Tiêu Uẩn tiếp tục: "Hôm nay không cần vội vàng làm việc khác, trước tiên phải viết vững vàng cái đã."
"Luyện như thế nào?"
Tiêu Uẩn đi tới cửa, nhỏ giọng phân phó câu gì đó. Không lâu sau, một tiểu tư bưng đĩa đi vào.
A Viên liếc nhìn thì thấy đó là một túi vải nhỏ và một bó vải mềm.
Tiêu Uẩn ngồi trên ghế, ngoắc tay gọi nàng: "Lại đây."
A Viên bước tới.
"Duỗi tay nào."
Nàng ngoan ngoãn đưa tay ra.
Tiêu Uẩn nhặt chiếc túi nhỏ đeo lên cổ tay nàng, sau đó dùng dây vải buộc lại và nói: "Phương pháp này sẽ hơi mệt, nhưng cũng là phương pháp nhanh nhất. Tiểu cô nương có thể chịu khổ không?"
A Viên không muốn chịu khổ, đôi mắt to ngấn nước: "Sẽ mệt đến mức nào?"
Tiêu Uẩn vén rèm lên, liếc mắt nhìn: "Lát nữa muội sẽ biết ngay thôi."
Hắn dặn dò: "Muội tự luyện tập trước, ta ra ngoài có việc, nhớ đừng lười biếng, nếu không..."
"Nếu không thì sao?" A Viên lo lắng.
Hôm nay tiểu cô nương mặc một chiếc váy thêu màu trắng hoa nhài, búi hai búi tóc gọn gàng. Trên má nàng còn dính những hạt tua rua, những cánh hoa nhỏ màu hồng phản chiếu trên khuôn mặt nàng, cực kỳ đáng yêu.
Tiêu Uẩn cầm lòng chẳng đặng, nhéo má nàng rồi nói: "Nếu không sẽ không cho muội ăn trưa."
A Viên cay đắng gật đầu: "Muội biết rồi."
Dặn dò xong, Tiêu Uẩn đi ra ngoài.
-
Tiêu Uẩn trực tiếp trở về phòng ngủ, đi vào mật đạo tối.
Không biết qua bao lâu, khi hắn đi ra thì thấy Trần Du đang lo lắng chờ ở cửa.
"Xảy ra chuyện gì thế?" Tiêu Uẩn vừa thay y phục vừa hỏi.
Trần Du vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng nói: "Trữ cô nương đang khóc."
Tiêu Uẩn quay đầu lại.
"Sau khi điện hạ rời đi, thị nữ hầu hạ ở trong thư phòng. Thị nữ nói Trữ tiểu thư rất nghiêm túc luyện thư pháp, nhưng về sau mắt đỏ hoe, vừa luyện vừa khóc."
"Bây giờ là canh mấy?"
"Giờ Ngọ."
"Nàng ấy không nghỉ giải lao à?" Tiêu Uẩn hỏi.
"Không ạ."
"Sao không nghỉ ngơi?"
"Nàng ấy bảo điện hạ dặn dò không được lười biếng, nếu không..." Nói đến đây Trần Du hơi muốn cười: "Nếu không sẽ không được ăn cơm."
"..."
Tiêu Uẩn thay quần áo, nói: "Ta đi xem xem."
.
Trong thư phòng, A Viên vừa khóc vừa nghiến răng luyện tập thư pháp, tay run rẩy.
Thị nữ đứng bên khuyên nhủ: "Hay là Trữ cô nương nghỉ ngơi một lát? Nghỉ một lát sẽ không sao đâu mà."
A Viên khịt mũi, lắc đầu.
"Ôi." Thị nữ cũng hết cách.
Một lúc sau, A Viên nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần, ngay sau đó, cánh cửa được mở ra.
Bóng dáng Tiêu Uẩn xuất hiện ở cửa.
"Công tử." Thị nữ hành lễ.
Tiêu Uẩn khoát tay kêu họ ra ngoài, sau đó hắn bước đến bàn.
Cũng không biết tại sao, A Viên đang kìm nén cơn tức giận và không chịu ngẩng đầu nhìn hắn.
Tiêu Uẩn ho một tiếng nhưng A Viên vẫn phớt lờ hắn và tiếp tục luyện tập thư pháp.
Tay nàng run đến mức chữ viết càng lúc càng cong vẹo, nàng không khóc to lắm mà thi thoảng lại thút thít như một con cún.
"Khóc à?"
"Không khóc." Giọng nàng khàn khàn.
"Sao muội lại khóc?" Khóe miệng Tiêu Uẩn hơi nhếch lên.
Trên đường tới đây, hắn cũng thấy thương tiểu nha đầu này như Trần Du.
Nhưng bây giờ nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, hắn bỗng vô cớ thấy thú vị.
"Nghe nói muội không chịu nghỉ ngơi?"
A Viên vẫn ngó lơ hắn.
"Ngốc!" Tiêu Uẩn gõ trán nàng: "Làm như muội gọi là lẫn lộn đầu đuôi."
"Ý của ca ca là muốn muội chăm chỉ luyện chữ. Bây giờ muội nhìn thử xem..." Hắn chỉ vào hàng chữ cong queo run rẩy ở phía sau, giả vờ nghiêm túc nói: "Càng viết càng xấu."
Hắn nghiêng người, quan sát tỉ mỉ gương mặt tức giận nhưng không dám nói của A Viên, chậm rãi nói: "Làm sao bây giờ? Viết không đẹp cũng bị phạt không được ăn."