Chương 30

Tiểu tư dẫn đường, dọc đường đi có những cây cột chạm khắc, những tòa nhà sơn son thếp vàng, đây không phải là nơi ở của những kẻ phú quý tầm thường.

A Viên xiết chặt chiếc túi gấm nhỏ trước ngực, tập trung tinh thần, mắt nhìn thẳng phía trước.

Khi bước lên bậc thềm, nàng vô tình giẫm phải vạt váy của mình.

Ngay lúc nàng sắp sửa ngã chúi về phía trước thì có một bóng người từ bên cạnh lao tới. Hắn di chuyển nhanh như mũi tên bắn, nhanh chóng vươn tay nắm lấy cánh tay nàng.

Giọng nói của hắn pha lẫn ý cười: "Tiểu nha đầu đi mà không nhìn đường sao?"

"Tiểu nha đầu, đi đường mà chẳng nhìn ngó gì sao?"

Tiếng cười khẽ vọng xuống từ phía trên đầu A Viên.

A Viên ngẩng mặt, liền trông thấy một dung nhan anh tuấn.

"Thẩm ca ca." Nàng kinh ngạc thốt lên.

Trữ đại nhân và tiểu tư đang đi phía trước lần lượt quay đầu lại. Trữ đại nhân còn chưa kịp thốt lời, tiểu tư đã vội vã hành lễ với Tiêu Uẩn.

Sau đó, y giới thiệu: "Đây là công tử nhà ta."

Trữ đại nhân kinh ngạc: "Chẳng ngờ lại có duyên đến vậy với Thẩm công tử. Thì ra vị danh sư mà Tô đại nhân tiến cử chính là ngài."

Ôi, là cố nhân thì mọi việc ắt sẽ thuận buồm xuôi gió.

Nỗi ưu sầu đeo đẳng Trữ đại nhân suốt chặng đường cuối cùng cũng tan biến, lòng ông chợt nhẹ nhõm vô ngần. Dẫu mới gặp Thẩm công tử lần thứ hai, nhưng ông vô cớ tin chắc rằng ngài sẽ thu nhận nữ nhi của ông làm môn đệ.

Sau khi đỡ A Viên đứng vững, Tiêu Uẩn đã thi lễ vãn bối với Trữ đại nhân.

Trữ đại nhân vội vàng đáp lễ: "Không dám nhận, không dám nhận."

A Viên cũng mừng rơn. Mọi lo lắng trước đó của nàng lập tức tan biến khi nhìn thấy Tiêu Uẩn, nàng ngẩng cao đầu hỏi: "Thẩm ca ca muốn dạy muội viết chữ ư?"

"Không được vô lễ!" Trữ đại nhân nghiêm nghị: "Hôm nay con đến để bái sư, Thẩm công tử là người quyết định có nhận con làm đồ đệ hay không."

Trữ đại nhân vốn là người trung thực, quy củ, làm việc gì cũng ngăn nắp, tuần tự. Chỉ khi A Viên hoàn tất mọi nghi thức bái sư và dâng trà, lòng ông mới có thể an tâm.

Tiêu Uẩn vốn chỉ muốn dạy tiểu nha đầu viết thư pháp, nhưng hắn không ngờ Trữ đại nhân lại trịnh trọng đến thế, thậm chí còn chuẩn bị lễ nghi long trọng.

Hắn dứt khoát dẫn hai người vào đại sảnh, sau đó chứng kiến A Viên ngoan ngoãn dâng trà hành lễ.

"Sư phụ, mời dùng trà." Nàng nhẹ nhàng, ngọt ngào thốt.

Lòng Tiêu Uẩn chợt dâng lên một cảm giác hết sức vi diệu!

Tâm trạng của Trần Du đứng ngoài cửa cũng không kém phần vi diệu.

Được lắm, để trêu chọc một tiểu cô nương, điện hạ đã hy sinh cả bản thân mình mà thành sư phụ.

Những người trong Đại Tố muốn trở thành đệ tử của Cảnh vương e là còn chưa chào đời đâu, thật không biết Trữ đại nhân này may mắn đến nhường nào mà nói nữa.

Không phải tài nghệ và học vấn của Cảnh vương kém cỏi, mà vì từ nhỏ Cảnh vương đã được phong làm thái tử, nhận sự chỉ dạy từ các danh nho lỗi lạc. Cảnh vương vốn thông minh hơn người, sao có chuyện tài nghệ và học vấn tầm thường? Chẳng qua, không ai dám mộng tưởng hão huyền mà thôi.

Trữ đại nhân này đúng là mèo mù vớ phải chuột chết... A, điện hạ nhà y còn lâu mới là chuột chết nhé.

Là một miếng bánh từ trên trời rơi xuống đập vào đầu Trữ đại nhân, song ông vẫn không hề hay biết.

Trong đại sảnh, Trữ đại nhân do dự nói: “Nếu đã là người Tô đại nhân tiến cử, ắt hẳn Thẩm công tử là bậc thầy thư pháp. Chẳng hay thú tu tri lễ...”

"Không cần thú tu." Tiêu Uẩn nói.

"A!" Trữ tiên sinh nói: "Sao mà như thế được? Tuy Trữ gia chúng ta không giàu có, nhưng nào muốn nhận không ân huệ từ người khác. Thẩm công tử cứ nói thú tu gồm những gì, chỉ cần Trữ mỗ có thể chi trả được lễ thú tu, nhất định sẽ không keo kiệt."