Chương 35

Tiêu Uẩn đột nhiên giơ tay lên.

Tô Vân Bình dừng lại, Cảnh Vương đứng dậy sải bước đi ra ngoài.

Tiêu Uẩn bước đến tiểu thất bên cạnh, nhìn thấy A Viên đang ngồi trên ghế bành. Chiếc ghế rộng rãi, cô ngồi lọt thỏm sâu đến nỗi chân không chạm đất, cứ như lơ lửng giữa không trung.

Trông vừa buồn cười lại vừa đáng yêu.

Nhìn thấy hắn đi vào, A Viên giận dỗi hừ mũi, nhắm mắt không thèm nhìn.

Tiêu Uẩn bước tới.

Thị nữ đang nắm cổ tay tiểu cô nương, nhẹ nhàng thoa thuốc.

Cổ tay A Viên trắng ngần, trông yếu đuối như không xương. Trên cổ tay cô có vài vết đỏ do dải lụa buộc chặt. Sau khi thoa thuốc, các vết đỏ trở nên rõ ràng và sáng bóng hơn.

Nhìn mà giật mình.

Nhưng bản thân Tiêu Uẩn biết rõ hắn không hề buộc chặt, thậm chí còn hơi nới lỏng.

Hắn vừa bất đắc dĩ vừa ngạc nhiên, không ngờ lại có người sở hữu làn da mỏng manh đến nhường này.

"Đau lắm không?" Hắn hỏi.

A Viên lẩm bẩm: "Cũng đâu phải tay huynh, đương nhiên huynh không thấy đau rồi."

Thị nữ sợ hãi trước lời nói phản nghịch của A Viên, vội vàng ngừng thoa thuốc.

"Sao muội biết ta chưa từng trải qua chuyện này?" Tiêu Uẩn xua thị nữ đi, ngồi xuống bên cạnh A Viên, nói: "Khi còn nhỏ, ca ca cũng luyện tập thư pháp như vậy. Khi đó..."

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Chắc lúc đó ta mới sáu tuổi."

"Sáu tuổi đã tập viết thư pháp với bao cát rồi ư?" A Viên không thể tin nổi.

Tiêu Uẩn gật đầu.

"Ca ca không đau à?"

Tiêu Uẩn ngước mắt nhìn cô: "Đau chứ, nhưng con người không thể đạt được thành công nếu không trải qua thử thách và gian khổ."

Nghe vậy, A Viên hơi hổ thẹn, thậm chí ngại không dám kêu đau nữa.

"Muội biết nhưng..."

"Nhưng cái gì?"

"Muội không muốn chịu khổ đâu."

"..."

"Vậy muội muốn làm gì?" Tiêu Uẩn nhếch môi: "Muội có nguyện vọng gì không?"

"Có chứ." A Viên gật đầu.

"Ồ? Nói cho ca ca nghe nào."

"Mẫu thân nói mong muội khỏe mạnh bình an, học hành lễ nghĩa, sau này tìm một gia đình thật thà..." A Viên nói nhỏ, hai má đỏ lựng.

"Hửm?" Tiêu Uẩn nhìn cô.

"Vậy nên... vậy nên..." A Viên tiếp tục: "Mong muốn của muội cũng như vậy. Muội muốn gả cho một phu quân cũng thích ăn quà vặt và không chê muội ngốc, muội muốn sống khỏe mạnh bình an."

"..."

Lúc này, một tràng cười vang lên từ phòng bên cạnh.

A Viên kinh hãi. Cô cứ ngỡ phòng bên cạnh không có ai, trong phòng cũng chỉ còn lại cô và đại ca ca nên cô mới yên tâm nói ra những điều như vậy.

Bây giờ thì hay rồi, có người đã nghe được mong muốn của cô.

Cô ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Tiêu Uẩn cũng nhịn cười, một lúc sau mới nói: "Điều ước này không khó."

A Viên xấu hổ, gật đầu loạn xạ.

"Ai ở phòng bên thế?" Cô nhẹ nhàng hỏi.

"Có ai đâu."

"Rõ ràng muội nghe thấy ai đó đang cười mà."

"Tiểu tư đang ở bên ngoài thôi."

"...Ồ."

Thế là sự xấu hổ trên mặt A Viên dịu đi đôi chút.

Một lúc sau, Tiêu Uẩn bảo thị nữ đưa A Viên đi nghỉ trưa, sau đó hắn tiếp tục quay lại thư phòng thảo luận chuyện với Tô Vân Bình.

Khi xong việc, A Viên cũng tỉnh giấc. Tiêu Uẩn đích thân tiễn cô ra cửa và nhét một lọ thuốc mỡ vào tay cô.

"Thẩm ca ca." A Viên nhìn lọ thuốc nhỏ nhắn tinh xảo, hỏi: "Thuốc này đắt tiền không?"

"Không đắt, chỉ cần vài xu thì mua ở chỗ nào cũng có." Tiêu Uẩn chắp tay đứng cạnh xe ngựa.

"Ồ." A Viên đặt lọ thuốc vào túi, sau đó chào tạm biệt Tiêu Uẩn: "Tạm biệt Thẩm ca ca."

Cô nương kéo rèm xuống, ngồi lại vào xe ngựa. Chẳng bao lâu sau, bánh xe bắt đầu chuyển động.

Trần Du thầm thở dài.

Lô Thái y trong cung đích thân thu thập những vị thuốc quý hiếm trong thiên hạ mới nghiên cứu điều chế được hai lọ thuốc mỡ, thế mà Điện hạ nói tặng liền tặng luôn một hộp.

Đã vậy còn nói "chỉ cần vài xu thì mua ở chỗ nào cũng có". Không biết Lô Thái y có lăn đùng ra ngất sau khi nghe điều này không.

Nếu sau này Trữ cô nương cứ thật thà ngoan ngoãn thì có lẽ kiếp này nàng ấy được hưởng phúc lớn rồi.