi người khác đền trăm lượng ư?"
“Đúng vậy...” Có người nói: “Đường đường là tiểu thư Hầu phủ mà lại dùng đồ giả để lừa gạt người khác.”
"Theo ta thấy, bắt đền đồ giả cả trăm lượng thì chẳng phải lừa gạt thôi đâu. Chậc chậc, đây là tống tiền à?"
"À, thế có phải đi gặp quan không?"
“Đây là thiên kim của Tĩnh Hài Hầu phủ, ngươi dám bắt nàng ta đi gặp quan ư?”
"Tục ngữ có câu thiên tử phạm pháp chịu cùng tội với thường dân, lẽ nào Tĩnh Hải Hầu còn lợi hại hơn hoàng thân quốc thích?"
Đám người vây xem ngươi một câu ta một câu, Lục Diệc Tiên và nha hoàn bên cạnh đều đỏ mặt, không dám ngẩng đầu lên.
Máu trong người Lục Diệc Tiên như đông lại, đầu óc ù ù khiến nàng ta nhất thời không biết phải làm sao.
Ngược lại, đường tỷ của Lục Diệc Tiên lại cảm thấy rất xấu hổ. Nàng ấy lén liếc nhìn đường muội ngang ngược bá đạo của mình rồi kéo tay áo đường muội, nói: “Tứ muội, còn ngây ra đó làm gì, chẳng phải mẫu thân muội phái người kêu muội về ư?”
Lục Diệc Tiên gật đầu liên tục như tìm được cọng rơm cứu mạng: “Ừ, ta sẽ về ngay.”
"Chờ chút!"
Lúc này Tiếu Tử Tình vô cùng khoái chí, bước tới ngăn cản Lục Diệc Tiên:
"Lục cô nương đổ oan cho người khác xong, không xin lỗi đã rời đi à? Ban nãy ai vênh váo đắc ý thế nhỉ? Ồ, chỉ Lục Diệc Tiên ngươi được phép bắt nạt người khác mà không cho người khác đòi công lý hả?"
Lục Diệc Tiên giận dữ ngước mắt lên: "Tiếu Tử Tình, đừng quá đáng."
"Ai mới quá đáng đây?" Tiếu Tử Tình không hề sợ Lục Diệc Tiên mà nói với những người xung quanh: "Mọi người phân xử đi, tứ tiểu thư của Tĩnh Hài Hầu phủ đổ oan cho người khác, không chịu xin lỗi đã rời đi, làm vậy có hợp lẽ không nào?"