Có người ngó đầu tới xem: "Đúng là nụ. Nghe nói trà nụ chỉ được hái một cân từ vườn trà rộng vạn mẫu."
"Loại trà ngươi đang nói là trà khác, nếu là trà Long Tỉnh của hồ Hổ Bào thì số lượng càng ít, chỉ có mấy lượng từ vườn trà mà thôi."
"A, vậy trà này ngon hơn loại một lá một nụ à?"
"Tất nhiên là thế rồi."
Nghe bọn họ mỗi người một câu, mặt Lục Diệc Tiên dần dần đỏ lên.
Chẳng vì lẽ nào khác, thứ trà nàng ta mang đến chính là loại một nụ một lá.
Nhưng A Viên không biết nhiều về trà nên bối rối và ngượng ngùng nói: "Không có gì đặc biệt đâu, đây là loại trà ta thường dùng để tiêu hóa thức ăn."
Mọi người: "..."
Một đám người ríu rít trò chuyện hồi lâu, Lục Diệc Tiên cũng đỏ mặt hồi lâu, mãi cho đến khi đám người náo động lên, có người nói Cảnh Vương tới rồi.
Vài tiểu cô nương vẫn tiếp tục luận trà, mỗi người dường như muốn chứng tỏ mình am tường hơn những người khác.
Lục Diệc Tiên ngồi bên cạnh lắng nghe, sắc diện càng lúc càng khó coi. Cho đến khi một người nhắc đến việc Cảnh vương cũng đến hồ Nam Thành, cuộc bàn luận về trà mới tạm lắng.
Nhưng trong lòng Lục Diệc Tiên, chuyện này vẫn mãi không lặng sóng.
Trước đó, nàng ta từng nói tổ phụ mình không nỡ uống loại trà này. Nàng ta quả thực không dối trá, mỗi búp trà non đầu xuân quý giá như châu ngọc. Hôm nay, nàng ta phải nài nỉ mãi mới được tổ phụ ban cho nửa hộp.
Ấy vậy mà, nữ nhi của Trữ Gia lại thản nhiên nói trà búp của nàng ấy dùng để tiêu thực mỗi ngày.
Lời nói ngạo mạn ấy rành rành là một cái tát giáng thẳng vào mặt Lục Diệc Tiên.
Lục Diệc Tiên thầm nghĩ... Rõ ràng A Viên cố ý làm vậy!
Lục Diệc Tiên vô cùng phẫn nộ!
A Viên lại chẳng hay biết Lục Diệc Tiên đã nghĩ xa đến vậy. Nàng đang mải ăn hoa quả, ngẩng đầu nhìn quanh.
Nàng khẽ hỏi biểu tỷ Tiếu Tử Tình: "Ai là Cảnh vương?"
Tiếu Tử Tình khó hiểu nhìn nàng: "Muội hỏi Cảnh vương làm gì?"
A Viên muốn đáp, muội muốn xem rốt cuộc Cảnh vương anh tuấn đến nhường nào, so với Thẩm ca ca thì ai hơn ai.
"Cho dù Cảnh vương đến hồ Nam Thành cũng sẽ không ngồi dưới đất như chúng ta." Tiếu Tử Tình nói: "Chắc chắn Cảnh vương sẽ lên thuyền hoa du ngoạn như những công tử nhà giàu kia."
"Ồ." A Viên thoáng chút tiếc nuối, đưa mắt nhìn sang hướng khác.
Đương nhiên, các công tử tiểu thư ở độ tuổi khác nhau sẽ có những cách tiêu khiển khác biệt. Những tiểu thư công tử đã trưởng thành sẽ không ngồi đây ăn trái cây và so bì trang sức như các tiểu cô nương mười một, mười hai tuổi. Họ thường so tài nghệ, đàm luận thi phú để nhận được sự ngưỡng mộ từ người khác.
Vì vậy, phần lớn những người ngồi trên bãi cỏ ven hồ đều là các hài tử chưa trưởng thành.
Các tiểu cô nương uống trà chán chường nên đề nghị đi thả diều.
Thế là, đám người ồn ào đứng dậy, các nha hoàn xách diều và dây bước về phía khu đất cao hơn.
Hôm nay cảnh sắc mùa xuân thật đẹp, gió nhẹ, nắng ấm, muôn vàn cánh diều bay lượn trên nền trời. Có diều hình vẹt, chim nhạn, chuồn chuồn, cá chép bạc và thậm chí cả những cánh diều hình búp bê mập mạp.
A Viên cũng mang theo một con diều hình bướm, đây là diều tỷ tỷ mua về cho nàng khi được nghỉ học ở Quốc Tử Giám.
A Viên vừa thả dây vừa nheo mắt nhìn cánh diều bướm của mình. Con diều rực rỡ ấy đang bay lượn trong không trung, vô cùng bắt mắt.
Lúc này, một con diều hình song ngư bay đến bên cạnh, va vào diều của nàng rồi vυ"t cao hơn.
A Viên quay lại nhìn quanh. Con diều quá cao và dây quá dài nên nàng không thể biết nó là của ai.