Ở phía khác, Lục Diệc Tiên đang đi theo đường tỷ và hai tiểu cô nương khác.
Họ vừa kéo dây diều vừa trò chuyện.
"Nửa tháng nữa là khảo thí ở Huệ Hương thư viện rồi. Các ngươi có hồi hộp không?"
"Đương nhiên, nghe nói lần này đích thân Huệ Lan công chúa sẽ giám sát kỳ thi."
"A! Sao ta lại không biết nhỉ?"
"Hôm qua mẫu thân ta đã nói vậy, còn ân cần dạy bảo ta từ sau hôm nay phải tranh thủ thời gian học hành nữa đấy."
"Ồ, ta còn chưa chuẩn bị xong." Một tiểu cô nương quay đầu nhìn Lục Diệc Tiên: "A Tiên thì sao?"
Lục Diệc Tiên làm bộ như chuyện khảo thí nhẹ như gió thoảng mây bay, nói: "Chỉ là Huệ Hương thư viện thôi mà, mẫu thân ta nói ta nhất định có thể vào đấy."
Tiểu cô nương kia gật đầu: "Cũng phải thôi, Huệ Lan công chúa là tỷ tỷ ruột của Cảnh vương mà."
Lời này chỉ thốt ra một nửa, nửa còn lại có ý gì thì mọi người đều thầm hiểu.
Lục Diệc Tiên thầm cảm thấy mình hơn hẳn người khác, tâm trạng tồi tệ vì bị A Viên vượt mặt ban nãy đã dịu đi đôi phần.
Nhưng không lâu sau, một thị nữ vội vàng đi tới nói: "Tứ tiểu thư, phu nhân sai nô tỳ tới gọi người về."
Lục Diệc Tiên cau mày: "Sao gấp thế? Không thấy ta đang thả diều sao?"
Thị nữ khó xử, do dự một lúc rồi thì thầm vào tai Lục Diệc Tiên vài lời.
Động tác kéo dây diều của Lục Diệc Tiên dừng lại, các ngón tay siết chặt.
"Chắc chưa?"
Thị nữ gật đầu: "Chính tai nô tỳ nghe thấy phu nhân nói vậy mà."
Lục Diệc Tiên ngơ ngác, chẳng phải trước đó mẫu thân nàng ta đã thề chắc như đinh đóng cột rằng nàng ta có thể đến học ở Huệ Hương thư viện ư? Thậm chí khỏi cần đi thi nữa mà.
Tại sao Cảnh vương lại không sẵn lòng giúp nhà nàng ta đi cửa sau?
"Tứ tiểu thư." Thị nữ khuyên nhủ: "Người nên về đi. Phu nhân có chuyện muốn nói với người."
Lục Diệc Tiên cắn môi, không cam lòng. Nàng ta bỗng nhiên giật sợi dây diều, cách đó không xa có tiếng người hét lên.
"Ồ, bị kẹt rồi."
Đây là giọng của A Viên.
Lục Diệc Tiên ngước mắt nhìn bầu trời thì nhận ra con diều của mình đã mắc vào con diều bướm bên cạnh.
Ngay sau đó, hai con diều nhanh chóng rơi xuống.
A Viên muộn màng nhận ra điều gì đó, quay lại và thấy Lục Diệc Tiên đang nhìn nàng với vẻ mặt tức giận.
"Ta... ta không cố ý." A Viên vô thức nói.
Đương nhiên Lục Diệc Tiên biết A Viên không cố ý vì ban nãy chính nàng ta dừng kéo dây, sau đó lại còn giật dây. Nhưng lúc này tâm trạng nàng ta không tốt, vừa hay Trữ cô nương tự "dâng" tới nên nàng ta muốn trút giận.
Lục Diệc Tiên thuận theo lời của A Viên, hỏi: "Ai biết ngươi có cố ý không? Đang yên đang lành, sao ngươi lại phải đυ.ng vào diều của ta? Ngươi biết cánh diều của ta trị giá bao nhiêu tiền không hả? Ngươi đền nổi không?"
A Viên nghĩ, không phải chỉ là một con diều làm bằng que tre và giấy thôi sao? Trị giá bao nhiêu được chứ?
Lục Diệc Tiên nói tiếp: "Ta đã mời Tạ thế tử của Vệ quốc công phủ vẽ hình trên con diều của mình, tranh vẽ của Tạ thế tử ngàn vàng cũng khó đổi, ngươi định đền thế nào?"
A Viên nghe được lời này, lập tức trầm mặc.
Ai ai chẳng biết Tạ thế tử Tạ Hoằng Du có tài năng và học thức xuất sắc. Y rất giỏi vẽ tranh, tranh của Y có mây bay nước chảy cực kỳ sinh động. Trước đây có lời đồn rằng một phú thương vượt đường xa ngàn dặm tới, muốn mua một bức tranh của Tạ thế tử với giá cả vạn lượng vàng mà Tạ thế tử vẫn từ chối gặp.
Từ đấy mới có câu nói tranh Tạ thế tử ngàn vàng khó cầu.
Tiếu Tử Tình nghe xong, cười mỉa nói: "Nói tới nói lui chẳng qua chỉ là một cánh diều, bao tiền, đền cho ngươi là được chứ gì."