Chương 4

Bảo Âm cuống lên, ngước mắt nhìn xung quanh thì nhận ra hai người họ đã đi đến một nơi vắng vẻ hẻo lánh, chẳng thể kêu ai giúp đỡ.

“Nô tì băng bó chân tiểu thư bằng khăn tay trước nha.”

Nàng ấy nhanh chóng lấy trong tay áo ra một chiếc khăn tay, buộc lại, nhưng một lúc sau, chiếc khăn tay đã dính đầy máu, máu càng ngày càng nhiều.

“Phải làm sao đây...” Lần đầu tiên Bảo Âm gặp phải chuyện như vậy nên vô cùng hoang mang.

Ngược lại A Viên lại bình tĩnh hơn, thậm chí còn chống tay để nhích mông tới chỗ ngồi thoải mái.

Sau một lúc hoảng loạn, Bảo Âm quay người, nói: “Tiểu thư trèo lên lưng nô tì để nô tì cõng người về.”

Nhưng Bảo Âm gầy gò nên cõng A Viên được một đoạn đường đã mệt mỏi, bước chân cũng vô cùng chậm chạp.

Cứ tiếp tục như vậy không phải cách hay, Bảo Âm liếc nhìn quán trà cách đó không xa, nói: “Tiểu thư ngồi ở quán trà chờ nô tì một lát, nô tỳ đi gọi phu nhân, được không?”

Trước khi đi, Bảo Âm đưa chút tiền đồng cho chủ tiệm rồi dặn bà chủ săn sóc A Viên.

Nhưng A Viên chờ hoài chờ mãi, đến khi mặt trời sắp lặn mà Bảo Âm vẫn chưa quay lại.

Khách nhân đến quán trà ngày càng ít, nhiều người bán hàng rong lần lượt thu dọn quầy hàng của mình.

Bà chủ quán trà cũng hỏi A Viên vài lần: “Cô nương, khi nào người lớn nhà cô nương mới tới?”

A Viên lắc đầu, buồn rầu nhìn bước chân vội vã của người đi đường.

“Ôi!” Nàng chống cằm than thở.

Tiểu cô nương mới tí tuổi đầu lại dễ thương như cục tuyết trắng bỗng thở than như có nỗi niềm cay đắng. Bà chủ quán trà không khỏi buồn cười.

“Được rồi, ta đợi thêm một khắc nữa, nếu người nhà tiểu cô nương vẫn chưa tới thì ta vẫn phải dọn sạp hàng thôi. Nhà ta còn có trẻ nhỏ đợi ta về đấy.”

A Viên gật đầu, nằm héo trên bàn.

Lát sau đột nhiên có người từ ngoài đi vào, vừa bước tới cửa đã hỏi: “Còn trà không?”

“Khách quan, tiểu nhân chuẩn bị đóng cửa...”

Bà chủ còn chưa dứt lời thì vị khách nhân kia đã quăng một thỏi bạc qua, nói: “Phiền ngươi pha thêm một bình trà, công tử nhà ta muốn uống.”

A Viên vô thức ngẩng đầu thì nhìn thấy một nam nhân cao lớn đang đứng ở cửa. Hắn mặc áo choàng màu xanh nhạt, tướng mạo khôi ngô văn nhã, chói sáng như ngọc.

Nhận ra ánh mắt của A Viên, hắn chậm rãi nhướng mắt.

Ánh mắt hắn ôn hòa nhưng hờ hững. Thoáng chốc, hắn khẽ cong môi.

“Tiểu nha đầu nhìn gì thế?”

“Tiểu nha đầu, nhìn gì thế?”

A Viên khẽ giật mình, lúc này nàng mới nhận ra bản thân đã vô thức nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt đã lâu.

Nàng ngây thơ gật đầu, rồi lại lập tức thấy không ổn, cuống quýt lắc đầu lia lịa. Sau đó, A Viên lại cho rằng hành động này thiếu lễ phép, nàng đâm ra luống cuống, mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.