Chương 41

Tạ Hoằng Du bối rối một lúc, sau đó vỡ lẽ: "Chắc Lục tam gạt nàng ta rồi, đúng là trước đây Lục tam có nhắc tới chuyện vẽ tranh nhưng ta không rảnh, sao có thể vẽ tranh cho một tiểu cô nương cơ chứ?"

"Thuộc hạ thấy hai mắt Trữ cô nương đỏ hoe, dường như sắp khóc. Việc này..." Trần Du dè dặt nhìn Tiêu Uẩn.

Tiêu Uẩn cong môi nói: "Nếu đã chỉ đích danh đó là tranh của Tạ thế tử thì cứ để Tạ thế tử ra mặt làm sáng tỏ hiểu lầm đi."

“???”

Ý là để Y đích thân ra mặt làm sáng tỏ mấy chuyện cãi vã hiểu lầm của tiểu cô nương hả???

Tạ Hoằng Du nhất thời không nói nên lời: "Điện hạ, ta đường đường là thế tử của Vệ quốc công phủ, tiếng tăm vang dội, tấm lòng rộng lượng, phong lưu phóng khoáng, nếu tham gia vào chuyện của tiểu cô nương thì khó tránh..."

"Lúc về ta kêu người tặng Kỳ Kinh Yếu Lược tới phủ của ngươi."

"...Cũng không phải không được."

Tạ Hoằng Du lập tức đổi lời.

Sau đó, Y trưng ra bản mặt yêu chính nghĩa và phân phó tùy tùng của mình: "Ngươi qua bên đó nói thế này, bổn thế tử nghe nói có đồ giả bị lan truyền nên vô cùng tức giận và phái ngươi tới làm sáng tỏ, tranh trên diều của tứ cô nương Tĩnh Hài Hầu phủ không phải bổn thế tử vẽ."

Tùy tùng: "..."

Trần Du: "..."

-

Trên bờ, từng tốp người tề tựu, bàn tán xôn xao, náo nhiệt tựa trẩy hội.

A Viên nắm chặt vạt áo của nhị biểu tỷ Tiếu Tử Tình, trong lòng dường như có ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt. Nàng đã ra sức thanh minh rằng diều của Lục Diệc Tiên va vào diều của nàng là do vô tình, nào ngờ lại chẳng có lấy một mảnh bằng chứng.

Giờ đây, Lục Diệc Tiên một mực đòi bồi thường, mà nào nàng có tiền để đền?

Tiếu Tử Tình cũng lo lắng không yên, lặng lẽ sai nha hoàn về gọi phụ thân mình. Chuyện lớn thế này nàng cũng không biết phải xoay sở ra sao.

Tranh của Tạ thế tử vốn là vật quý, có thể định giá tại các tiệm thư họa. Nếu hình vẽ trên diều kia thật sự là bút tích của Tạ thế tử, và Tĩnh Hài Hầu phủ kiên quyết đòi bồi thường, thì e rằng bọn họ thân phận thấp kém, đành phải ngậm ngùi đền tiền.

A Viên, Tiếu Tử Tình và Lục Diệc Tiên đều chỉ là những tiểu cô nương mười một, mười hai tuổi. A Viên lại hơi mũm mĩm, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, đôi mắt to ướŧ áŧ hoe đỏ vì tủi thân. Thấy tiểu cô nương bị ức hϊếp, vài người xung quanh bất bình, liền lên tiếng bênh vực:

“Ta thấy tiểu cô nương này chắc chắn không cố ý đâu, diều bay trên trời nhiều như vậy, va vào nhau là chuyện khó tránh.”

"Đúng vậy, làm người phải có lòng khoan dung độ lượng chứ, hở một chút là đòi bồi thường cả trăm lượng bạc, bắt nạt người khác quá đáng thật."

"Tiểu cô nương à, hay là hai ngươi nói lời xin lỗi với tứ tiểu thư Lục Gia đi? Hai bên thương lượng, may ra có thể giảm bớt chút đỉnh."

"Đúng vậy, nhiều tiền như vậy, mau xin lỗi đi."

Lục Diệc Tiên không ngờ những người này lại không bênh vực Tĩnh Hài Hầu phủ mà lại lên tiếng giúp một nữ nhi nhà nghèo. Nàng ta tức giận đến tím mặt, hừ một tiếng, làm như không nghe thấy gì.

Một lát sau, có người hô to tùy tùng của Tạ thế tử đã đến.

Lục Diệc Tiên nghe vậy, lập tức ngẩng cao cổ, ưỡn ngực đứng thẳng, liếc nhìn Tiếu Tử Tình và A Viên với vẻ khinh thường. Nàng ta nói: “Chắc hẳn Tạ thế tử nghe được chuyện này nên phái tiểu tư đến xác nhận bức tranh đấy mà.”

“Tiếu Tử Tình...” Lục Diệc Tiên cất lời: “Đã nghĩ xong nên bồi thường thế nào chưa?”

Chẳng mấy chốc, tùy tùng của Tạ thế tử đến trước đám đông, cúi đầu chào mọi người rồi cung kính nói: "Thế tử nhà tiểu nhân nghe tin tranh của ngài ấy xuất hiện ở đây nên phái tiểu nhân đến kiểm tra cho rõ ràng."