Chương 3

Đại nữ nhi Trữ Uyển đang học ở Quốc Tử Giám thì thông minh lanh lợi được người người xuýt xoa khen ngợi. Nhưng tiểu nữ nhi Trữ Họa lại có tài năng và học vấn tầm thường, chẳng có bản lĩnh gì nổi trội. Ngay cả tính cách cũng không nóng không lạnh, hiền lành dễ bắt nạt, đã vậy còn ham ăn.

Ưu điểm duy nhất của tiểu nữ nhi nhà bà là gương mặt nàng, tuy hơi mũm mĩm đôi chút nhưng có thể nhìn ra khi đến tuổi cập kê nàng nhất định sẽ là một mỹ nhân. Nếu dần dà nàng bớt mũm mĩm hơn thì ắt sẽ có nhan sắc không tầm thường.

Tiểu nữ nhi của bà không đủ khả năng theo học ở Quốc Tử Giám nhưng chắc vẫn có thể cạnh tranh ở Huệ Hương thư viện.

Huệ Hương thư viện là thư viện dành cho nữ nhân tốt nhất ở Kinh Thành. Có điều nghe nói năm nay số lượng tuyển sinh có hạn, các phu nhân đều cố gắng hết sức để gửi nữ nhi nhà mình vào Huệ Hương thư viện. Thấy tiểu nữ nhi khó lòng vào thư viện, Trữ phu nhân bèn đến cầu xin Bồ Tát rồi quyên thêm chút tiền hương hỏa. Biết đâu Bồ Tát sẽ hiển linh.

Nào ngờ...

“Khánh An." Trữ phu nhân hỏi tiểu tư: “Lần cuối cùng ngươi thấy tiểu thư là ở đâu?”

Khánh An đáp: “Bẩm phu nhân, tiểu nhân thấy tiểu thư đứng bên sạp bán trang sức chọn hoa ngọc trai.”

“Vậy chúng ta quay lại tìm xem.”

Ở bên này.

A Viên đi không bao lâu thì gặp nha hoàn Bảo Âm quay ngược trở lại.

“Ban nãy tiểu thư đi đâu thế? Nô tì tưởng mình suýt để lạc tiểu thư rồi...” Nàng ấy vỗ ngực, nói.

A Viên hỏi: “Bảo Âm tỷ tỷ thấy mẫu thân của ta chưa?”

Bảo Âm lắc đầu, nói: “Nơi này đông người nên quả thực khó tìm, hay là chúng ta chờ thêm một lát, có lẽ phu nhân và Khánh An sẽ tìm đến chỗ này đấy.”

Hai người định đến quán trà uống một tách trà và nghỉ ngơi nhưng hôm nay quán trà chật kín chỗ ngồi, chờ một lúc cũng không có người đứng dậy.

Bảo Âm chỉ vào một cái cây lớn cách đó không xa, nói: “Tiểu thư, chúng ta qua bên kia được không?”

A Viên gật đầu.

Hai chủ tớ đi men theo con đường, chẳng mấy chốc, A Viên bỗng loạng choạng ngã xuống đất.

“Tiểu thư...” Bảo Âm vội chạy tới đỡ A Viên.

A Viên ôm cổ chân, đau đớn đến mức mắt ngân ngấn nước. Nàng nói: “Bảo Âm tỷ tỷ tạm thời đừng chạm vào ta, đau quá.”

“Đau ở đâu? Nô tì xem nào...” Bảo Âm xắn ống quần của A Viên lên, để lộ mắt cá chân trắng ngần của nàng.

Ban nãy A Viên đi đường nhưng không nhìn đường nên giẫm vào một cái hố đá. Nàng không chỉ bị trẹo chân mà xương chân còn va vào những viên đá sắc nhọn và chảy máu.

Bàn chân trắng ngần dính máu của nàng khiến ai nhìn cũng phát hoảng.