Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kiều Dưỡng Thái Tử Phi

Chương 31

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chủ yếu là vì trước đây Trữ đại nhân từng nghe thê tử kể về cảnh đời của Thẩm công tử. Thân phận ăn nhờ ở đậu của Thẩm công tử vốn đã rất lúng túng, ngày thường hắn phải sống trong cảnh túng bấn, kiếm tiền bằng cách viết văn cho người khác.

Bây giờ nghe hắn nói không cần thú tu tri lễ, Trữ đại nhân áy náy vô cùng.

Thấy Trữ đại nhân kiên trì, Tiêu Uẩn nói: "Hoàn thành nghi thức kính trà bái sư là được rồi, không cần nhắc đến thú tu tri lễ nữa."

"Cái này, cái này, cái này... được rồi." Trữ đại nhân thở dài, Thẩm công tử quả thực là một người rất tốt bụng.

Thế là ông ân cần dạy bảo nữ nhi: "Từ nay trở đi, con hãy hiếu kính sư phụ, tuân theo lời dạy và lễ nghi, đừng càn quấy và tùy hứng nhé."

A Viên chân thành gật đầu: "Biết rồi ạ, một ngày làm thầy cả đời làm cha, nữ nhi nhất định sẽ hiếu kính sư phụ như hiếu kính phụ thân."

Tiêu Uẩn: "..."

Trần Du đứng bên ngoài không khỏi phì cười, tiếng cười không lớn, nhưng người bên trong vẫn có thể nghe rõ ràng.

Tiêu Uẩn không muốn hai cha con này nói thêm lời kinh thiên động địa nào nữa, bèn nói với Trữ đại nhân: "Nếu đã bái sư xong rồi, ta phái người đưa Trữ đại nhân về phủ nhé."

Trần Du đi vào từ bên ngoài, làm động tác mời: "Trữ đại nhân, mời về."

"A... a?" Trữ đại nhân hơi bối rối. Ông nhìn Tiêu Uẩn rồi lại nhìn nữ nhi của mình.

Ý gì vậy?

Nữ nhi không theo ông về nhà ư?

Tiêu Uẩn nói: "Sáng sớm là thời điểm vàng trong ngày, nếu Trữ cô nương đã đến rồi thì có thể bắt đầu học từ hôm nay. Hơn nữa, kỳ thi học viện đang đến gần, thời gian không còn nhiều, nên chúng ta phải tranh thủ từng giây từng phút."

"Ồ ồ ồ, Thẩm công tử nghĩ thật chu đáo."

Thế là ông nhanh chóng cúi đầu chào tạm biệt.

.

Về đến nhà, Trữ phu nhân đang đợi ở cửa chính, thấy trượng phu vui mừng hớn hở bước vào, bà liền hỏi: "A Viên đâu?"

Tại sao hai cha con cùng đi ra ngoài mà chỉ có một người quay lại?

"Phu nhân, chúng ta vào phòng nói chuyện đi." Trữ đại nhân vui vẻ nhận trà từ nha hoàn rồi nói: "Trữ gia chúng ta thật may mắn, đi đâu cũng gặp được quý nhân."

"Ý chàng là gì?"

Trữ đại nhân uống một tách trà, sau đó kể chi tiết câu chuyện danh sư chính là Thẩm công tử, cuối cùng nói: "Thẩm công tử này là một người tốt bụng. Thậm chí ngài ấy còn không đòi thú tu, mà chỉ cần A Viên kính trà bái sư."

Trữ phu nhân hỏi: "Dù thế đi nữa, việc để nữ nhi ở lại phủ đệ của người ta ngay ngày đầu tiên bái sư cũng không thỏa đáng đâu."

"Có gì không thỏa đáng vậy?" Trữ đại nhân không tán thành, nghiêm mặt nói: "Bọn họ đã thông qua lễ sư đồ. Thẩm công tử là sư phụ chân chính của A Viên. Đồ đệ học ở phủ của sư phụ chẳng phải lẽ thường tình hay sao?"

"Phu nhân ơi, nàng cứ yên tâm về phẩm chất làm người của Thẩm công tử đi."

"..."

Trữ phu nhân không có ý tranh luận với trượng phu, thầm nghĩ chờ nữ nhi về sẽ hỏi cụ thể tình hình.

-

Bên này, A Viên đang ngồi ở chiếc bàn gỗ gụ chạm khắc cạnh thủy đình, ăn bánh ngọt, hai má phồng lên.

Tiêu Uẩn ngồi bên cạnh từ từ đút cho nàng ăn.

"Sư phụ ơi, đây có phải trạch viện của người không ạ?"

"Không, là trạch viện của bằng hữu ta."

"Thế bằng hữu của sư phụ đâu rồi?"

"Đi du ngoạn xa vẫn chưa trở về."

"Ồ, sư phụ..."

"Gọi ta là Thẩm ca ca." Tiêu Uẩn nói.

"Tại sao?"

A Viên là một cô nương biết lễ nghĩa, hôm nay đã kính trà nên nàng đã xem Tiêu Uẩn là sư phụ.

"Ta không muốn làm phụ thân của muội đâu."

"..."

A Viên ngượng ngùng một lát, sau đó nghe hắn nói: "Sau này cứ gọi ta là Thẩm ca ca, gọi sư phụ nghe già đi hẳn mấy tuổi."
« Chương TrướcChương Tiếp »