Chương 36

Tại Tĩnh Hải Hầu phủ. Tĩnh Hải Hầu và phu nhân đang cãi nhau giữa đêm.

"Cảnh Vương nói thế nào về việc nữ nhi của chúng ta đến học ở Huệ Hương thư viện?"

"Nói thế nào là thế nào?" Tĩnh Hải Hầu tức giận nói: "Ta còn chưa gặp được ngài ấy."

"Tại sao?"

"Bà hỏi ta thì ta biết hỏi ai?" Tĩnh Hải Hầu hỏi: "Có phải lần trước bà đắc tội với người của Trữ gia không? Mọi lần ta đến gặp Cảnh Vương đều gặp được ngài ấy. Gần đây ta đến tìm hai lần nhưng người hầu đều nói Cảnh Vương không rảnh."

Hầu phu nhân mấp máy môi, sắc mặt khó coi: "Chỉ là một người sa cơ thất thế mà ông cũng nói ta đắc tội người ta được? Ông nói lời này mà không ngại hạ thấp thân phận hả?"

"Hạ thấp thân phận ư? Bà có bản lĩnh lớn vậy thì bà tự nghĩ cách lo chuyện học hành của khuê nữ của bà đi."

Hầu phu nhân nghe xong liền nghiêm mặt: "Gì mà khuê nữ của ta, một mình ta sinh được Tiên Nhi chắc? Thì ra ông chỉ nhận thứ tử và thứ nữ ở Tây viện là hài tử của mình!"

"Nếu đã như vậy." Hầu phu nhân vô cùng tức giận, ném y phục mà trượng phu đã thay ra: "Ông còn đến đây làm cái thá gì, đi tìm di nương bảo bối và khuê nữ bảo bối của ông đi!"

Nếu lúc này không phải đêm khuya thì Tĩnh Hải Hầu thật sự muốn dứt áo rời đi. Ông ta chịu đựng và nói: "Bây giờ đang nói chuyện học hành của Tiên Nhi, sao bà lại làm ầm lên với ta?"

Ma ma đứng bên cạnh cũng khuyên Hầu phu nhân: "Hầu gia nói đúng, việc quan trọng trước mắt là việc học của tứ tiểu thư."

Hầu phu nhân đè nén sự không vui, uống một chén trà. Lát sau, bà ta nói: "Hay là thế này, hai ngày nữa là Tết Thanh Minh. Khi đó, Cảnh Vương nhất định sẽ đến chùa Vạn Thọ để cúng cho mẫu thân ngài ấy. Ông tìm cớ bái kiến ngài ấy. Không còn nhiều thời gian trước khi nhập học đâu, chúng ta cần phải làm việc này càng sớm càng tốt."

-

Đương nhiên loại thuốc mỡ mà Tiêu Uẩn tặng A Viên rất hiệu quả. Sau khi về nhà, nàng chỉ bôi hai lần mà cổ tay đã không còn đau nữa.

Vì Tiêu Uẩn bận rộn nên nàng đã tự luyện tập thư pháp theo phương pháp buộc túi cát trong hai ngày.

Ngày thứ ba là tiết Thanh Minh.

Vào tiết Thanh Minh, người dân ở Kinh thành thích ra ngoài tham gia các hoạt động thú vị. Hoặc đạp thanh, hoặc trồng liễu, chơi xích đu, thả diều, v.v.

Sau khi ăn sáng xong, hai biểu tỷ Tiếu gia tới rủ A Viên đi chơi. Ba tiểu cô nương ngồi xe ngựa đến hồ Nam Thành bên ngoài thành.

Phong cảnh hồ Nam Thành rất đẹp. Chẳng những có thể thưởng ngoạn phong cảnh của hồ mà còn có thể tận hưởng việc đi thuyền trên hồ. Một số công tử còn thích gọi đào kép đàn hát trên thuyền hoa.

Người ngồi trên bờ ngắm cảnh núi xa nước gần, tắm mình trong gió xuân và nghe những bản nhạc du dương. Vì vậy, hằng năm có rất nhiều người đạp thanh du ngoạn.

Họ bày tiệc trên mặt đất, đun nước pha trà, ngâm thơ, đánh trống và mặc sức thả diều trên thảm cỏ xanh.

A Viên ôm hộp thức ăn trong tay, các thị nữ mang mâm tiệc và bộ ấm trà. Mọi người dự định tìm một chỗ trống trải để ngồi.

Thật không may, khi họ đi đến rặng liễu thì gặp tứ tiểu thư Lục Diệc Tiên của Tĩnh Hải Hầu phủ.

"Tử Tình? Các ngươi cũng đến đạp thanh à?"

Người nói là một cô nương có khuôn mặt tròn trịa, nàng ta là Hà Huệ Châu – tam tiểu thư nhà Hữu Thị Lang Bộ Lại, cũng là đồng song của Tiếu Tử Tình ở thư viện nữ nhân.