Nàng ấy mời: "Dù sao mấy người các ngươi cũng không đông, hay là ngồi uống trà và ngắm cảnh cùng chúng ta luôn, sẽ thú vị hơn đấy."
Hà Huệ Châu và những người khác đã bày sẵn một bữa tiệc. Trên bàn tiệc có những bộ trà tinh tế cùng các loại bánh ngọt và trái cây. Năm – sáu tiểu cô nương cùng tuổi đang ngồi xung quanh.
Tiếu Tử Tình hơi do dự khi nhìn thấy Lục Diệc Tiên cũng ở đó.
Sau khi suy nghĩ một lúc, nàng ấy quay đầu hỏi ý tỷ tỷ Tiếu Tử Huyên.
Tiếu Tử Huyên đã mười bốn tuổi, hai tháng nữa sẽ đến tuổi cập kê. Nàng ấy không thích ngồi chung với mấy tiểu cô nương này nên bèn nói: "Ta vừa gặp người quen, bây giờ sẽ qua đó trò chuyện, muội với A Viên đi đi."
Nói xong, nàng ấy và thị nữ rời đi.
Tiếu Tử Tình lại hỏi A Viên: "Biểu muội muốn chơi cùng họ không?"
A Viên thấy sao cũng được nên ngoan ngoãn gật đầu.
"Tử Tình, đây là biểu muội của ngươi à, thật đáng yêu."
Gia đình Hà Huệ Châu chỉ có huynh đệ mà không có tỷ muội. Đây là lần đầu nàng ấy thấy A Viên nhưng vừa gặp đã vô cùng yêu thích.
A Viên cười thẹn thùng, nói to: "Chào Hà Huệ tỷ tỷ."
Hôm nay Lục Diệc Tiên cùng đường tỷ của nàng ta tới đây. Đường tỷ là bằng hữu của Hà Huệ Châu. Trước đây Lục Diệc Tiên bị thương nên bây giờ đang dùng khăn lụa che nửa mặt. Sau khi nghe hai người kia nói chuyện, nàng ta hừ một tiếng khinh thường và nhìn đi nơi khác.
Tiếu Tử Tình không hợp với Lục Diệc Tiên nên nhìn nàng ta cũng thấy chướng mắt.
Họ đều là những tiểu cô nương mười một, mười hai tuổi. Hầu hết cô nương ở độ tuổi này đều thích so sánh. Nhất là Lục Diệc Tiên, từ khi bị mất mặt ở Tô phủ, nàng ta luôn muốn thắng lại thứ gì đó.
Đầu tiên nàng ta khoe y phục và đồ trang sức của mình, sau đó cố tình khen ngợi những người khác ngồi cùng bàn, ngoại trừ Tiếu Tử Tình và A Viên.
Nhìn thấy A Viên lấy ra một hộp trà từ túi, nàng ta lập tức nói: "Không lẽ ngươi muốn pha trà mình tự mang đi hả?"
A Viên gật đầu: "Ta không thích trà nồng, cái này nhẹ nhàng và ngon hơn chút."
Nàng chỉ vào lá trà của mình.
Lục Diệc Tiên cười giễu, nói: "Đúng là loại nhà quê, ngươi biết bọn ta đang uống trà gì không?"
Nàng ta nói: "Đây là trà Long Tỉnh ngon nhất năm nay. Ngay cả tổ phụ của ta cũng không nỡ uống đấy. Ta phải nài xin mới có được. Mỗi lá trà đều quý như vàng."
"Ồ."
A Viên gật đầu, nhưng nàng thực sự không thích uống trà nồng, cũng không vì Lục Diệc Tiên khoe khoang mỗi lá trà đều quý như vàng mà uống tạm.
A Viên lấy bộ ấm trà mang theo ra, vừa chậm rãi đun nước vừa nghe biểu tỷ và các đồng song kể những câu chuyện thú vị.
Một lúc sau, Hà Huệ Châu bỗng quay người nhìn sang: "Thơm quá. Là trà A Viên pha à?"
A Viên hỏi: "Hà Huệ tỷ tỷ muốn uống không? Ta rót cho tỷ một ly."
Ngày nay, các quý nữ thế gia đều có sở thích uống trà. Họ biết nhận biết các loại trà khác nhau tốt hay xấu bằng cách ngửi mùi thơm và nhìn vào màu sắc.
Còn Hà Huệ Châu là cao thủ ở đây, vừa ngửi đã biết trà ngon.
Lục Diệc Tiên không phục, nghĩ thầm, chỉ là trà của nữ nhi nhà quan vô danh tiểu tốt thì có thể ngon tới mức nào cơ chứ? Đám người này đúng là thiếu hiểu biết.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, sau khi Hà Huệ Châu nếm trà xong lại hết lời khen ngợi, những người khác cũng sáp tới nếm thử.
Có người nói: "Ta thấy trà của A Viên ngon hơn."
"Không chỉ có vị ngon hơn." Hà Huệ Châu mở hộp trà, lấy ra mấy lá trà, thở dài: "Nó đầy nụ, lá dày và xanh, chứng tỏ đã hấp thu tinh hoa của cả mùa đông."