"Một trăm lượng..." Lục Diệc Tiên đưa tay ra: "Vậy ngươi trả tiền đi!"
"Ngươi..." Tiếu Tử Tình tức giận nói: "Ngươi thật không biết xấu hổ, sao ngươi không đi cướp đi? Ai biết bức tranh trên diều của ngươi có phải do Tạ thế tử vẽ thật không? Bọn ta cũng chưa từng thấy tranh của ngài ấy."
"Đúng vậy." A Viên phụ họa theo đuôi.
Lục Diệc Tiên không hề tức giận, bình tĩnh ra lệnh cho bà bà nhặt diều lên.
Vẻ mặt ung dung của Lục Diệc Tiên khiến Tiếu Tử Tình không khỏi nghi ngờ. Nàng ấy kéo A Viên ra sau lưng, an ủi nói: "Đừng sợ, người như Tạ thế tử sao có thể rảnh rỗi đến mức đi vẽ diều cho kẻ khác? Chắc chắn nàng ta đang lừa gạt chúng ta."
"Ta đường đường là tứ tiểu thư của Tĩnh Hài Hầu phủ mà lại đi gạt nữ nhi nhà nghèo như hai ngươi ư? Đúng là quá sức nực cười!"
Nàng ta nói tiếp: "Đường huynh của ta là bằng hữu thân thiết với Tạ thế tử, ta đã nhờ đường huynh mời Tạ thế tử vẽ diều đấy."
Nàng ta phải van nài mãi đường huynh mới hứa giúp nàng ta, hôm nay diều bị phá hỏng như vậy thì sao nàng ta cam tâm cho được?
Lục Diệc Tiên nói tiếp: "Ngươi cứ chờ đi, chờ lát nữa thị nữ đem diều qua đây, các ngươi đừng có chơi xấu nhé."
Một trăm lạng bạc không hề nhỏ, đủ để nữ nhi Trữ Gia trả nợ cả đời.
Trước đó Lục Diệc Tiên đã dồn nén nhiều ấm ức nên giờ phút này nhìn thấy nữ nhi Trữ Gia và Tiếu Tử Tình tái mét mặt mày, nàng ta cảm thấy hể hả vô cùng.
Trong hồ, trên một chiếc thuyền hoa đẹp đẽ, Cảnh vương đang chơi cờ với người khác.
Tay hắn cầm quân cờ màu ngọc bích, bất cẩn đánh rơi xuống bàn cờ, hắn nói: "Đã lâu không gặp, kỹ thuật chơi cờ của ngươi tiến bộ rất nhiều."
Ngồi đối diện hắn là một thanh niên mặc áo gấm màu tím khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Chiếc mũi của Y đẹp như ngọc, mặt mày và nụ cười như gió xuân, mỗi cử chỉ đều toát ra khí chất cao quý của một công tử nhà gia thế.
Người này chính là Tạ thế tử Tạ Hoằng Du.
Y cười nói: "Kể từ lần thua Điện hạ, ta đã về nhà nghiên cứu sách dạy chơi cờ rất lâu."
Tiêu Uẩn mỉm cười.
"Sao hôm nay điện hạ lại có thời gian tới đây chơi?" Tạ Hoằng Du hỏi.
Tiêu Uẩn hiếm khi xuất hiện trong những dịp như này, huống chi hôm nay hắn còn phô trương lên thẳng thuyền hoa của Tạ thế tử khiến mọi người ở ven hồ Nam Thành đều biết.
Tiêu Uẩn khẽ mỉm cười, không nói gì, nhẹ nhàng ấn quân cờ lên bàn cờ.
Tạ Hoằng Du rũ mắt thì thấy cái bẫy mình vừa giăng ra đã bị Tiêu Uẩn phá vỡ. Lúc này, Y không có thời gian quan tâm tại sao Cảnh vương lại rảnh rỗi nữa. Y nhanh chóng nghĩ cách khắc phục tình thế.
Một lúc sau, Trần Du lặng lẽ đi vào. Nhìn thấy hai người đang im lặng chơi cờ, Y do dự liệu có nên bẩm báo hay không.
Tiêu Uẩn liếc mắt một cái: "Nói."
"Điện hạ, phía Trữ cô nương xảy ra chút chuyện."
Cũng không phải do Trần Du cố ý nghe ngóng tình hình phía A Viên. Nhưng phía nàng quá ồn ào nên những người bên dưới đã nhắc đến chuyện của nàng với Y. Ngẫm đi ngẫm lại, Trần Du nghĩ vẫn nên bẩm báo với điện hạ.
Tiêu Uẩn không ngừng di chuyển, tiếp tục nhặt một quân cờ ngọc đen từ trong bình cờ lên.
"Trữ cô nương có tranh chấp với tứ cô nương Tĩnh Hài Hầu phủ, diều của bọn họ bị quấn vào nhau. Tứ cô nương Tĩnh Hài Hầu phủ đòi Trữ cô nương đền một trăm lạng bạc."
"Diều gì mà đắt thế?" Tiêu Uẩn ung dung hỏi.
"Ừm..." Trần Du liếc nhìn Tạ thế tử, nói: "Tứ tiểu thư Tĩnh Hài Hầu phủ nói bức tranh trên diều do Tạ thế tử vẽ, giá trị ngàn vàng."
Nghe vậy, Tiêu Uẩn ngước mắt lên: "Không ngờ thế tử còn thú thanh nhàn là vẽ tranh cho tiểu cô nương?"