"Ồ!" A Viên gật đầu.
"Thẩm ca ca luôn sống ở đây à?"
"Thỉnh thoảng... về Thẩm gia, sao thế?"
A Viên nhớ tới lời mẫu thân về những chuyện ngấm ngầm xấu xa của gia tộc giàu có nên không khỏi nghĩ nhiều. Nàng hỏi tiếp: "Sao huynh không nhận thú tu tri lễ của phụ thân muội, ít nhiều cũng có thêm đôi chút thu nhập mà."
Tiêu Uẩn nghe xong lập tức cười lớn.
"Muội nói sai à?" A Viên lẩm bẩm: "Thẩm ca ca nợ nhiều tiền như vậy thì kiểu gì cũng phải trả."
"Tiểu nha đầu nghĩ ca ca là loại người gì thế?"
"?"
A Viên bối rối ngẩng đầu lên.
Tiêu Uẩn nhân cơ hội xoa đầu nàng, nói: "Ca ca là đại ca ca của A Viên, nếu dạy muội viết chữ mà thu thú tu thì ta nào xứng danh học giả nữa?"
Nghe vậy, A Viên sững người, nhìn Tiêu Uẩn, vô cùng cảm động.
Một lúc sau, nàng hỏi: "Vậy khi nào chúng ta luyện thư pháp?"
"Sau khi ăn xong bánh ngọt." Tiêu Uẩn đút cho nàng một miếng nữa.
A Viên há miệng ngậm bánh, sau đó nói: "Sao phải ăn hết bánh ngọt trước? Ở nhà muội đã ăn sáng rồi."
"Luyện thư pháp là một công việc vất vả, phải ăn uống đầy đủ trước khi tập."
A Viên nghi hoặc gật đầu, viết chữ thì làm gì mà tốn sức?
Nhưng khi Tiêu Uẩn đưa nàng đến thư phòng, nàng mới biết việc luyện tập thư pháp vất vả đến mức nào.
Tiêu Uẩn nói: "Viết một chữ để ta xem thử."
A Viên làm theo lời hắn, trải tờ giấy ra, dùng thước kẻ đè xuống, sau đó cầm bút viết chữ "婳" lên giấy một cách nghiêm túc.
Đây là tên của nàng, ngày thường nàng viết chữ này nhiều nhất nên cứ ngỡ chữ này được viết đẹp nhất.
Chữ viết gọn gàng và thanh lịch.
Nàng ngẩng mặt lên, hồi hộp nhìn Tiêu Uẩn.
Tiêu Uẩn đứng chắp tay sau lưng, lơ đễnh liếc nhìn: "Đây là "viết thư pháp đẹp" mà mẫu thân muội khen muội đó ư?"
"..."
A Viên ngượng ngùng nhỏ giọng nói: "Mẫu thân nói, đối với một tiểu cô nương ở độ tuổi của muội mà viết được như vậy đã tốt lắm rồi."
"Chẳng phải muội nói mình đã là đại cô nương rồi ư?"
"..."
Đại ca ca thật đáng ghét.
A Viên cúi thấp đầu.
Tiêu Uẩn cong môi: "Viết thêm vài chữ nữa xem nào."
"Viết cái gì cơ?"
"Viết điều lòng muội muốn nói..." Môi hắn thoáng cười mà như không, hắn nói tiếp: "Đại ca ca thật đáng ghét."
"...Muội không nghĩ vậy đâu."
"Rõ ràng vừa nãy trên mặt muội viết mấy chữ đấy mà."
"Rõ ràng như vậy sao?" A Viên ngẩng đầu lên.
Ánh mắt Tiêu Uẩn âm u.
Mí mắt của hắn mỏng và thanh tú, đường kẻ mắt kéo dài đến cuối và hơi hướng lên trên. Nhìn vẻ mặt hắn, người khác luôn khó lòng dò đoán lòng dạ hắn.
A Viên xấu hổ, ngón tay xoay chiếc túi trước người, lúng túng vô cùng.
"Bỏ đi, ca ca chọc muội đấy." Tiêu Uẩn cầm ống bút chọt vào trán A Viên, buộc nàng phải ngẩng mặt lên. Hắn nói: "Nào, ca ca viết một chữ cho muội xem nhé."
Hắn chậm rãi viết trên giấy Tuyên Thành chữ "婳" một cách ngay ngắn. Vẫn là các bộ như A Viên viết, nhưng ý vị lại khác biệt hoàn toàn.
Nét chữ tinh tế, gọn gàng nhưng lại bộc lộ sự bền gan vững chí. Thế bút bá đạo và hướng nội.
A Viên ngạc nhiên nhìn cây bút trong tay rồi nhìn tờ giấy trên bàn. Tại sao Thẩm ca ca có thể viết đẹp như vậy?
Tiêu Uẩn buông bút nói: "Có câu nét chữ nết người, mỗi loại đều có một phong thái khác nhau, có tao nhã, có uyển chuyển mà thon gọn."
"Còn như muội thì..." Tiêu Uẩn hơi khựng lại rồi nói tiếp: "Tuy nét chữ của muội mảnh khảnh, nhưng lại giống như một con côn trùng lười biếng ham ăn ham ngủ."
"..."
A Viên đỏ mặt.
Đúng là ngày thường nàng thích ăn thích ngủ... nhưng mẫu thân nói nàng đang tuổi ăn tuổi lớn nên không sao hết.
"Chữ viết của muội yếu ớt là do lực cổ tay không đủ."