A Viên dừng viết.
Một lúc sau, một giọt nước mắt rơi trên giấy Tuyên Thành, sau đấy hết giọt này tới giọt khác rơi xuống.
Rơi xuống ào ào.
Tiêu Uẩn ngẩn người.
Thế mà đã khóc ư?
Hắn có nói nặng lời đâu.
Một lúc sau, hắn mới lấy cây bút từ trong tay nàng, đặt sang một bên, bất đắc dĩ nói: "Tiểu cô nương, ca ca chỉ trêu muội thôi, sao có thể bỏ đói muội được?"
"Hu hu!" A Viên bật khóc.
Nàng tủi thân vô cùng. Từ bé đến lớn, nàng chưa bao giờ vất vả như vậy. Cổ tay bị buộc bằng bao cát, ban đầu thì không sao, nhưng về sau càng ngày càng nặng. Nàng không được phép ngồi viết mà phải đứng.
Nàng viết liên tục một canh giờ. Tay đau, chân tê và bụng đói cồn cào.
Nàng quay người đi, đôi vai rung lên vì khóc.
Trần Du ở ngoài thư phòng ngẩng đầu nhìn trời cao, nghe điện hạ nhà y thấp giọng dỗ dành nhưng dỗ hoài không được. Cuối cùng, y nghe điện hạ phân phó: "Ngươi ngây ra đó làm gì, mau đi dọn đồ ăn lên."
Trần Du nhanh chóng phái người vào bếp.
Bữa trưa dọn trong tiểu thất liền kề thư phòng. Trên án đã bày biện đầy ắp sơn hào hải vị: cá hấp, hoành thánh cút, cá que thơm ngọt, tôm pha lê, và muôn vàn món ngon khác. Cách bày trí tinh tế, màu sắc và hương vị đều mê hoặc lòng người. Đây đều là những món mà các tiểu cô nương yêu thích.
Thế nhưng, A Viên đang giận dỗi nên khi vào bàn, cô chỉ chú mục vào miếng thịt giòn và cá hấp trước mắt.
Tiêu Uẩn nhìn cô chằm chằm một lúc, rồi bất đắc dĩ gắp một miếng tôm pha lê đặt vào bát cô, ôn tồn nói: "Tiểu nha đầu nếm thử xem, mùi vị vô cùng thơm ngon."
A Viên vốn chẳng muốn nhận, song Tiêu Uẩn đã gắp thẳng vào bát, nếu cô không ăn thì thật lãng phí. Cuối cùng, cô vẫn ngoan ngoãn dùng bữa.
Từng miếng nhỏ được đưa vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm, quả nhiên vị rất ngon.
Thức ăn mỹ vị có thể khiến lòng người nhẹ nhõm hơn. Chút ấm ức trong lòng A Viên dần dần tiêu tan theo từng món ngon.
Tiêu Uẩn không ngừng gắp thức ăn cho cô, và cô cũng không ngừng ăn.
Cứ như vậy, bầu không khí dần dần trở nên hài hòa.
Tô Vân Bình tới bẩm báo chính sự, cùng Trần Du đứng đợi ở cửa thư phòng. Thỉnh thoảng, ông lại liếc nhìn Cảnh Vương đang tận tình đút cho một tiểu cô nương dùng bữa.
Ông tò mò đến chết, không khỏi lần thứ ba dò hỏi Trần Du: "Từ khi nào mà Vương gia lại có được sự an nhàn tự tại như thế?"
Trọng điểm nằm ở chữ "nhàn". Vừa làm phu tử, vừa làm phụ thân, lại còn bày ra bộ dạng tận hưởng niềm vui nữa chứ!
Trần Du nghiêng đầu nhìn một lúc, khẽ cười nói: "Điện hạ nhà ta đang nuôi thỏ, thật thú vị."
Tô Vân Bình hồ đồ không hiểu, đành tiếp tục chờ đợi.
Cuối cùng cũng chờ đến lúc Cảnh Vương đút xong cho tiểu cô nương, sau gần nửa canh giờ.
Trong thư phòng, Tô Vân Bình và Cảnh Vương đang luận đàm chính sự. Bên kia bức tường, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng kêu đau đớn của tiểu cô nương từ tiểu thất kế bên.
Tiêu Uẩn thỉnh thoảng nhíu mày.
Tô Vân Bình sẽ cẩn thận dừng lời.
Ông cũng đã nghe chuyện sáng nay tiểu cô nương buộc bao cát để luyện thư pháp. Làn da nữ nhân vốn mềm mại, huống hồ luyện tập gần một canh giờ, cổ tay chắc chắn sẽ đau nhức.
Lúc này, thị nữ đang thoa thuốc cho tiểu cô nương, nhưng không rõ vết thương nặng đến mức nào. Nghe tiếng kêu đau của tiểu cô nương thì chắc hẳn bị thương không nhẹ.
Lắng nghe một lát, Tô Vân Bình lại tiếp tục bẩm báo.
"Cố Thừa tướng phái hạ quan truyền lời với Điện hạ, người mà Tín quốc công âm thầm cài cắm ở Bộ Hộ..."
"Không, đau quá..."
Lần này tiếng kêu lớn hơn một chút.